File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2022/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN IV PS/07.htm
File size: 16.75 KiB (17147 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Phục Sinh - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Phục Sinh - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV Phục Sinh - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHÚA CHIÊN LÀNH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<h1 style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt; text-align:right">
<a name="_Toc353727815"><span style="font-size: 8pt; font-weight:400">McCarthy</span></a></h1>
</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 1.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>CHÚA CHIÊN LÀNH NHẬN BIẾT CHIÊN CỦA NGƯỜI</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Khoảng giữa thế kỷ 19, Thánh Gioan
Bossco bắt đầu làm việc cho giới trẻ nghèo khổ và bị lâm nguy tại thành
phố Turin ở Ý. Chẳng bao lâu, các thanh niên nhận ra rằng nơi ngài, đến
nỗi một lần kia, khi ngài lâm bệnh nặng, họ đã hết lòng cùng nhau cầu
nguyện sốt sắng, và một số người còn muốn được thay thế vào chỗ của ngài,
bằng cách tận hiến cả cuộc đời mình cho Thiên Chúa. Sau sự kiện đó Thánh
Gioan Bosco đã được hồi phục. Mối tương quan này không thể tồn tại được,
trừ phi có sự gần gũi, và sự gần gũi lôi kéo theo sự nhận biết và được
nhận biết.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu, Chúa Chiên Lành nói “Tôi biết
các chiên của tôi”. Người biết các chiên của Người một cách chính xác,
bởi vì Người là Chúa Chiên Lành. Có nhiều mức độ nhận biết khác nhau.
Chúng ta quen biết một số người chỉ qua khuôn mặt hoặc danh tính. Còn
đối với những người khác, chúng ta chỉ mới quen biết sơ giao mà thôi. Và
có người chúng ta quen biết với tư cách là bạn bè.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Có một điều đáng buồn trong việc không
nhận biết con người. Elie Wiesel, một văn sĩ người Do Thái, rất gắn bó
với cha của ông, người đã bị chết tại Aushwitz vào năm 1944. Tuy nhiên,
khi viết cuốn tự thuật, ông nói:</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Tôi chưa biết bao giờ thực sự nhận biết
cha tôi. Thật đau lòng khi phải thừa nhận rằng tôi biết rất ít về con
người mà tôi yêu thương nhất trên đời, một con người mà chỉ cần một tia
nhìn, cũng có thể lay động tâm hồn tôi. Tôi thắc mắc không biết những
người con trai khác có cùng một vấn đề giống như tôi không. Liệu họ có
nhận biết cha họ như là một con người nào khác với một khuôn mặt đầy uy
quyền, cứ mỗi buổi sáng đều rời khỏi nhà, và trở về nhà vào buổi tối, để
nuôi sống cả gia đình chăng?”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tôi e rằng đó là một tiếng than phổ
biến. Con cái không biết gì về cha mẹ của họ; cha mẹ không biết gì về
con cái. Để nhận biết về nhau, cần phải dành ra thì giờ và công sức,
những điều này sẽ mang lại thành quả vĩ đại. Khi thiếu mất sự nhận biết
này, thì sẽ để lại hậu quả là sự mất mát lớn lao. Cuộc sống trôi qua vô
cùng nhanh chóng. Chúng ta biết về nhau một cách nghèo nàn. Bạn không
thể yêu thương một người nào đó mà bạn không hề quen biết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự nhận biết đặc biệt quan trọng đối với
những người làm công việc săn sóc người khác. Người săn sóc cần phải
nhận biết những người làm công việc săn sóc người khác. Người săn sóc
cần phải nhận biết những người mà họ săn sóc. Biết tên của những người
đó là một bước khởi đầu tốt. Nhưng để thực sự biết về họ, thì phải biết
về lịch sử cuộc sống của họ. Những người được săn sóc sẽ không hơn gì
những chiếc bóng đối với người săn sóc, trừ phi người săn sóc biết được
một số điều về thế giới mà từ đó người được săn sóc xuất phát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lối nhận biết mà chúng ta đang nói đến
đòi hỏi phải có thì giờ, sự kiên nhẫn và hy sinh. Nhưng sự nhận biết này
được bù đắp bằng phần thưởng lớn lao. Bất chấp chúng ta không ưa một cá
nhân nào đó như thế nào, nhưng một khi đã biết về lịch sử cuộc đời của
người đó, thì thái độ của chúng ta đối với họ sẽ mềm mỏng hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, sự nhận biết này phải là một
công việc có hai đường lối. Đức Giêsu, Chúa Chiên Lành, biết những con
chiên của Người một cách thiết thân. Nhưng họ cũng biết Người: “Những kẻ
thuộc về tôi thì biết tôi”. Đức Giêsu không ngại ngùng trong việc để cho
mình được nhận biết. Nhưng đôi khi, chúng ta lại có cảm giác đó. Chúng
ta không muốn để người khác đi vào cuộc đời của mình. Sẽ không có ai
biết được những cảm giác, nhu cầu, nỗi đau và niềm hy vọng thực sự của
chúng ta là gì.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có lẽ nỗi sợ hãi bị khước từ làm cho
chúng ta tự co rút mình lại. Chúng ta sợ rằng nếu người ta thực sự biết
được con người bất toàn của mình, thì họ sẽ khước từ chúng ta. Hậu quả
là người khác sẽ nhận biết về chúng ta theo như hình ảnh mà chúng ta có
ý tưởng về mình, hơn là đúng với con người của chúng ta. Sẽ thật là điều
đáng buồn, khi chúng ta phải sống và chết đi, mà chưa bao giờ được người
khác biết đến một cách sâu xa, chưa bao giờ được kể ra câu chuyện cuộc
đời mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Làm sao chúng ta có thể tạo thành một
mối quan hệ với người khác được, nếu chúng ta cứ giữ một khoảng cách đối
với họ, do đó, chúng ta đã ngăn cản không để cho họ nhận biết mình? Nếu
họ cũng giữ một khoảng cách đối với chúng ta, và nếu điều đó để lại hậu
quả là họ không tin tưởng hoặc sợ hãi chúng ta, thì liệu chúng ta có
trách cứ họ không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu chính là Chúa Chiên Lành đối
với chúng ta. Người mong muốn chúng ta có được sự sống ở nơi đây và có
sự sống đời đời sau này. Nhưng đây phải là một công việc hai chiều.
Chúng ta phải đáp lại tình yêu của Người. Con Chiên trung thành thì phải
biết lắng nghe tiếng nói của chủ chiên và đi theo họ. Chúng ta phải nhận
biết Chúa, lắng nghe và thực hành lời của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 2.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>TẬN HIẾN CHO ĐÀN CHIÊN.</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói <b><i>“Sẽ không ai cướp
được đàn chiên khỏi tay tôi được”</i></b>. Bằng cách này, Người đang
nhấn mạnh rằng đối với Người, đàn chiên quý giá đến thế nào. Nếu có
Người giúp đỡ, thì không bao giờ có một điều xấu xa nào có thể xảy ra
cho bất cứ người nào trong số họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi kẻ làm thuê trông coi đàn chiên, thì
lũ chó sói không gặp rắc rối nào trong việc rình bắt đàn chiên. Ngay khi
kẻ làm thuê nhìn thấy một con chó sói đang tiến lại gần, thì hắn ta liền
bỏ rơi đàn chiên. Hắn chỉ nghĩ đến một điều duy nhất là cứu thoát người
thân của mình mà thôi. Người chủ tốt lành của đàn chiên thì không như
vậy. Họ bảo vệ đàn chiên chống lại sự tấn công của lũ sói, thậm chí họ
còn sẵn sàng liều mất mạng sống của mình nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật không may, chúng ta đang sống trong
một thế giới mà đàn chiên, đặc biệt là những con cừu, thường bị vồ chụp
và vật cho chết. Nhưng đây chính là một thế giới mà trong đó, hơn bao
giờ hết, người ta càng cần đến người chủ chiên tốt lành. Ngày nay, tất
cả mọi sự đều có khuynh hướng to lớn ra và được tập trung hoá, làm cho
việc nhận biết và săn sóc trở nên không dễ dàng gì, bởi vì tất cả mọi sự
đều mất đi tính chất con người. Trong hệ thống này, con người được thuê
mướn và củng cố vì hiệu quả công việc, chứ không vì tình yêu và sự quan
tâm săn sóc, mà họ có khả năng bày tỏ ra. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày nay, người chủ chiên tốt lành không
chắc hẳn phải đương đầu với một đàn chó sói. Nhưng họ có thể phải đương
đầu với một điều gì đó còn tệ hại hơn – một bè lũ tội phạm. <i>Philip
Lawrence là một hiệu trưởng tại trường Công Giáo Thánh George ở Luân Đôn.
Vào một ngày trong tháng 12 năm 1995, ông đã bị đâm nay bên ngoài trường
học của ông, trong khi đang cố gắng bảo vệ một trong số các học sinh
đang bị một tên côn đồ tấn công, và ông đã chết vì những vết thương quá
nặng. Ông đã được các thính giả cảu chương trình Thời Đại Ngày Nay ở đài
phát thanh BBC bình bầu là Nhân Vật Ấn Tượng nhất trong Năm. Ông nhận
được 23.130 phiếu bầu, trên cả ông John Major, người sau này làm Thủ
tướng (18.260 phiếu).</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Vợ ông đã nói rằng chồng bà “chắc chắn
sẽ cực kỳ bối rối về tất cả điều này. Ông ấy rất khiêm tốn tới mức độ
không tán thành chính bản thân mình”. Thật là một điều hay, khi biết
rằng người ta vẫn còn nhận ra sự vĩ đại nơi một hành động giống như vậy.
Và thật là một điều hay, khi biết rằng có người nào đó có thể làm được
một hành động như vậy, và nhìn vào hành động này như là một điều gì đó
bình thường và tự nhiên.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Philip Lawrence là một người chủ chiên
nhân hậu đối với các học sinh của ông. Ông đã cố gắng tạo ra được một
môi trường an toàn trong đó các học sinh có thể được học hỏi và phát
triển, để có thể tự hào về bản thân mình. Đối với ông, ông không thể
chấp nhận nổi sự việc cứ để mặc cho một trong số các học sinh của ông bị
một tên côn đồ đánh, mà không ra tay ngăn cản.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Philip Lawrence nhắc nhở cho tất cả
chúng ta rằng tình yêu đích thực có nghĩa là gì, và tình yêu đó có thể
mang giá trị gì. Nếu chỉ yêu thương giới trẻ mà thôi thì chưa đủ, mà
chúng con phải được biết rằng chúng được yêu thương. Điều này không chỉ
áp dụng nơi học đường mà còn trong gia đình nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lawrence đã lấy được sức mạnh và tinh
thần nơi đức tin Kitô hữu của ông. Ông đang mô phỏng theo tình yêu của
Đức Giêsu, Chúa chiên lành, Đấng đã hiến mạng sống cho đàn chiên. Mạng
sống của Người không bị lấy đi, cũng không phải theo lệnh của Chúa Cha.
Chính Người đã tự ý trao ban, và trao ban một cách vui lòng. Người tự
hiến cho đàn chiên, để mang chúng về đồng cỏ của sự sống đời đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi Kitô hữu được gọi là người mang tình
yêu thương và sự chăm sóc. Chúa Nhật hôm nay là lễ của những người biết
quan tâm đến kẻ khác. Lễ này khuyến khích và nâng đỡ những ai đang cố
gắng noi guơng Chúa Chiên Lành, và khêu gợi lương tâm của kẻ chăn thuê.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Những người bước theo đường tình yêu thì
tự mở ra khả năng sẽ hạnh phúc hơn những người khác, và cũng đau khổ hơn.
Nhưng, như Carlo Carretto nói: “Không có gì là khủng khiếp trên trái đất
này nếu điều đó dạy cho chúng ta biết yêu thương”.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>