File "28.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2022/Thuong-nien/CN XXX TN C/28.htm
File size: 9.15 KiB (9370 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa-Nhật-XXX-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="cầu-nguyện; hai-hạng-người; xin-thương-con; biệt-phái; tự-hào; biết-mình; khiêm-nhường; xưng-thú-tội-lỗi; biệt-phái; thu-thuế."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXX-thường-niên-Năm-C"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">
Chúa Nhật XXX thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
KHIÊM NHƯỢNG </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta vừa nghe thánh Luca kể lại một dụ
ngôn rất hay, dụ ngôn nêu lên hai nhân vật tương phản, có thể nói là hai
thái cực của xã hội Do thái thời ấy: biệt phái và thu thuế. Anh biệt phái là
hình mẫu của người giữ đạo tốt, anh thuộc nhóm đạo hạnh. Còn người thu thuế
là hình mẫu của loại tội nhân công khai, bởi thu thuế là phục vụ nền hành
chính xâm lược, anh bị xếp vào loại hàng ngũ bất hảo. Thế nhưng anh thu thuế
lại được Đức Giêsu khen vì anh đã khiêm nhường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dụ ngôn ngày hôm nay cũng như nhiều dụ ngôn
khác mà thánh Luca ghi lại cho thấy rằng: Đức Giêsu luôn đứng về phía những
người tội lỗi để bênh vực, giúp đỡ họ và Ngài luôn lên án những người biệt
phái. Thế nhưng chúng ta hãy coi chừng có thể mình sẽ kết án người biệt phái
ở những khía cạnh không chính đáng. Thực vậy, khi so sánh người biệt phái:
đứng, còn người thu thuế: quì gối khi họ cầu nguyện mà có người cho đó là
kiêu ngạo và khiêm nhường. Thực ra đứng khi cầu nguyện là một thái độ rất
thường làm của người Do thái. Người khác nữa khi nghe lời cầu nguyện của
người biệt phái chỉ thấy anh ta cảm tạ, tri ân mà không van xin gì thì cho
đó là kiêu ngạo. Chúng ta phải công nhận đó là lời cầu nguyện hết sức tuyệt
hảo. Cầu nguyện không chỉ để xin mà còn để tạ ơn nữa. Vậy, Đức Giêsu không
căn cứ vào bên ngoài để kết án anh biệt phái.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế thì tại sao người biệt phái này bị Đức
Giêsu kết án? Để trả lời được chúng ta nên xác định trong dụ ngôn hôm nay ai
là nhân vật chính: anh biệt phái hay anh thu thuế? Xin thưa cả hai người này
đều không phải là nhân vật chính. Để ý kỹ chúng ta sẽ thấy cả hai người đang
ở trong đền thờ. Vậy nhân vật chính của dụ ngôn này là Thiên Chúa, mà Thiên
Chúa như chúng ta đã nghe trong bài đọc 1: “Người là Thần chí công, không nể
mặt giàu để hại nghèo. Người nghe kẻ oan khổ kêu xin”. Điều đó có nghĩa là
Thiên Chúa luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu nỗi lòng của người nào
cần đến Ngài. Vậy vấn đề then chốt nằm ở chỗ: Anh thu thuế rất cần Thiên
Chúa thương xót, trong khi anh biệt phái không cần. Thực vậy, Phúc âm hôm
nay cho chúng ta thấy rất rõ: anh biệt phái chỉ nhìn sau lưng anh, anh tự
mãn vì sự quảng đại và hiệu quả của những cố gắng riêng mình, còn anh thu
thuế thì nhìn trước mặt mình và xin Chúa giúp; anh biệt phái nhìn chính
mình, còn anh thu thuế nhìn vào Thiên Chúa và đó là điều cứu vớt anh. Thay
vì đặt mình trước sự hiện diện của Thiên Chúa và phó thác bản thân cho
Người, thì anh biệt phái đã đặt Thiên Chúa trước sự hiện diện của anh và
“bắt Chúa” phải “chuẩn nhận” những gì anh có. Anh biệt phái đã đi đến chỗ
quên mất Chúa, Chúa chỉ đóng vai phụ, còn anh mới là vai chính.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Các việc lành thánh, đạo đức của anh biệt
phái thiết nghĩ là Thiên Chúa có ghi nhận. Nhưng có một điều anh quên mất là
chỉ mình Thiên Chúa mới xét đoán ai là người công chính mà thôi, trong khi
anh đã thay Chúa làm việc này: tự hào về mình, tự cho mình là “đạo đức”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta kể rằng có một vị quan nọ đi thăm
trại giam. Các tù nhân khi thấy ngài thì ai cũng nói họ vô tội, họ bị oan,
(trong khi việc họ bị giam là do chính vị quan này trước khi xét xử). Duy
chỉ có một tới trước mặt vị quan và nói: tôi bị tù là đáng với tội của tôi.
Nghe thấy thế, vị quan đã tuyên bố một câu làm mọi người quá bất ngờ: “Tôi
thấy ở đây ai cũng vô tội, chỉ có anh này đây là người có tội vậy thì chúng
ta phải tách anh ta ra khỏi đám người kia, bằng cách đem anh ra ngoài vì sợ
mọi người bị “nhiễm” bởi tội của anh”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước mặt Thiên Chúa, chúng ta hãy sống tâm
tình phó thác, khiêm nhường như anh tội nhân trên đây hay như anh thu thuế
trong dụ ngôn. Thiên Chúa sẽ đánh đổ niềm tự tin của những kẻ tự xưng mình
“đạo đức”, nhưng cũng chính Ngài sẽ làm cho nên công chính những ai biết
khiêm nhường, phó thác. Hiểu như thế thì mọi việc đạo đức chúng ta làm như:
dâng lễ, đọc kinh, ăn chay, bố thí… có ích gì đâu nếu chúng ta không lồng
nơi đó một tâm tình khiêm nhường, phó thác cho Chúa vì mình “đã làm những
việc phải làm”. Ngược lại, tội lỗi chúng ta có đáng gì đâu đối với Chúa một
khi mình biết thống hối, tin vào lòng Chúa xót thương và chính Chúa sẽ nâng
chúng ta lên để ta được công chính hóa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Họp nhau đây để cử hành thánh lễ “tạ ơn”,
chúng ta hãy có nơi mình sự khiêm nhường trước thánh nhan và như thế ta mới
có thể để cho lòng mình trào lên lời cầu nguyện rất tuyệt vời như thánh
Augustinô: “Lạy Chúa, con xin cảm tạ Ngài. Vì con có thể nghĩ đến tội lỗi
của mình, mà vẫn không bị nó đè bẹp”.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table>