File "06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2022/Thuong-nien/CN XV TN C/06.htm
File size: 16.71 KiB (17107 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tội-thờ-ơ; Yêu-rồi-làm; Hãy-yêu-thương; Anh-em-tôi; Người-thân-cận; Làm-như-vậy; Samaria-tốt-lành; Yêu-tha-nhân; tình-yêu-hạnh-phúc"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CƯ XỬ ĐẦY YÊU THƯƠNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc361119312">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Suy niệm của JKN</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý: </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Yêu Chúa và yêu người, cái nào quan
trọng hơn? Đặt vấn đề như thế có đúng đắn không? Có thể tách hai tình
yêu ấy thành biệt lập với nhau không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Tinh thần yêu thương của Đức Giêsu
khác với tinh thần của Cựu Ước thế nào? Có gì mới mẻ hơn so với Cựu Ước?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Xét câu hỏi của Đức Giêsu: «Trong ba
người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ
cướp?», bạn nghĩ gì về về câu hỏi ấy? Tại sao lại «ai tỏ ra là người
thân cận», chứ không nói «ai là người thân cận»?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy tư gợi ý: </span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">1. Yêu thương là cốt
<a name="VNS002C">tuỷ</a> của Luật Thiên Chúa</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lề luật vốn có rất nhiều điều luật, mỗi
điều luật lại có một số khoản luật, làm sao giữ luật cho trọn vẹn để trở
nên công chính? Muốn thế, phải nắm được cốt <a name="VNS002D">tuỷ</a>
của lề luật. Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy cốt <a name="VNS002E">tuỷ</a>
của lề luật là lòng yêu thương. Theo Cựu Ước – được thầy thông luật
trưng dẫn trong bài Tin Mừng hôm nay – thì có hai đối tượng của lòng yêu
thương: một là Thiên Chúa, hai là người thân cận. Nhưng trong Tân Ước,
đặc biệt trong các thư của Phaolô và Gioan, thì hai đối tượng ấy được
tổng hợp lại thành một thực tại duy nhất có hai mặt, tương tự như một tờ
giấy duy nhất có hai trang gắn liền nhau không thể tách rời. Yêu Chúa và
yêu người là hai mặt của một tình yêu duy nhất. Do đó, yêu Chúa đích
thực tất nhiên phải yêu người, «ai nói mình yêu Chúa mà không yêu người
là kẻ nói dối» (1 Ga 4, 20). Thánh Phaolô tóm cả lề luật vào một mối duy
nhất là yêu người: «Tất cả lề luật được tóm gọn trong một điều này: Hãy
yêu người lân cận như chính mình» (Gl 5, 14), vì yêu người đích thực thì
đã bao hàm yêu Chúa trong đó rồi. Nói khác đi, yêu người chính là yêu
Chúa, miễn sao tình yêu đó là đích thực, nghĩa là vô vị lợi: yêu người,
hy sinh cho người không vì một lợi lộc nào cả, thậm chí không phải để
được Thiên Chúa thưởng. Nếu yêu người là để được Thiên Chúa thưởng mình,
hay vì một lợi lộc khác của mình thì suy cho cùng <a name="VNS002F">hoá</a>
ra đó là mình tự yêu bản thân mình chứ đâu phải mình yêu người. Yêu kiểu
ấy là một hình thức vị kỷ, chứ đâu phải là tình yêu!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">2. Yêu thương là giữ trọn lề luật
(x. Gl 6,2)</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta đang sống thời Tân Ước, vì thế
chúng ta không nên sống theo tinh thần của Cựu Ước. Thời Cựu Ước, trình
độ tâm linh của con người còn sơ khai, thấp kém, nên tiêu chuẩn để nên
công chính vào thời đó là sống sao cho đúng với lề luật. Càng giữ đúng
luật bao nhiêu thì càng công chính bấy nhiêu. Vì thế, những người
Pharisiêu là những người hoàn chỉnh nhất theo tiêu chuẩn này: họ cố giữ
luật sao cho đúng từng chi tiết, từng dấu phảy một. Tuy họ giữ đúng lề
luật tôn giáo từng ly từng tý, đến nỗi có thể nói rằng khó có ai giữ lề
luật chi ly hơn họ, nhưng Đức Giêsu đã nhận ra rằng trong lòng họ không
có tình yêu, trái lại chỉ có lòng ích kỷ. Nếu họ có giúp đỡ ai, hy sinh
cho ai, thì ý hướng khiến họ làm điều ấy là vì lề luật khuyên hay buộc
như vậy, vì họ nghĩ: có làm như vậy thì mới là người công chính, và mới
được Thiên Chúa ân thưởng. Họ giúp đỡ, hy sinh cho người khác rất nhiều,
mà lòng họ có thể chẳng yêu thương người ấy bao nhiêu. Họ làm mọi sự vì
lề luật đòi hỏi, chứ không phải tình yêu đòi hỏi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tới thời Đức Giêsu, Ngài thấy Dân Chúa
đã sống trong trình độ tâm linh ấy cả ngàn năm rồi, bây giờ Ngài phải
nâng trình độ ấy lên. Tiêu chuẩn để nên công chính bây giờ phải được
nâng cao hơn: không nên làm vì lề luật buộc, mà vì tình yêu đối với tha
nhân đòi buộc và thúc đẩy. Vì thế, Ngài nói: «Nếu anh em không ăn ở công
chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu, thì sẽ chẳng được vào Nước
Trời» (Mt 5,20). Ý của Ngài không phải muốn chúng ta giữ lề luật nhiệm
nhặt hơn người Pharisiêu, vì chẳng mấy ai giữ luật tài hơn họ. Ngài muốn
chúng ta công chính hơn họ ở chỗ có tình yêu bên trong, và làm mọi sự vì
yêu thương chứ không phải vì lề luật buộc phải làm như thế. Điều đó
không có nghĩa là Ngài đả phá lề luật, mà trái lại là làm cho lề luật
hay việc giữ luật nên hoàn chỉnh hơn: giữ luật vì tình yêu, đưa tình yêu
vào trong lề luật. Một khi đã có tình yêu đích thực, thì như thánh
Âu-Tinh nói: «Cứ yêu đi rồi muốn làm gì thì làm». Tình yêu sẽ cho ta
biết ta phải làm gì. Theo thánh Phaolô thì lề luật không phải được lập
nên cho người có tình yêu, mà cho người không có tình yêu: «(9) Lề Luật
có đó, không phải cho người công chính, mà là cho hạng người sống ngoài
lề luật và bất phục tùng, vô luân và tội lỗi, phạm thánh phạm thượng,
giết cha giết mẹ, sát nhân, (10) dâm dật, kê gian, buôn người, nói dối,
bội thề, và những kẻ sống ngược với giáo lý lành mạnh» (1 Tm 1,9-10).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu không có tình yêu, thì việc làm theo
luật có tốt đẹp đến đâu cũng vô giá trị. Thánh Phaolô nói rất rõ: «Giả
như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi
để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi»
(1 Cr 13,3). Đem hết gia tài ra bố thí cho người nghèo là một hành động
có vẻ đầy yêu thương, nhưng nó vẫn có thể phát xuất từ một động lực hoàn
toàn vị kỷ, chẳng có chút tình thương nào: bố thí để mọi người khen, nể
phục, để được mang tiếng là thương người, là đạo đức.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt">3. Hai thái độ giữ luật trong dụ
ngôn người Samari tốt lành</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong dụ ngôn của bài Tin Mừng hôm nay,
ta thấy có hai thái độ giữ luật: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">– Một là của thầy tư tế và thầy Lêvi,
tượng trưng cho tinh thần vị luật của Cựu Ước. Theo họ, trong lề luật,
không có khoản nào qui định cụ thể phải cứu giúp người trong hoàn cảnh
như thế này cả. Trái lại, có những khoản qui định cụ thể về sự sạch sẽ:
«(Tư tế lớn nhất trong hàng anh em) thì không được đến gần người chết,
và không được làm cho mình ra ô uế, dù vì cha hay vì mẹ mình» (Lv
21,11). Như vậy, nếu mình không cứu người ấy thì mình chẳng lỗi luật,
còn nếu đụng đến người ấy mà lỡ người ấy chết trên tay mình, thì mình ra
ô uế, không được tế lễ hay ăn bánh thánh. Thái độ lãnh đạm của họ đối
với người bị nạn quả là có lý vì họ nghĩ: điều quan trọng là làm theo Lề
Luật, chứ không phải là làm theo sự đòi hỏi của tình yêu. Vả lại, Lề
Luật nói: «Phải yêu người thân cận như chính mình» (Lv 19,18), chứ phải
yêu bất cứ người nào đâu! Nếu có tình yêu thì tình yêu ấy chỉ dành cho
người lân cận, nghĩa là sống gần mình mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">– Hai là của người Samari, tượng trưng
cho những người không sống theo Lề Luật: trong họ, những người tốt thì
sống theo sự đòi hỏi của lương tâm hơn là của lề luật thành văn. Do đó,
thấy người bị nạn thì người Samari tốt lành này động lòng thương, lương
tâm và tình thương đồng loại đã thúc đẩy anh ta cứu giúp người bị nạn
đến nơi đến chốn, bất chấp nạn nhân là người Do Thái, thuộc dòng tộc có
hiềm khích với dòng tộc anh. Cách hành xử đầy yêu thương của anh mới làm
đẹp lòng Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đưa ra dụ ngôn này để trả lời
cho câu hỏi của anh chàng thông luật: «Nhưng ai là người thân cận của
tôi?». Theo câu hỏi mà Đức Giêsu đưa ra sau dụ ngôn: «Vậy theo ông nghĩ,
trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào
tay kẻ cướp?», thì vấn đề không phải là ai là người thân cận để mình yêu
thương, mà là phải tỏ ra mình là người thân cận với mọi người, bằng cung
cách xử sự đầy yêu thương với họ. Kinh nghiệm tôi cho thấy: khi có ai tỏ
tình yêu thương tôi bằng những hy sinh cụ thể, dù người ấy là người tôi
chưa hề quen biết hay ở xa tôi vạn dặm, thì hành động yêu thương ấy làm
cho người ấy và tôi trở nên gần gũi nhau, thân mật với nhau. Tình yêu
thương và sự hy sinh ấy càng lớn thì sự gần gũi ấy càng tăng lên, thậm
chí đi đến chỗ coi nhau như ruột thịt. Trái lại, dù gần gũi, dù là họ
hàng, máu mủ, ruột thịt mà không yêu thương nhau, thì lại trở nên như kẻ
xa lạ. Như vậy, theo tinh thần của Đức Giêsu, chúng ta phải biến tha
nhân thành ruột thịt, thành gần gũi với mình bằng cách cư xử đầy yêu
thương với họ, hơn là chọn lấy những người nào là ruột thịt hay gần gũi
với mình để yêu thương.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Cầu nguyện</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin cho con một tình yêu đích
thực, vị tha, làm động lực thúc đẩy cho mọi hành động của con. Cho con
biết thật sự quên mình được thể hiện bằng những hy sinh cụ thể cho tha
nhân, vì đó chính là dấu chứng của tình yêu đích thực mà con cần có để
nên công chính.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>