File "11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2022/Thuong-nien/CN XII TN C/11.htm
File size: 16.58 KiB (16980 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tin-hay-khong-tin; Đức-Kitô-là-ai; Thầy-là-ai; Dấu-chứng-tình-yêu; Đức-Kitô-đau-khổ; Lệnh-truy-nã; Thầy-la-ai; nhận-diện-thầy."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XII thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ĐẤNG MESSIA ĐAU KHỔ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<h1 style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt; text-align:right">
<a name="_Toc359355030">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Flor McCarthy</span></a></h1>
</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 1.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>TRỞ NÊN CHÍNH MÌNH</b>.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có những người thèm khát được tán
thưởng. Họ có lẽ đã lớn lên với cảm giác mình bị bỏ quên, bị chỉ trích
và chê bai. Người nào có sự nghi ngờ thật sự và sâu xa về chính mình
luôn luôn chờ đợi sự xác nhận của người khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người nào càng thiếu căn tính của bản
thân và sự thành công, càng cảm thấy có nhu cầu đồng hoá mình với một
nhóm xã hội đang thành đạt. Có người đeo mặt nạ để chiếm được sự tán
thưởng. Nhưng người nào luôn phô trương, thì những dự tính hiếm khi đạt
kết quả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi Đức Giêsu hỏi các Tông đồ: “Dân
chúng nói Thầy là ai?” Người không hỏi điều đó vì lợi ích của Người mà
vì lợi ích của họ. Người biết rõ Người là ai. Người có một sự tự chủ phi
thường đến nỗi Người có thể đối diện với cả sự nịnh hót và thù ghét với
sự thanh thản hoàn toàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tin Mừng nói về sự từ bỏ chính mình, và
cũng nói về <b><i>“chết cho chính mình”.</i></b> Đời sống tâm linh bao
gồm từ bỏ chính mình và chết cho chính mình, nhưng xét toàn bộ đúng hơn,
đó là vấn đề trở nên chính mình, tức bản ngã chân thật và viên mãn. Đó
là điều quan trọng nhất trong đời sống. Nếu trái lại, chúng ta không thể
sống và hạnh phúc tràn đầy. Vậy, dù đường đời chúng ta là gì thì vấn đề
thật sự quan trọng là chúng ta phải trở nên chính mình, không để cho nỗi
sợ hãi điều người khác nghĩ về chúng ta làm chúng ta tê liệt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong đời sống công cộng, cái tôi thật
đặc biệt khó thấy rõ. Phongxiô Philatô biết rằng Đức Giêsu vô tội nhưng
sợ làm mất địa vị với vinh dự và các đặc quyền mà đối với ông là tất cả
mọi ý nghĩa. Khi chúng ta phạm tội vì sợ mất địa vị thì cái “bản ngã”
của chúng ta chìm sâu vào bóng tối. Nhưng bản ngã thật hiện rõ khi chúng
ta làm theo lương tâm, và có đủ dũng cảm để liều mình bước ra khỏi con
đường xấu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bản ngã chân thật hiện rõ trong sự khiêm
nhường, qua mọi thất bại và cả những lầm lỗi. Đó là một sự phát triển
chậm và đẹp qua mọi giai đoạn của đời sống. Vì chúng ta lữ hành hướng về
điều đó, chúng ta được kêu gọi phải sống nhẫn nại và cho phép mọi việc
xảy đến với chúng ta –bệnh tật, khủng hoảng mất mát- để hoạt động một
cách hiền hoà ở giữa chúng ta. Khi chúng ta thật sự ước muốn sống chân
lý, mọi việc sẽ cùng nhau hoạt động cho điều tốt và cho sự phát triển
của chúng ta hướng về sự trưởng thành tâm linh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự trưởng thành ấy có thể không thấy
được. Nó xảy ra bên trong chúng ta. Đặc biệt nó xảy ra trong những người
khiêm hạ và không quan trọng về mặt xã hội. Nó không cần mang đến phần
thưởng danh dự và tiền bạc. Nhưng nó sẽ dẫn đến một sự hiệp thông sâu xa
với những người khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong quá khứ, tính tâm linh liên quan
đến việc mặc lấy một cái ngã khác –thường là một cái ngã sùng tín và
thánh thiện. Tính tâm linh thật ra không phải là vấn đề mặc lấy một cái
gì từ bên ngoài chúng ta, nhưng là rút ra điều mà chúng ta đã được ban
cho. Đó là làm hiện rõ cái bản ngã tâm linh của mình. Bản ngã tâm linh
là bản ngã thật, làm bằng chất liệu con người nhưng mang hình ảnh của
Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Qua mọi giai đoạn phát triển, mục đích
thật sự trong đời sống là trở thành chính mình, là làm cho mọi rào cản
sụp đổ để cái “tôi” thâm sâu nhất có thể xuất hiện rõ ràng. Nó không
muốn trở thành điều mà những người khác muốn chúng ta trở thành hoặc hô
hào chúng ta quan tâm bằng mọi giá. Nó không muốn nỗ lực trở thành một
người khác, những trưởng thành từ hạt giống sự sống ở bên trong chúng
ta. Chúng ta là những người khách hành hương xa lạ trong cuộc hành trình
để trở thành người mà chúng ta thật sự vẫn là. Thật bi đát khi luôn luôn
có rất ít người “chiếm hữu được linh hồn họ” trước khi họ chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 2.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>NHẬN THỨC CỦA DÂN CHÚNG</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dân chúng nói tôi là ai? Hoặc Tôi như
thế nào đối với những người khác? Đó là những câu hỏi mà nhiều người
hỏi, nhưng đặc biệt là những người được dân chúng nhìn vào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi Đức Giêsu hỏi: “Dân chúng nói Thầy
là ai?”. Người không hỏi điều đó vì lợi ích cho Người mà vị lợi ích của
các Tông đồ. Đức Giêsu biết rõ Người là ai. Người có sự tự chủ phi
thường đến nỗi Người có thể đối mặt với cả sự nịnh hót lẫn sự thù ghét
với sự thanh thản hoàn toàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một số người thèm khát được tán thưởng.
Hẳn họ đã lớn lên với cảm thức mình bị bỏ quên, chê bai và chỉ trích.
Người nào có sự hoài nghi sâu xa, thật sự về mình luôn luôn tìm kiếm sự
xác nhận của những người khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta cần tìm kiếm thực tại của riêng
mình để có thể đứng vững trên đôi chân của mình. Do đó chúng ta không
cần người khác chống đỡ cho chúng ta. Có những người có một ngọn lửa
chiếu sáng rực rỡ liên tục từ nơi thâm sâu của tâm hồn họ. Ngọn lửa ấy
không biết đến họ, vì nó không lệ thuộc vào điều mà những người khác
nghĩ về họ. Đó là điều họ nghĩ về chính họ với sự chắc chắn và thanh
thản.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, một đôi khi nhìn lại chính
mình như những người khác nhìn chúng ta có thể có lợi cho chúng ta. <i>
Alfred Nobel là một nhà công nghiệp người Thuỵ Điển giàu có và danh
tiếng. Ông đã phát minh ra chất nổ. Nhưng gần cuối đời ông hoàn toàn
không hạnh phúc. Ông chưa bao giờ kết hôn và cả đời ông, ông bị sức khoẻ
kém là phiền nhiễu. Kết quả là ông có một nhân sinh quan rất bi quan.</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Thế rồi, một sáng nọ, ông đọc thấy
trong một tờ báo một cáo phó của ông. Đó là một nhầm lẫn của một nhà
báo. Ông rất bối rối bởi những điều ông đọc. Điều làm ông tổn thương
nhất là hình ảnh sai lạc mà dân chúng có về ông. Thế giới biết đến ông
như “một ông vua chất nổ”. Đó là từ người ta dùng để nhắc đến ông. Trong
bản cáo phó, người ta không hề nói đến mong ước của ông muốn đoàn kết
các dân tộc và làm cho chất lượng của đời sống con người tốt hơn.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Tổn thương to lớn đối với ông là khám
phá ra rằng mọi điều chủ yếu, mọi việc làm nên cái cốt lõi của đời ông
đã bị che giấu đối với người khác; còn mọi điều sai lạc lại được phổ
biến công khai. Ông cảm thấy hoàn toàn bị hiểu lầm. Ông không phải như
thế. Ông quyết định phải lập tức hành động để cho thế giới biết lý tưởng
thật và mục đích của đời ông.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Ông để lại phần lớn gia tài khổng lồ
dùng vào việc làm cho thế giới tốt đẹp hơn. Ông lập ra năm giải thưởng
để phát cho các ông hay bà nào có sự đóng góp nổi bật vào các lĩnh vực
vật lý, hoá học, y học, văn chương và hoà bình. Ông muốn được nhớ đến
không phải như một người đã phát minh ra thuốc nổ có thể làm thế giới nổ
tung, nhưng như một người có tâm hồn tốt lành và nhân hậu.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều đã xảy ra cho ông Nobel chứng tỏ
người ta mắc sai lầm như thế nào trong sự phán xét người khác. Điều đó
cũng đã xảy ra với chính Đức Giêsu. Tin Mừng hôm nay cho thấy dân chúng
có những ý tưởng khập khiễng về Người. Có kẻ nghĩ Người là Gioan Tẩy Giả
(lúc đó đã chết). Những người khác thì nói là một ngôn sứ thời xưa sống
lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu là Đấng Mêsia như Phêrô đã
đoán chính xác. Nhưng Người không là Đấng Mêsia vinh quang như dân chúng
đã mong đợi. Người phải là một Đấng Mêsia đau khổ. Người không thống
trị, Người phục vụ. Đức Giêsu không quan tâm chiếu rọi hình ảnh mà dân
chúng muốn. Người biết Người có một số phận mà Thiên Chúa đã định mà
Người phải hoàn thành, không sai sót.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta sẽ mắc sai lầm nếu bận tâm
chính của chúng ta chiếu rọi một hình ảnh tốt đẹp và và sống theo những
kỳ vọng của người khác. Điều duy nhất mà chúng ta được mời gọi trở thành
là phải trở nên cái bản ngã chân thật của mình. Chúng ta không thể sống
viên mãn và hạnh phúc nếu không hoàn thành điều đó. Nhưng chúng ta không
nên bằng lòng cho đến lúc đạt đến mức độ tốt nhất mà chúng ta có thể đạt
được trong việc trở nên chính mình. Vậy, dù đường đời của chúng ta như
thế nào, điều thật sự quan trọng là chúng ta phải trở nên chính mình
trước mặt Thiên Chúa và người khác. Đây là cuộc hành trình về lại nhà
mình.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>