File "26.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2022/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN IV MC/26.htm
File size: 9.44 KiB (9668 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
ĐƯỢC YÊU</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chắc hẳn dụ ngôn đứa con hoang đàng là
nổi tiếng nhất và được yêu thích nhất trong các dụ ngôn của Đức Giêsu.
Tuy nhiên, một số người vẫn cứ cho rằng đó là một câu chuyện bất công.
Họ cảm thấy tiếc cho người con cả, họ nhận thấy là anh ta đã bị cư xử
bất công, họ tin rằng người con thứ ra đi vì đã phạm tội giết người, vì
thế, anh ta cần phải bị trừng phạt, nên dạy cho anh ta một bài học.
Chúng ta hãy nhận xét xem thái độ đó có đúng đắn hay không.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người con thứ đã được xác định là một
tay ăn chơi trác táng. Anh ta đã đi đến một thành phố, mà anh ta có thể
thoả mãn tất cả mọi lạc thú tại đó. Nhưng khi đã hết nhẵn tiền, những
ánh đèn sáng trưng đều lu mờ, và tất cả những cánh cửa đều đóng lại
không cho anh vào, thì anh mới cảm thấy hối tiếc cho bản thân mình. Nỗi
đau của bản thân khiến anh nhận ra được nỗi đau mà anh đã gây ra cho
người cha của anh. Do đó, anh tự nhủ “Tôi sẽ trở về với cha tôi, và xin
lỗi người”. Đây là một quyết định can đảm, và cần phải có nhiều can đảm
để thực hiện quyết định này. Thật không dễ dàng nói lời “xin lỗi”, ngay
cả đối với một vấn đề tầm thường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuộc hành trình trở về thật buồn bã, cô
độc và đáng sợ. Thật dễ dàng trở về nhà, khi bạn là một anh hùng, với
đầy chiến công và vinh quang. Nhưng đứa con hoang đàng không hề có một
chiến công nào để đem về cho cha anh, không hề có thành quả nào, để nhờ
đó, anh xứng đáng được khen ngợi, đón tiếp và yêu thương. Anh đang trở
về nhà, với đôi bàn tay trống rỗng. Tệ hơn nữa, anh đang trở về nhà,
lòng trĩu nặng xấu hổ và nhục nhã.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả mọi sự đều ở ngoài tầm tay của
anh. Giả thử cha anh không chấp nhận cho anh trở về. Vậy thì anh sẽ làm
gì đây? Anh xứng đáng bị trừng phạt:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Anh vẫn biết điều đó, và thậm chí anh
còn yêu cầu điều đó nữa. Tuy nhiên, sự trừng phạt là điều cuối cùng mà
anh cần đến. Trong bất cứ trường hợp nào, anh đã từng bị trừng phạt rồi.
Anh không hề có lúc nào vui vẻ. Có lẽ anh đã có lạc thú, nhưng chắc chắn
anh không hề có niềm vui. Anh đã đau khổ rất nhiều.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Đói khát, cô độc, xuống tinh thần, nỗi
đau đớn vì hối hận, cảm giác bị phản bội. Mỗi tội lỗi của anh đều mang
theo nó thứ hình phạt mau lẹ, chắc chắn. Phạm tội là đau khổ. Anh không
cần phải chịu đựng thêm hình phạt nào nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Anh cũng không cần phải được dạy cho một
bài học. Anh đã được học hỏi một bài học:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">- Một điều gì đó còn quan trọng hơn
nhiều. Anh đã học hỏi một số sự thật đau lòng về bản thân mình, về những
người khác, và về cuộc đời. Anh đã ăn một thứ trái cấm, và thay vì được
thoả mãn, trái cấm đó đã để lại cho anh một hương vị cay đắng trong
miệng. Nếu anh bị khước từ, thì thái độ này sẽ huỷ hoại anh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều gì đã xảy ra? Khi người cha nhìn
thấy người con đã bị mất đi của ông đang đang tiến về phía ông, ông liền
chạnh lòng thương, và một phút sau đó, cha con đã ôm chầm lấy nhau.
Người cha đã không chỉ chấp nhận cho anh trở về, mà ông còn đón tiếp anh
nữa. Tất cả tội lỗi của anh đều được tha thứ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Phát hiện vĩ đại nhất mà người con thứ
đã nhận ra, đó là anh vẫn được yêu thương, trong tình trạng tội lỗi của
anh. Người cha không bao giờ ngừng yêu thương anh. Trong tấm lòng nhân
hậu của người cha, anh luôn được yêu thương, đó không những là một điều
tốt đẹp, nhưng khi vẫn được yêu thương ngay trong tình trạng tội lội,
thì quả thật đó là một cảm nghiệm tuyệt vời. Loại tình yêu như vậy giống
như một làn gió mát thổi vào ngọn lửa gây chết chóc, hoặc cơn mưa đổ
xuống vùng đất nứt nẻ. Đây chính là ân sủng. những ai đã từng cảm nghiệm
được loại tình yêu này, sẽ nhận biết được nét gì đó về tấm lòng của
Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự tha thứ của Thiên Chúa không phải là
sự tha thứ lạnh lùng, nửa vời, nhưng là sự tha thứ nồng ấm và quảng đại.
Thiên Chúa không chỉ tha thứ cho chúng ta; mà Người còn yêu thương chúng
ta, và để cho chúng ta nhận biết được tình yêu đó. Câu chuyện này không
phải là cho phép chúng ta cứ phạm tội, nhưng chứng tỏ rằng do bản tính
yếu đuối và gian ác của con người, chúng ta đã phạm tội, nhưng sau đó,
chúng ta có thể vượt qua quá khứ của mình, vẫn có thể làm lại từ đầu.
Đây là bài học vĩ đại của dụ ngôn này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Giấy phút người còn hoang đàng quỳ gối
và khóc lóc, anh ta đã biến cảnh lãng phí tài sản của mình bên những cô
gái điếm, cảnh chăn heo và thèm khát những thức ăn của heo, trở thành
những giây phút đẹp đẽ và thánh thiện trong cuộc đời của mình. Hầu hết
mọi người khó mà thấu hiểu được ý tưởng đó. Tôi đáng nói rằng người ta
phải chịu cảnh tù tội, thì mới thấu hiểu được điều đó. Nếu như vậy,thì
có thể thời gian sống trong tù thật đáng giá”.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>