File "17.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2022/Thuong-nien/CN XXVI TN C/17.htm
File size: 18.57 KiB (19011 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXVI-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tiền bạc; Liên đới; Có một vực thẳm; Hai khuôn mặt; Môi trường đức tin ; Lazarô sẽ không bao giờ tự mãn; Giàu có và nghèo khó; Bác ái bắt đầu từ nhà mình; Người phú hộ giàu có và Ladarô nghèo khổ; Thế giới cuả tình yêu; Giấy thông hành Nước Trời; Sống trong thế giới trái ngược; Giàu có"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXVI-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
AI SẼ GIẢI CỨU CHÚNG TA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc272833849">
<span lang="FR" style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">
Chú giải của William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b>
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
HÌNH PHẠT CHO NHỮNG AI KHÔNG QUAN TÂM ĐẾN NHỮNG NỖI KHỔ CỦA THA NHÂN</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Dụ ngôn về người quản gia bất trung dạy ta cách sử dụng của cải cách hợp
lý. Dụ ngôn về người phú hộ Ladarô nghèo được Chúa dùng để cảnh cáo
những người nghe khỏi lạm dụng của cải. Trong câu chuyện này Chúa không
dạy rằng nên làm giàu là tội lỗi hoặc tất cả người nghèo đều được cứu.
Ngài muốn nói đến cái hiểm họa nghiêm trọng của việc sử dụng tiền bạc
cách ích kỷ. Tội của người phú hộ không phải ở trong cách làm giàu hay
trong sự giàu có của ông, cũng chẳng phải trong nếp sống kém đạo đức của
ông, mà ở một điều đã được mô tả rõ ràng là trong khi ông ta sống xa xỉ
ích kỷ, thì có một người thiếu thốn khổ sở ngay trước nhà ông mà không
được ông giúp đỡ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúng ta rút tỉa một số dạy dỗ trong dụ ngôn này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
1. Trước hết dụ ngôn dạy tất cả mọi người đều phải chết, và chết chưa
phải là hết vì vẫn còn một đời sống bên kia cửa tử, và đời sống ấy là
hậu quả của đời sống này:</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ngay sau khi chết con người được tòa án Thiên Chúa xét xử về đời sống
trên trần thế để đáng lãnh thưởng hay bị chịu phạt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trên trần gian, của cải vật chất cũng như các đau khổ, đều là tạm bợ, sẽ
mau qua, nó chấm dứt với cái chết, và bởi sự chết cũng chấm dứt thời
gian thử thách và khả năng làm lành hay làm ác, rồi bắt đầu từ đó vui
lòng thưởng công hay chịu đau khổ hình phạt tùy theo hậu quả của đời
sống trên trần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Theo như giáo lý của Giáo Hội: linh hồn của những người chết trong ơn
nghĩa Chúa sẽ được lên thiên đàng ngay hay sau một thời gian thanh luyện
nếu cần: “Chúng tôi tin có sự sống đời đời. Chúng tôi tin rằng tất cả
những người chết trong ơn nghĩa Chúa Kitô, hoặc còn phải thanh luyện
trong luyện ngục, hoặc ngay sau khi rời bỏ thân xác, được Chúa Giêsu đem
về thiên đàng như người trộm lành, đều là dân Thiên Chúa bên kia cửa tử,
tử thần sẽ bị vĩnh viễn chiến bại ngày phục sinh khi các hồn người được
kết hợp lại với thể xác”. (Phaolô VI, tuyên xưng đức tin Công Giáo).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
2. Tiếp theo là bài học chính yếu của dụ ngôn, dụ ngôn đề cập đến vấn đề
sử dụng ích kỷ của cải trần gian.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúng ta cần phác hoạ hai nhân vật trong câu chuyện để thấy được điểm
này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
- Trước hết là người giàu. Mỗi câu văn đều làm tăng thêm sức sống sa hoa
của ông ta. Ông thường mặc áo tía hồng và áo gai mịn đó là cách nói về
hai bộ áo của thầy tế lễ thượng phẩm với giá từ ba mươi đến bốn mươi Anh
kim một số tiền khổng lồ, trong khi lương công nhật một người chỉ được
bốn xu Anh, ông ta ăn cao lương mỹ vị hàng ngày. Từ ngữ chỉ đồ ăn ở đây
dành cho những tay sành điều, chuộng những món ăn đắt tiền và hiếm có.
Ông ta ăn như vậy mỗi ngày, tức là chủ ý phạm điều răn của Chúa. Điều
răn Chúa không những cấm làm việc trong ngày sabat, mà cũng còn nói
“ngươi hãy làm việc trong sáu ngày” (Xh 20,91) trong một xứ mà được ăn
thịt mỗi tuần mộ lần và vẫn phải làm việc suốt sáu ngày trong tuần đã là
may mắn rồi, thì người nhà giàu này quả là một tên lười biếng, chỉ ăn
chơi. Còn Ladarô cứ chờ đợi từng mẩu bánh nhỏ rớt xuống từ bàn tiệc của
người nhà giàu. Trong thời Chúa Giêsu, khi ăn không dùng dao, nĩa hay
khăn, nhưng dùng tay mà ăn, và trong những nhà giàu có, người ta dùng
những mẩu bánh mì nhỏ lau tay cho sạch rồi ném bánh đó. Ladarô chỉ đợi
những mẩu bánh này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
- Nhân vật thứ hai là Ladarô. Lạ thay, Ladarô là một nhân vật duy nhất
trong truyện ngụ ngôn được nêu tên riêng. Tên đó có nghĩa là “Chúa là sự
giúp đỡ của tôi”. Ông là người ăn mày, mình ông đầy ung nhọt. Ông yếu
đuối đến nỗi không thể đuổi lũ chó hoang ở đường phố, chúng đem mõm bơ
bẩn đến làm khổ ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Cảnh tượng thế gian là như vậy, rồi tức khắc biển đổi sang một cảnh
khác, khi cả hai bước qua cửa tử, trong đó Ladarô được vinh hiển, còn
tên nhà giàu bị gia hình. Tội của người nhà giàu này là tội gì? Ông ta
không tống cổ Ladarô ra khỏi cổng nhà, đã không phản đối mà vẫn để cho
Ladarô nhận lấy những miếng bánh từ trên bàn của ông ta vất xuống. Ông
đã không giơ chân đá Ladarô mỗi khi đi qua, đã không có lòng độc ác với
Ladarô kia mà! Tội của ông ta là tội đã không quan tâm đến Ladarô, là
kiểu “cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”, là chấp nhận Ladarô như một
phần của cảnh đời và chỉ đơn giản nghĩ rằng việc Ladarô sống trong đau
khổ, đói khát, còn ông ta chìm ngập trong xa hoa sung túc, chỉ là việc
tự nhiên không thể tránh khỏi được, như có người đã nói “Không phải vì
ông ta đã làm những điều quấy mà bị sa địa ngục, nhưng chính vì ông ta
không quan tâm đến các điều lành phải làm nên mới xuống đó”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Lấy câu chuyện này làm điểm tựa, Đức Gioan Phaolô II đã ban huấn tại sân
vận động Yaukee: “Người giàu này bị hình phạt vì ông không quan tâm tới
người khác, vì không để ý gì tới Ladarô đang nằm trước cổng nhà ông chờ
đợi từng mẩu bánh từ bàn ông ăn rơi xuống. Đức Kitô không bao giờ lên án
việc có tài sản, nhưng Người đưa ra những lời nghiêm khắc chống lại
những người sử dụng của cải vật chất cách ích kỷ, không chú ý gì tới
người khác…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúng ta phải luôn luôn nhớ, dụ ngôn người giàu và nghèo này. Câu chuyện
đó phải đào tạo lương tâm chúng ta. Đức Kitô đòi buộc ta phải mở rộng
lòng với anh chị em sống trong khó nghèo. Với những người giàu, những
người khỏe mạnh, những người có được một bảo đảm kinh tế, Chúa đòi buộc
phải rộng lòng đối với người nghèo, những người sống trong các nước chưa
phát triển”. Nói như thế Đức Thánh Cha cũng chỉ nhắc lại điều mà Công
Đồng Vaticanô II đã khẳng định: “Các giáo phụ và các tiến sĩ của Giáo
Hội dạy rằng mọi người có bổn phận nâng đỡ người nghèo và không phải chỉ
giúp đỡ bằng của cải dư thừa. Trước con số quá lớn những người đói khổ
trong thế giới. Thánh Công Đồng tha thiết kêu gọi mọi người “hãy cho kẻ
sắp chết đói của ăn, vì nếu không cho họ ăn là giết chết họ” (MV 69).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Về một phương diện khác, dụ ngôn này về giá trị cao cả của con người,
độc lập hoàn toàn với địa vị xã hội, văn hóa tôn giáo, tình trạng giàu
nghèo… Lòng kính trọng nhân phẩm này diễn tả việc ta phải giúp đỡ những
ai khi gặp cảnh xấu số về tinh thần cũng như vật chất. “Vậy mỗi người
phải coi người đồng loại – không trừ ai như “cái tôi thứ hai”, cho nên
trước hết phải quan tâm đến sự sống của họ và quan tâm đến những phương
tiện cần thiết giúp họ sống một đời sống xứng đáng, chứ đừng bắt chước
người giàu có kia đã không săn sóc tới Ladarô bất hạnh” (MV 27).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tội của người nhà giàu này là ông ta thấy những đau khổ túng cực của thế
giới mà không cảm thấy thương xót, buồn rầu, ông ta đã nhìn thấy một
người đói khổ và không làm gì để cứu giúp. Hình phạt cho người này là
hình phạt của một người đã không hề chú ý, quan tâm đến kẻ khác. Cần
phải nhớ lời cảnh cáo đáng sợ ở đây: tội của người giàu ở đây không phải
là ông đã làm gì xấu xa nhưng là đã không làm gì cả trước những đau khổ
của kẻ khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Một thí dụ khác của việc tôn trọng nhân phẩm là phân phối cân bằng tài
nguyên thế giới, và những nỗ lực bảo vệ con người, kể cả các thai nhi,
như Đức Phaolô đệ lục đã phát biểu trước Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc
ngày 4-10-1965: “Chính trong tổ chức của quý vị, mạng sống con người,
ngay cả trong vấn đề sinh sản, phải được đặc biệt tôn trọng và được bảo
vệ. Nhiệm vụ của quý vị là làm thế nào để có dồi dào cơm bánh trên bàn
ăn nhân loại, chứ không phải là cổ võ kiểm soát sinh sản một cách giả
tạo và phi lý, nhằm giảm bớt số người tham dự bữa tiệc đời sống”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><b><i>
<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
3. Bài học cuối cùng liên quan tới lời yêu cầu của người giàu xin cho
anh em ông.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Có thể là vì tình thương mà xin, nhưng cũng rất có thể ngầm bào chữa
rằng nếu được soi sáng nhiều hơn, hẳn ông đã không phạm tội đáng buồn
như thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Có thể có người trong chúng ta cảm thấy khó chịu khi lời ông ta xin cho
anh em được cảnh cáo lại bị từ chối. Nhưng sự thật hiển nhiên là nếu
người ta đã nắm được chân lý của lời Thiên Chúa, và nếu ở ngay trước mắt
họ có kẻ buồn rầu cần an ủi, có kẻ thiếu thốn cần trợ giúp, có kẻ đau
khổ cần giúp đỡ, song họ không động lòng và không làm gì hết, thì không
còn gì khác để thay đổi lòng họ. Cuộc đối thoại giữa người giàu đau khổ
và cụ tổ Ápraham là nổi bật linh động để ghi sâu vào lòng thính giả giáo
huấn Chúa dậy qua dụ ngôn. Hỏa ngục là thế giới của ghen ghét, không có
chỗ nào cho cảm thương tha nhân, chí có thù ghét ngự trị. Khi Ápraham
nói với người giàu: “giữa chúng tôi đây và các con có cả một vực thẳm
lớn”. Cụ muốn nói sau khi chết và sống lại thì không còn ăn năn nào nữa.
Những kẻ dữ sẽ không ăn năn và đi vào Nước Chúa; người lành không phạm
tội và không sa xuống hỏa ngục được, một vực thẳm lớn không thể vượt qua
mà!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="FR" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúng ta sẽ hiểu hơn với lời giải thích của thánh Gioan Kim Khẩu: “Tôi
xin anh em, quỳ xuống chân anh em mà nài xin, anh em hãy ăn năn, hãy sám
hối mà trở về với Chúa, hãy sống tốt lành hơn, trong khi chúng ta còn
hưởng được quãng thời gian vắn này, để chúng ta không phải than khóc
cách vô ích như người giàu kia khi chúng ta chết, và khi mà những tiếng
khóc than chẳng đem lại một an ủi nào. Vì ngay cả khi chúng ta có một
người cha, người con, một người bạn hay bất cứ một nhân vật nào đi nữa
có thế giá bên cạnh Chúa, không ai có thể giải cứu chúng ta khỏi những
hành động của chúng ta, chính chúng ta kết án chúng ta”.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table>