File "Dang-Cuu-The-da-ra-doi.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2023/Le-Giang-Sinh/Le-dem/Dang-Cuu-The-da-ra-doi.htm
File size: 30.14 KiB (30862 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
ÐẤNG CỨU THẾ ÐÃ RA ÐỜI</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Mùa Vọng - Năm C;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Lễ Giáng Sinh (Lễ đêm) - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		ÐẤNG CỨU THẾ ÐÃ RA ÐỜI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
	Ðức cố Giám Mục Bartôlômêô Nguyễn Sơn Lâm</td></tr>
	<tr>
		<td width="474" style="text-align: justify">
		<font face="Times New Roman"><span style="font-size: 14pt">
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b>Phúc Âm: Lc 2, 1-14</b></p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i>&quot;Hôm nay Ðấng Cứu Thế đã giáng sinh cho chúng ta&quot;.</i></p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Ngày ấy, có lệnh của hoàng đế Cêsarê Augustô ban ra, truyền cho khắp nơi 
		phải làm sổ kiểm tra. Ðây là cuộc kiểm tra đầu tiên, thực hiện thời 
		Quirinô làm thủ hiến xứ Syria. Mọi người đều lên đường trở về quê quán 
		mình. Giuse cũng rời thị trấn Nadarét, trong xứ Galilêa, trở về quê quán 
		của Ðavít, gọi là Bêlem, vì Giuse thuộc hoàng gia và là tôn thất dòng 
		Ðavít, để khai kiểm tra cùng với Maria, bạn người, đang có thai.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Sự việc xảy ra trong lúc ông bà đang ở đó, là Maria đã tới ngày mãn 
		nguyệt khai hoa, và bà đã hạ sinh con trai đầu lòng. Bà bọc con trẻ 
		trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được 
		chỗ trong hàng quán.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Bấy giờ trong miền đó có những mục tử đang ở ngoài đồng và thức đêm để 
		canh giữ đoàn vật mình. Bỗng có thiên thần Chúa hiện ra đứng gần bên họ, 
		và ánh quang của Thiên Chúa bao toả chung quanh họ, khiến họ hết sức 
		kinh sợ. Nhưng thiên thần Chúa đã bảo họ rằng: &quot;Các ngươi đừng sợ, đây 
		ta mang đến cho các ngươi một tin mừng đặc biệt, đó cũng là tin mừng cho 
		cả toàn dân: Hôm nay Chúa Kitô, Ðấng Cứu Thế, đã giáng sinh cho các 
		ngươi trong thành của Ðavít. Và đây là dấu hiệu để các ngươi nhận biết 
		Người: Các ngươi sẽ thấy một hài nhi mới sinh, bọc trong khăn vải và đặt 
		nằm trong máng cỏ&quot;.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Và bỗng chốc, cùng với các thiên thần, có một số đông thuộc đạo binh 
		thiên quốc đồng thanh hát khen Chúa rằng: &quot;Vinh danh Thiên Chúa trên các 
		tầng trời, và bình an dưới thế cho người thiện tâm&quot;.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b>Suy Niệm:</b></p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Hết thảy chúng ta hãy mở lòng đón nhận lời chúc mừng lễ Chúa Giáng Sinh, 
		mà Thiên Chúa vừa gửi đến trong câu cuối cùng bài Tin Mừng. Phải có sự 
		bình an của Chúa mới hiểu được ngày lễ hôm nay; và nhất là mới nhận được 
		nhiều ơn của Chúa Giáng Sinh.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Thật vậy, chúng ta muốn mừng lễ này thật long trọng, nhưng vẫn phải đứng 
		trước một máng cỏ nghèo nàn; Chúng ta muốn trang hoàng hang đá này thật 
		lộng lẫy, nhưng vẫn thấy Chúa sinh ra thật đơn sơ. Dường như có một sự 
		nghịch thường sâu sắc trong việc Chúa Giáng sinh và trong thánh lễ này. 
		Và nếu không nhận được sự bình an của Chúa, lòng chúng ta không thể nào 
		thấm thía được mầu nhiệm Giáng sinh.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Tuy nhiên cũng phải nói ngược lại, có hiểu được ý nghĩa của ngày lễ hôm 
		nay, chúng ta mới đón nhận được lời chúc bình an quý hóa của Thiên Thần. 
		Là vì đối với tất cả những việc có hệ đến Thiên Chúa phải có ơn Người 
		giúp đỡ thì người ta mới hiểu được! Và khi hiểu được, người ta mới nhận 
		được đầy đủ ơn của Người.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Thế nên chúng ta cầu xin ơn bình an của Chúa để nhờ các bài đọc Thánh 
		Kinh tìm hiểu việc Chúa Giáng sinh; để rồi nhờ đó chúng ta được thêm ơn 
		bình an là nguồn mọi ơn cao cả khác mà Chúa Giáng sinh muốn ban cho tất 
		cả chúng ta trong dịp này.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;<b>1. Một Trẻ Ðã Sinh Ra</b></p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Chúng ta tự nhiên muốn nhìn thẳng vào hang đá máng cỏ để tìm hiểu việc 
		Chúa Giáng sinh. Nhưng nếu làm như vậy, chúng ta sẽ liều chẳng nhìn thấy 
		gì cả, hay chẳng nhìn được bao nhiêu. Cùng lắm, như một cái máy vô hình, 
		mắt chúng ta sẽ thấy một hài nhi vừa sinh, được bọc trong khăn và nơi 
		máng cỏ, có hai ông bà ở gần mà người ta nghĩ là cha mẹ hài nhi. Rồi có 
		may mắn nhất thì người ta cũng chỉ còn xem thấy một đám mục đồng đến ngó 
		xem cảnh tượng đản sinh khác thường này.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Phải, nếu không được hướng dẫn trước, người ta chỉ nhìn thấy có bấy 
		nhiêu. Và cảnh tượng xem thấy sẽ gợi lên nhiều nhất vài cảm nghĩ tự 
		nhiên hoặc thương hại một gia đình khó nghèo, hoặc có cảm tình với em bé 
		vừa sinh. Chẳng có gì độc đáo và quan trọng lắm trong tất cả những điều 
		đã mắt thấy, tai nghe và cảm nghĩ như vậy.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Nhưng nếu nhìn quang cảnh đản sinh kia trong tất cả lịch sử cứu độ, nếu 
		đọc chuyện Ðức Giêsu giáng sinh trong toàn bộ Cựu và Tân Ước, chúng ta 
		sẽ thấy mọi sự trở nên khác hẳn. Ðây vừa là kết quả của nhiều nghìn năm 
		lịch sử chuẩn bị, vừa là khởi sự của nhiều thời đại về sau. Phụng vụ 
		chọn lúc nửa đêm để cử hành thánh lễ này cũng có ý nói lên niềm tin ấy. 
		Việc Ðức Giêsu Giáng sinh kết thúc đạo cũ và khai mạc đạo mới.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Thế nên chúng ta phải nhờ tiếng nói của đạo cũ dẫn tới hang đá máng cỏ 
		và nhờ tiếng nói của đạo mới để nhận ra ý nghĩa của cuộc đản sinh này.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Hôm nay, tiếng nói của đạo cũ là một bài sách Isaia. Nhà tiên tri này 
		sống trước sự kiện lịch sử chúng ta kính nhớ hôm nay những 600 năm. Thế 
		mà lời của ông có vẻ rất thích hợp với việc đản sinh của hài nhi thành 
		Bêlem. Sự thật, bấy giờ ông đang sống ở một thời đại rất bấp bênh của 
		lịch sử dân Chúa. Nhiều tỉnh trong nước Do Thái đã bị đế quốc Assyri xâm 
		chiếm và tàn phá. Dân chúng như phải đi trong tối tăm. Ở các tỉnh còn 
		lại người ta lo sợ như đang sống trong sự hãi hùng của tử thần. Và triều 
		đình Do Thái lúng túng cãi cọ chẳng biết nên cầu viện và liên minh với 
		lực lượng ngoại bang nào.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Chính lúc đen tối sợ hãi ấy, nhà tiên tri đã lên tiếng. Ông chẳng nói gì 
		khác niềm tin, niềm tin cổ truyền vào lòng trung tín của Thiên Chúa sẽ 
		giữ lời giao ước. Người sẽ chẳng bỏ dân cho dù dân bất nghĩa. Tình trạng 
		hiện nay cho thấy Người đang phạt họ, nhưng rồi Người sẽ thương, sẽ cứu. 
		Bấy giờ, dân đi trong tăm tối đã nhìn thấy một ánh sáng lớn. Trên những 
		kẻ ở xứ âm u, một ánh sáng đã rạng ngời.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Ðức tin của nhà tiên tri vững vàng đến nỗi, sự việc sẽ xảy đến trong 
		tương lai mà ông như đã nhìn thấy rồi. Ông thấy ơn cứu độ đã đến cho dân 
		Chúa đang tối tăm mặt mũi vì hoạn nạn đau khổ và đang hãi hùng trong 
		tình hình âm u. Ơn cứu độ ấy như một ánh sáng lớn đến xua đuổi tối tăm 
		và âm u. Hơn nữa đó là một Hoàng đế cứu tinh vĩ đại, vì người Ðông 
		phương vẫn quen ví bậc vua chúa như mặt trời và ánh sáng.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Với sự xuất hiện của ánh sáng ấy và của vị Hoàng đế ấy, Chúa ban cho dân 
		được niềm vui lớn, như khi được mùa và như khi đại thắng.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Biết rằng dân đang khao khát một cuộc chiến thắng, nhà tiên tri dừng lại 
		ở đây để quảng diễn ơn Chúa cứu độ như một cuộc thắng trận chưa từng 
		thấy. Không những mọi ách xâm lược, mọi thồ trên vai, một roi đốc công 
		sẽ bị đập tan tành, mà giầy trận chiến bào sẽ bị đốt tàn rụi, để không 
		bao giờ còn chinh chiến đổ máu nữa. Isaia đã dùng hình ảnh ngày chiến 
		thắng quân Mađian kể trong sách Thẩm phán (c. 7-8) để so sánh vừa để nói 
		lên tính cách đại thắng, vừa để khẳng định đó là việc do quyền năng Chúa 
		làm cho kẻ yếu đuối khiêm cung. Hơn nữa, chiến thắng ở Mađian đã dẫn đến 
		ý kiến muốn có một triều đại, một vị hoàng đế thay thế chế độ thẩm phán. 
		Isaia hẳn đã muốn gợi lại câu chuyện này để giới thiệu vị Hoàng đế cứu 
		tinh mà Thiên Chúa sẽ gởi đến cho dân, như trên kia ông đã dùng hình ảnh 
		ánh sáng để nói đến nhà Vua sắp xuất hiện.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Là vì theo Isaia, Thiên Chúa sẽ giải cứu dân lần này nhờ một vị hoàng đế 
		mới. Lời văn có vẻ mô tả việc đản sinh của Ngài vì tác giả viết: Một trẻ 
		đã sinh ra cho ta... Vai Ngài, đỡ lấy quyền bính. Nhưng thật sự Isaia 
		muốn nói đến ngày Ngài lên Ngôi, mà các dân Ðông phương vẫn coi là ngày 
		sinh ra một triều đại, một vị vua mới. Và cũng chính trong ngày lên ngôi 
		báu mà nhà Vua công bố tước hiệu Ngài đã chọn. Ở đây, Isaia gán cho vị 
		hoàng đế cứu tinh mọi danh xưng quý hóa nhất đối với lòng người dân 
		Chúa. Ngài là Mưu sư kỳ lạ, vì có khôn ngoan siêu việt như Salômon; Ngài 
		là Thần anh hùng vì có sức mạnh siêu phàm như Ðavít; Ngài là Cha đời 
		đời, như chính Thiên Chúa. Ngài là Vua bình an như Ðấng Thiên Sai muôn 
		dân trông đợi.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Chúng ta có thể tự hỏi: sao Isaia không nói thêm một danh xưng nữa cho 
		đủ năm danh xưng theo kiểu các Hoàng đế Ai Cập thời bấy giờ? Hay là ông 
		muốn nhắc chúng ta nhớ lại điều ông đã viết trước đây trong chương 7. 
		Trẻ đã sinh ra cho ta đó có tên là Emmanuen, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng 
		chúng ta. Dù sao những điều ông viết tiếp theo về vị hoàng đế cứu tinh 
		có quyền bính bao la và bình an vô tận trên ngai Ðavít, cũng như làm cho 
		đất nước được kiên cố nhờ công minh đức nghĩa đến muôn đời, làm chúng ta 
		nghĩ rằng vị hoàng đế phải siêu phàm, gần như, nếu không phải là giống 
		như Thiên Chúa.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Như vậy, bài tiên tri Isaia hôm nay ít nhất đã loan báo cho chúng ta 
		biết: trẻ sinh ra cứu đời sẽ là một vị hoàng đế mới, đến chấm dứt chiến 
		tranh đau khổ và thiết lập thời đại hòa bình đức nghĩa. Chắc chắn chẳng 
		một vị vua Do Thái nào đã tỏ ra xứng đáng với lời tiên tri ấy. Và do đó, 
		dân Cựu Ước đã đặt tất cả hy vọng vào Ðấng Thiên Sai cứu thế sau này. 
		Hôm nay, Hội Thánh chúng ta nói rằng Ngài đã đến nơi hài nhi thành 
		Bêlem. Có thể như vậy được không. Trẻ mới sinh được bọc trong khăn đặt 
		nằm nơi máng ăn của súc vật là hoàng đế cứu tinh ư? Bề ngoài không thể 
		như vậy, nhưng thật sự lại là thế. Ðó là điều mà bài Tin Mừng Luca hôm 
		nay muốn khẳng định với chúng ta. Chúng ta hãy tìm hiểu.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;<b>2. Ðấng Cứu Thế Ðã Ra Ðời</b></p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Bản văn được cấu tạo với hai phần rõ rệt. Phần đầu như mô tả một cách 
		chân thực việc sinh ra khó nghèo của hài nhi; còn phần sau nói đến vinh 
		quang cao cả của Ngài. Những ai quen đọc Thánh Kinh có thể thấy ngay đó 
		cũng là một lối trình bày mầu nhiệm Tử nạn và phục sinh. Và nhà thần học 
		thâm thúy có thể nói rằng tác giả Luca đã muốn diễn tả bản tính nhân 
		loại và bản tính Thiên Chúa nơi hài nhi vừa sinh.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Câu mở đầu rất ý nghĩa: &quot;Trong những ngày ấy, Hoàng đế Augustô ra sắc 
		chỉ ban hành lệnh kiểm tra toàn thể thiên hạ&quot;. Dĩ nhiên Luca muốn tỏ ra 
		mình là một sử gia, viết chuyện có niên hiệu chắc chắn. Nhưng không phải 
		vô cớ mà ông đã không viết đích danh Hoàng đế là Octavô, mà chỉ ghi tước 
		hiệu của Ngài là Augustô, một danh xưng xực mùi tự phụ coi mình là thiên 
		tử. Luca muốn nói rằng bấy giờ thiên hạ chỉ biết Hoàng đế là nhất, không 
		còn ai trên Ngài nữa. Ngài đang ra lệnh cho toàn thể thiên hạ. Luca quá 
		biết, đế quốc La Mã cho dù rất lớn vẫn không phải là cả thiên hạ. Và 
		lệnh kiểm tra cũng chỉ hạn chế trong một số tỉnh nào thôi. Nhưng Luca 
		muốn cho chúng ta một ấn tượng: thế giới bấy giờ đang ở dưới quyền một 
		người. Quyền bính của ông thật lớn, đến nỗi ông tưởng mình là Augustô 
		(thiên hoàng). Và như vậy hài nhi sắp sinh sẽ là gì ở trong thế giới và 
		ở trước mặt vị hoàng đế ấy?</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Trẻ mới sinh chẳng là gì cả, chúng ta có thể nói được như vậy. Ðến như 
		cha mẹ hài nhi cũng thế. Giuse bấy giờ chỉ là người thuộc xứ Galilê ở 
		Nazaret, là những địa danh chỉ gợi lên lòng khinh bỉ của người Do Thái 
		vì đó là những nơi đầy dân ngoại khác hẳn với xứ Giuđê thành Giêrusalem 
		là các trung tâm của tôn giáo mạc khải. Còn ai biết Giuse là dòng họ 
		Ðavit và có gốc gác ở Bêlem nữa? Maira chỉ là một bà đang thai nghén 
		trên đường về quê khai lý lịch. Hai người đã không tìm được chỗ trọ 
		trong quán; mà buổi lâm bồn của Maria thì đã đến. Họ phải đưa nhau ra 
		một hang súc vật ngoài đồng vắng. Và sinh con rồi, Maria bọc trẻ đem đặt 
		nơi máng ăn của súc vật, báo trước sau này lớn lên Ðức Giêsu sẽ chẳng có 
		nơi gối đầu.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Chúng ta chẳng cần đi thêm vào chi tiết. Rõ ràng hài nhi đã sinh ra rất 
		khó nghèo. Chưa ai đã sinh ra trong một hoàn cảnh như thế. Gioan Tẩy Giả 
		vị tiền hô của Chúa, đã ra đời trong cảnh &quot;trướng rũ màn che&quot; hạnh phúc 
		hơn nhiều. Ấy là chưa kể cái lịnh kiểm tra của Hoàng đế, diễn tả uy 
		quyền của ông, như đang đè xuống nơi máng cỏ nghèo hèn này.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Tuy nhiên trên nền ảnh mờ tối kia của cảnh hang đá máng cỏ, Luca cũng đã 
		điểm những chấm sáng không thể bỏ qua. Ðó là dòng máu Ðavit trong con 
		người Giuse; là tư cách &quot;đính hôn&quot; của Maria, tức là sự cưu mang đồng 
		trinh của Người; và là điểm Con đầu lòng nói về hài nhi. Luca quá biết 
		hài nhi là Con Một của Maria; nhưng từ ngữ &quot;Con Một&quot; đã có một công dụng 
		khác trong ngữ vựng Kitô giáo. Nó dùng để nói Chúa Giêsu là Con Một của 
		Thiên Chúa. Ở đây Luca dùng kiểu nói &quot;Con đầu lòng&quot; để làm âm vang 
		truyền thống đạo đức của Thánh Kinh, bởi vì nơi dân Do Thái, mọi con đầu 
		lòng đều thuộc về Chúa để nhớ ơn Người đã cứu con cái Israen khi các con 
		đầu lòng của người Ai Cập bị sát hại. Ðàng khác từ ngữ &quot;Con đầu lòng&quot; 
		còn dùng để nói về toàn thể dân Chúa là con đầu lòng giữa mọi dân nước 
		mà Chúa đã dựng nên. Nó cũng gợi đến mầu nhiệm phục sinh sau này vì Chúa 
		sống lại là &quot;trưởng tử&quot; giữa các vong nhân.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Và như vậy trong cuộc đản sinh khó nghèo nơi máng cỏ, đã có những điểm 
		sáng lớn chờ ngày rực lên át hẳn vẻ huy hoàng của thế gian, biểu hiện 
		nơi uy quyền của hoàng đế Augustô trong câu chuyện này.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Tác giả Luca hôm nay muốn báo trước thời đại rực rỡ của Hài nhi trong 
		phần sau của bài tường thuật. Thiên Thần Chúa bỗng đã hiện đến bên đám 
		mục đồng đang canh giữ chiên lúc đêm khuya. Lập tức họ được bọc trong 
		ánh sáng của vinh quang Chúa. Sự cao cả của Người đã &quot;chụp&quot; lấy họ khiến 
		họ hãi hùng, không phải sự hãi hùng làm họ có thể chết đi, nhưng là sự 
		hãi hùng kéo họ ra khỏi nếp sống tầm thường và đưa họ lên thế giới siêu 
		việt. Thế nên họ đã được trấn an tức khắc: &quot;Ðừng sợ, này ta đem tin vui 
		cho các ngươi về một niềm vui to lớn, tức là niềm vui cho toàn dân...&quot; 
		Trong ngôn ngữ của Thánh Kinh, những lời này chỉ được dùng để loan báo 
		ơn cứu độ.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Quả vậy, niềm vui cho toàn dân chỉ có thể là sự giải cứu mà các tiên tri 
		từng loan báo, là lời hứa mà bài sách Isaia trên kia chẳng hạn khẳng 
		định rằng sẽ thực hiện trong ngày Chúa viếng thăm dân Người. Hôm nay, 
		niềm vui ấy đã đến vì Cứu Chúa đã sinh ra. Ngài là Ðức Kitô Chúa. Ngài 
		vừa sinh trong thành của Ðavít.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Ðám mục đồng có hiểu được những lời ấy không? Hài nhi được giới thiệu 
		không những là Cứu thế và là Kitô, những danh xưng đã quen thuộc trong 
		Cựu Ước; nhưng còn là Chúa nữa. Danh xưng này phải đợi sau mầu nhiệm 
		Phục sinh - Lên trời - Hiện xuống mới gặp thấy nơi các tín hữu của Chúa 
		Giêsu. Họ chúc tụng Ngài là Kitô và là Chúa. Họ tuyên xưng Ðức Kitô bây 
		giờ là Chúa ở bên hữu Thiên Chúa Cha. Và với danh hiệu này, Ngài vượt 
		trên hết mọi loài dưới đất và trên trời. Tước hiệu Augustô bấy giờ còn 
		có nghĩa gì nữa đâu!</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Sự cao cả của Hài nhi là ở chỗ đó. Ngài là Chúa, tức là Thiên Chúa. 
		Thiên Thần đã công bố tước hiệu của Ngài ngay hôm nay khi Ngài sinh ra; 
		chứ không như Octavô phải đợi đến khi chinh phục được cả thiên hạ rồi 
		lên ngôi hoàng đế và bắt người ta phải xưng tụng mình là Augustô cũng có 
		nghĩa là chúa. Ông lạm quyền, vì ông cũng chỉ là phàm nhân. Ðang khi hài 
		nhi thành Bêlem, tuy quấn trong khăn, nằm nơi máng cỏ đã là Chúa từ bẩm 
		sinh và từ bản tính. Tước hiệu hoàng đế chỉ theo sau xa xa vậy, khi 
		người ta hiểu theo nghĩa thông thường Ngài thuộc dòng Ðavít.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Trái lại, vì là Chúa và chia sẻ quyền Thiên hoàng của Chúa Cha, Ngài 
		được các thiên thần hợp đoàn đông đảo chúc tụng.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&quot;Vinh quang Thiên Chúa trên trời cao thẳm. Và dưới đất bình an cho kẻ 
		Ngài thương&quot;.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Ngài đến ban bình an cho mọi người dưới đất để ứng nghiệm sách Isaia 
		chúng ta đã nghe đọc.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Như vậy, bài Tin Mừng Luca nói lên niềm tin sâu xa của cả Hội Thánh khi 
		đứng trước hang đá máng cỏ. Bề ngoài mọi sự thật bình dị, khó nghèo và 
		khổ sở nữa dưới sức mạnh của thế gian; nhưng rõ ràng đây là trẻ thánh mà 
		Isaia đã tiên báo sẽ đem bình an đến cho mọi người. Các Tông đồ của 
		Người không bao giờ phải sợ rao giảng Mầu nhiệm Thập giá; vì cũng như 
		Luca hôm nay đã thấy vinh quang cao cả của Thiên Chúa đến ngay sau cảnh 
		tượng đản sinh khó nghèo, thì sức mạnh của Chúa Phục sinh sẽ tỏ hiện 
		trong sứ điệp thập giá. Luca đã dùng chữ &quot;hôm nay&quot; để nói rằng lúc này 
		Chúa Cứu Thế còn đến với chúng ta và việc Giáng sinh của Ngài hiện tại 
		vẫn có sức mạnh cho những ai đón nhận Ngài.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Vậy, làm thế nào để hằng ngày vẫn nhận được ơn Ngài giáng sinh? Có lẽ 
		bài thư gởi Titô có thể đem lại cho chúng ta một câu trả lời.</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;<b>3. Chúng Ta Phải Ngóng Ðợi Cuộc Hiển Linh Của Chúa</b></p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Thánh Phaolô tác giả bài thơ đã quá biết: Ân sủng cứu độ của Thiên Chúa 
		đã hiển linh cho mọi người rồi trong cuộc đản sinh và trong cuộc đời của 
		Ðức Giêsu Kitô. Nhưng Người cũng biết rõ: Cuộc hiển linh ấy mới chỉ khởi 
		sự. Nó còn phải đi tới chỗ vinh quang lớn lao trong ngày Chúa trở lại. 
		Bây giờ chúng ta mới biết Ðức Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa đã sinh ra 
		làm người và đã thí mình vì ta để cứu chuộc ta khỏi mọi tội ác và tẩy 
		rửa lấy cho mình một dân làm sở hữu là Hội Thánh; nhưng chúng ta chưa 
		được thấy Ngài trong vinh quang Chúa Cha. Thế nên chúng ta phải ngóng 
		đợi... Không phải một cách thụ động nhưng tích cực. Chúng ta phải nhìn 
		vào cuộc đời của Ðức Giêsu Kitô để có thái độ đẹp lòng Ngài lúc Ngài lại 
		đến. Thế mà Ngài đã dạy chúng ta từ bỏ lối sống vô đạo thất nghĩa với 
		Thiên Chúa và lối sống chạy theo các đam mê trần tục, để sống điềm đạm, 
		công chính và đạo đức nơi đời này. Do đó, chúng ta hãy biết chế ngự các 
		đam mê để được điềm đạm; sống bác ái để nên công chính và thi hành đạo 
		đức để đẹp lòng Chúa. Có như vậy chúng ta mới khỏi tội lỗi và được ở 
		trong dân thánh sở hữu của Ngài để có ngày nhận được hy vọng hồng phúc 
		Ngài hứa ban là nhìn thấy vinh quang lớn lao của Ngài mà ánh sáng đêm 
		nay mới khởi sự...</p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Như vậy, chiêm ngưỡng Chúa Giáng sinh hôm nay, chỉ là để nhìn thấy nếp 
		sống và đường lối của Người mà đi theo. Hơn nữa tham dự thánh lễ này là 
		để rước Người vào giáng sinh ở nơi tâm hồn và đời sống chúng ta, nhờ đó 
		chúng ta sẽ biết sống như Người. Và như thế để sau cuộc đời trần gian, 
		bề ngoài có vẻ khó nghèo và khổ đau nhưng có ơn Người làm sức mạnh, 
		chúng ta sẽ đi tới ngày hiển linh, vinh quang lớn lao của Người và của 
		chúng ta. Bởi vì hôm nay Người đã giáng sinh là để kết hợp với những ai 
		đón nhận Người và đưa họ tới vinh quang cao cả của Người đã có từ muôn 
		thuở với Thiên Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Lễ Giáng sinh hôm nay vì thế 
		chỉ là khởi đầu... Chúng ta hy vọng sẽ được cùng nhau đạt tới lễ rực rỡ 
		huy hoàng vô tận sau này.</p>
		</span>
		<p style="text-indent: 30px; text-align: right; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i>(Trích dẫn từ tập sách Giải Nghĩa Lời Chúa <br>
		của Ðức cố Giám Mục Bartôlômêô Nguyễn Sơn Lâm)</i></font></td>
	</tr>
	<tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager