File "08.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2022/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN V MC/08.htm
File size: 20.81 KiB (21309 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Mùa Chay&nbsp; - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Mùa Chay  - Năm C;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật V Mùa Chay&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		HÃY ĐI, ĐỪNG PHẠM TỘI NỮA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Tin Mừng Chúa Nhật</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các Kinh sư và các, đạo sĩ Do Thái cố 
		tìm một lời tố cáo để hạ uy tín của Chúa Giêsu; và đây là một sự việc mà 
		họ nghĩ có thể lợi dụng để đưa Ngài vào ngõ bí. Động lực của họ không 
		phải là lòng tôn thờ Thiên Chúa, tuân giữ luật ngài, hay ước muốn sống 
		thánh thiện, nhưng chỉ muốn gài bẫy Chúa Giêsu. Khi có một vấn đề khó 
		khăn liên hệ đến luật pháp xảy ra, theo thói quen, tự nhiên người ta tìm 
		đến một vị thầy, một vị ra-bi để nhờ giải quyết. Xem Chúa Giêsu như một 
		ra-bi, các Kinh sư và đạo sĩ Do Thái đã đem đến Ngài một phụ nữ bị bắt 
		quả tang đang phạm tội ngoại tình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Theo luật pháp Do Thái, ngoại tình là 
		một trọng tội. Các ra-bi dạy: “Người Do Thái phải bị xử tử khi phạm tội 
		thờ hình tượng, sát nhân và ngoại tình”. Ngoại tình là một trong ba tội 
		lớn nhất và phạm nhân phải chịu chết, mặc dù cách xử tử có thể khác 
		nhau. Kinh Mishnah, bộ luật thành văn của người Do Thái quy định một phụ 
		nữ đã hứa hôn mà phạm tội ngoại tình thì phải bị xử tử bằng cách ném đá. 
		Theo quan điểm thuần tuý pháp lý thì các Kinh sư và đạo sĩ Do Thái hoàn 
		toàn đúng. Người phụ nữ này đáng bị ném đá chết.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các Kinh sư và đạo sĩ này muốn Chúa 
		Giêsu phải đối đầu với một vấn đề nan giải: Nếu Chúa Giêsu bảo người đàn 
		bà này phải bị ném đá cho chết sẽ có hai hậu quả: thứ nhất, Ngài không 
		còn được nổi tiếng là người đầy yêu thương và nhân từ, sẽ chưa bao giờ 
		còn được gọi là người đầy yêu thương và nhân từ, sẽ chưa bao giờ còn 
		được gọi là bạn thân thiết của tội nhân. Thứ hai, nếu ra lệnh xử tử, 
		Ngài sẽ đi ngược với luật pháp La mã, vì người Do Thái không có quyền 
		kết tội tử hình hay xử tử bất cứ một ai. Còn nếu Ngài bảo tha cho người 
		đàn bà ấy thì Ngài sẽ bị tố cáo là dạy người ta phá bỏ luật pháp Môsê, 
		là chẳng những dung tha mà còn khuyến khích người ta phạm tội ngoại 
		tình. Đó là cách mà các Kinh sư và đạo sĩ đã gài bẫy Chúa Giêsu. Nhưng 
		Chúa đã khiến cuộc tấn công này đổ ngay lên đầu họ. Trước hết Ngài cúi 
		xuống lấy tay viết trên đất. Tại sao Ngài làm thế? Có thể có bốn lý do:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Ngài muốn trì hoãn trong chốc lát để 
		khỏi phải quyết định vội vàng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Ngài có 
		thể vừa suy nghĩ, vừa trình vấn đề lên Thiên Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Có vài cổ bản Kinh Thánh thêm câu: 
		“Như thể Ngài không nghe họ nói gì”. Có thể Chúa Giêsu cố tình buộc phải 
		lập lại lời tố cáo, để trong khi nhắc lại, họ nhận thức được sự tàn ác 
		của họ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Trong quyển Ecce Homo, Seeley có một 
		gợi ý rất hay: “Chúa cảm thấy xấu hổ vô cùng, Ngài không thể nào chịu 
		được cái nhìn của đám đông, của những người buộc tội, và có lẽ ít hơn 
		hết, của người đàn bà đó. Trong lúc bối rối và xấu hổ cực độ đó, Ngài 
		cúi xuống dường như giấu mặt đi và bắt đầu viết trên đất. Rất có thể 
		những cái liếc mắt đầy dục vọng của bọn Kinh sư và đạo sĩ Do Thái, cái 
		nhìn trừng trợn và tàn bạo của họ, sự tò mò dâm đãng của đám đông, sự 
		xấu hổ của người đàn bà, tất cả đã kết hợp lại <a name="VNS0008">giày vò</a> 
		tấm lòng vừa đau đớn, vừa thương hại của Chúa Giêsu, cho nên Ngài che 
		giấu đôi mắt của Ngài”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">4. Nhưng điều gợi ý thú vị hơn hết phát 
		xuất từ một số thủ bản sau này. Bản Tân Ước tiếng A-mê-ri dịch như sau: 
		“Chính Ngài cúi xuống, lấy ngón tay viết trên mặt đất để tuyên bố tội 
		lỗi họ, và họ thấy nhiều trọng tội của họ viết trên đất”. Ý ở đây là 
		Chúa Giêsu đã viết trên mặt đất các tội lỗi của chính những kẻ đang tố 
		cáo người phụ nữ ấy. Điều này có thể đúng, vì từ viết “Katagraphain” 
		được dùng ở đây có nghĩa là viết (một bản cáo trạng) chống lại một người 
		nào. Có thể Chúa Giêsu buộc những kẻ đang tố cáo người khác phải đối 
		diện với bản liệt kê các tội lỗi của chính mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Dầu vậy các thầy luật sĩ và đạo sĩ vẫn 
		một mực đòi hỏi Chúa Giêsu phải trả lời, và họ đã được trả lời. Ngài nói 
		đại khái như sau: “Được rồi! Ném đá đi! Nhưng phải để người nào vô tội 
		ném đá trước!”. Chữ vô tội chẳng những có một nghĩa là không có tội, mà 
		còn có nghĩa là không có một ước muốn tội lỗi nào cả. Chúa Giêsu nói 
		rằng: “Phải, các ông có thể ném đá bà ta, nhưng với một điều kiện là 
		chính các ông phải chưa bao giờ muốn làm như bà này đã làm”. Mọi người 
		đều im lặng, và những người tố cáo lần lần rút lui.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu còn lại một mình với người 
		đàn bà. Thánh Âu tinh đã viết: “Bây giờ chỉ còn lại một nỗi đau khổ tràn 
		đầy và một tấm lòng thương xót vĩ đại”. Chúa Giêsu nói với người phụ nữ: 
		không còn ai buộc tội ngươi sao? Bà ta đáp: “thưa không”. Ngài phán: “Ta 
		cũng không định tội ngươi. Hãy đi, làm lại cuộc đời và từ nay đừng phạm 
		tội nữa”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đoạn Kinh Thánh này cho chúng ta biết 
		hai điều và Kinh sư và đạo sĩ Do Thái.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Quan niệm của họ về thẩm quyền:</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các Kinh sư và đạo sĩ Do Thái là những 
		chuyên viên về luật pháp thời đó. Các vấn đề khó khăn đều được đưa tới 
		cho họ quyết định. Đối với họ, thẩm quyền là để phê phán, khống chế và 
		kết tội. Họ hoàn toàn không thể thấy rằng thẩm quyền phải được xây dựng 
		trên tình thương, thông cảm và nhằm mục đích cải hoá kẻ phạm tội. Họ 
		quan niệm vai trò của họ là có quyền đứng trên mọi người khác, như những 
		giám thị nghiêm khắc tìm ra từng lầm lỗi, từng hành động trái pháp luật, 
		và thẳng tay giáng xuống những hình phạt không dung thứ. Họ chẳng bao 
		giờ thấy họ có nhiệm vụ cứu giúp tội nhân.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ngày nay vẫn còn nhiều người xem địa vị 
		cầm quyền cho mình quyền kết án và nhiệm vụ trừng phạt. Họ nghĩ thẩm 
		quyền của họ đã cho phép họ làm những người bảo vệ chân lý, được huấn 
		luyện để trừng trị tội nhân. Nhưng thẩm quyền chân chính phải được xây 
		dựng trên sự cảm thông. Khi thấy một tử tù đi trên đường đến nơi hành 
		quyết George Whitefeld đã thốt ra lời bất hủ này: “Nếu không nhờ ân sủng 
		của Chúa thì tôi cũng đi đến đó”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhiệm vụ đầu tiên của người cầm quyền là 
		cố tìm động lực thúc đẩy tội nhân phạm tội, và hoàn cảnh đưa đẩy, lôi 
		cuốn vào tội lỗi. Không ai có quyền phê phán kẻ khác, trừ phi đã cố gắng 
		tìm hiểu hoàn cảnh của kẻ bị phê phán. Nhiệm vụ thứ hai của người cầm 
		quyền là phải tìm cách cải hoá người làm sai. Cầm quyền mà chỉ quan tâm 
		tới việc trừng phạt là sai lầm; cầm quyền mà khiến kẻ làm sai tuyệt vọng 
		hay ấm ức là thất bại. Nhiệm vụ của người cầm quyền không phải là để lưu 
		đày hay loại trừ kẻ phạm tội ra khỏi xã hội lành mạnh, nhưng để khiến 
		tội nhân trở thành người tốt. Người cầm quyền phải giống như lương y, 
		chỉ có một ước ao duy nhất là cứu giúp người khác.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Biến cố này cho thấy cách sống động 
		thái độ thô bạo của họ đối với dân chúng.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ không xem người phụ nữ này là một con 
		người, nhưng như một đồ vật, một dụng cụ nhờ đó họ có được lý cớ để tố 
		cáo Chúa Giêsu. Họ dùng bà như một dụng cụ để thực hiện ý đồ riêng của 
		mình, bà chỉ như một con chốt trong một ván cờ được dùng để tìm cách 
		diệt trừ Chúa Giêsu. Đối với họ, bà không là gì cả, ngoại trừ là một 
		trường hợp ngoại tình trắng trợn và có thể được dùng như một dụng cụ để 
		thoả mãn chủ đích của họ. Họ sẵn sàng sử dụng bất cứ phương tiện nào để 
		đạt cho được mục đích họ mong muốn. Ta thấy tâm tính của con người 
		thường biểu lộ bằng những <a name="VNS0009">phương tiện</a> họ sử dụng 
		để đạt mục đích.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Biến cố này cho chúng ta biết nhiều về 
		Chúa Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Nguyên tắc đầu tiên Chúa là chỉ người 
		vô tội mới được quyền đoán xét lỗi lầm của kẻ khác. Chúa đã phán: “Các 
		ngươi đừng xét đoán ai, để mình khỏi bị đoán xét” (Mt 7,1). Người đoán 
		xét anh em mình chẳng khác gì kẻ có cả một cây đà trong mắt mình lại 
		muốn tìm cách lấy cái rác nhỏ trong mắt người khác (x.Mt 7,3-5). Một 
		trong những lỗi lầm thông thường nhất trong đời sống là, chúng ta đòi 
		hỏi kẻ khác đạt những tiêu chuẩn mà chính mình không hề cố gắng đạt tới; 
		nhiều người trong chúng ta kết án người khác về những lỗi lầm mà chính 
		mình đã mắc phạm. Không thể dựa trên kiến thức để đoán xét người khác, 
		vì ai cũng có tri thức. Phải dựa trên sự thành đạt đạo đức để đoán xét, 
		nhưng không ai trong chúng ta là người toàn thiện cả. Thực trạng của con 
		người cho thấy chỉ có một mình Thiên Chúa có quyền đoán xét, lý do hết 
		sức giản dị là, không một ai lành đủ để đoán xét người khác.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Một nguyên tắc khác không kém quan 
		trọng đối với Chúa Giêsu là khi đối diện với người lỗi lầm, trước tiên 
		phải có lòng thương cảm. Có người bảo nhiệm vụ của một bác sĩ là “Thỉnh 
		thoảng chữa lành, thường thường làm bớt đau đớn, và luôn luôn an ủi”. 
		Khi một bệnh nhân được đưa đến một bác sĩ, thì một lương y chẳng bao giờ 
		ghê tởm bệnh nhân, cho dù người ấy đang mắc phải chứng bệnh đáng ghê 
		tởm. Thật ra, sự ghê tởm, nhờm gớm thường khó tránh được, nhưng nó bị 
		lòng ước muốn trợ giúp, chữa trị lấn át. Khi đối diện với người phạm 
		lỗi, trước tiên chúng ta không nên có cảm nghĩ: “Đối với hạng người như 
		vậy mình không nên tiếp tục liên hệ” nhưng phải nói “mình có thể làm gì 
		để giúp người ấy? Mình có thể làm gì để hoà giải những hậu quả của lỗi 
		lầm?”. Nói cách đơn giản, ta phải dành cho người khác sự thương cảm mà 
		chúng ta vẫn mong chờ người khác dành cho, khi chúng ta lỡ sa vào cùng 
		một hoàn cảnh ấy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Điều quan trọng chúng ta phải thấu 
		triệt là cách Chúa Giêsu đối xử với phụ nữ này.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		Từ việc này, chúng ta dễ rút ra bài học hoàn toàn sai lầm là Chúa Giêsu 
		tha thứ cách nhẹ nhàng, dễ dàng như tội này chẳng có gì đáng quan tâm. 
		Điều Ngài nói: “Lúc này Ta cũng không định tội ngươi, hãy đi và đừng 
		phạm tội nữa”. Trong một cách Chúa Giêsu đã không huỷ bỏ việc xét đoán 
		và nói: “Đừng lo, không sao đâu!”. Điều Ngài làm là hoãn lại lời kết án, 
		Ngài phán: “Bây giờ Ta chưa xét đoán ngươi. Hãy đi và chứng minh rằng 
		ngươi có thể sống tốt lành hơn. Ngươi đã phạm tội, hãy đi và đừng tái 
		phạm. Ta sẽ luôn giúp đỡ ngươi. Đến ngày tận thế Ta sẽ xét lại xem ngươi 
		đã sống như thế nào.” Thái độ của Chúa Giêsu đến với tội nhân bao giờ 
		cũng bao gồm một số điều sau đây:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">a. <i>Một dịp thuận tiện thứ hai.</i></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa ban cơ hội để sửa chữa lỗi lầm, như 
		thể Người đến bảo người đàn bà ấy rằng: “Ta biết ngươi lộn xộn lắm, 
		nhưng cuộc đời vẫn chưa chấm dứt. Bây giờ Ta cho ngươi thêm một cơ hội 
		để chuộc lấy mình”. Trong Chúa Giêsu, có Tin Mừng về một dịp thứ hai, 
		Ngài luôn tha thiết quan tâm đến một người, không những đã sống như thế 
		nào, mà còn có thể trở nên như thế nào. Ngài không hề bảo những gì người 
		ta đã làm là không quan trọng. Vi phạm luật pháp và làm người khác đau 
		khổ luôn luôn là việc hệ trọng. Nhưng Chúa Giêsu biết rõ mỗi người đều 
		có một tương lai cũng như đã từng có một quá khứ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">b. <i>Một sự thương cảm.</i></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Điều khác nhau căn bản giữa Chúa Giêsu 
		và nhóm Do Thái là họ muốn kết tội, còn Chúa Giêsu muốn tha thứ. Nếu đọc 
		kỹ câu truyện chúng ta sẽ thấy họ chỉ muốn ném đá người đàn bà này cho 
		chết, và họ cảm thấy rất thích hợp được làm điều này. Họ cảm thấy vui 
		sướng khi hành quyền kết tội, còn Chúa Giêsu vui sướng khi hành quyền 
		tha thứ. Chúa Giêsu nhìn tội nhân với sự cảm thương phát xuất từ tình 
		yêu thương, còn các Kinh sư và đạo sĩ Do Thái nhìn tội nhân với thái độ 
		ghê tởm, bắt nguồn từ việc coi mình là thánh thiện.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">c. <i>Một niềm tin vào bản tính con 
		người.</i></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nghĩ cho kỹ chúng ta phải bàng hoàng khi 
		nghe Chúa Giêsu nói với người đàn bà xấu nết: “Hãy đi, đừng phạm tội 
		nữa”. Điều lạ lùng và phấn khởi là Chúa Giêsu tin vào con người. Đối 
		diện với một người từng làm ác, Ngài không bảo “ngươi thật là một kẻ xấu 
		xa, chẳng còn hy vọng gì nữa”. Ngài tin rằng với sự trợ giúp của Ngài, 
		tội nhân có thể trở thành bậc thánh. Phương pháp của Chúa Giêsu không 
		phải là tống cho con người, ý thức, mà họ đã có, rằng họ là tội nhân 
		khốn nạn, nhưng ban cho họ một niềm hứng khởi để khám phá một điều mà 
		trước đây họ chưa hề trông thấy, đó là toàn năng trở thành thánh nhân.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">d. <i>Một hàm ý cảnh cáo.</i></span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tại đây chúng ta đối diện với sự kiện 
		vĩnh cửu, đời đời. Ngày hôm ấy Chúa Giêsu bắt người đàn bà phải lựa 
		chọn, hoặc trở về đường lối cũ, hoặc cùng Ngài tiến trên con đường mới. 
		Đây là câu truyện chưa kết thúc, vì mỗi đời sống chưa kết thúc cho đến 
		khi ra đứng hầu toà trước mặt Thiên Chúa.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager