File "04.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2022/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN IV MC/04.htm
File size: 16.95 KiB (17357 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHA NHÂN LÀNH VÒNG TAY RỘNG MỞ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc255674187"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">
Achille Degeest</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trả lời những câu nói xa nói gần ác ý
của những người Biệt phái, Đức Giêsu nêu ra những dụ ngôn đẹp lạ lùng về
lòng từ ái, nhất là dụ ngôn đứa con phá gia. Biệt phái và Ký lục là
những kẻ có “môn bài” giải thích Lề Luật, tự cho quyền xét đoán kẻ khác
về phạm vi Lề Luật. Họ rất bất bình thấy Chúa nói chuyện, hơn nữa, tỏ ra
thân mật với những kẻ tội lỗi. Chúa công khai ghét sự tội vô cùng, lên
án sự tội dù nó mai phục trong những chốn hiểm hóc nhất là tâm và trí
con người. Vậy mà Chúa lại dễ tính để người ta gọi Người là bạn của
những kẻ thu thuế và những kẻ tội lỗi. Thật ra Chúa có làm bạn với hạng
người ấy, vì bản thân Chúa hoàn toàn trong sạch cho nên Chúa có thể
thương yêu trong sự thật hạng người tội lỗi. Bài dụ ngôn được thánh chép
sử thuật lại theo một mạch lạc trong sáng, chẳng cần giải thích thêm.
Chúng ta nhặt ra mấy đoạn có giá trị gợi cảm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Hồi tâm lại, nó tự nhủ…</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Anh thanh niên khinh bạc và ích kỷ nhận
ra hơi muộn, nhưng không quá muộn, là những hành vi của anh đưa đến
những hệ luỵ. Trước đây anh không muốn nghĩ đến điều đó, nhưng bây giờ
những hệ luỵ tai hại xiết chặt lấy anh. Anh nhận thấy, hưởng thụ bằng
cách chỉ vung tiền mà không lao động tiết kiệm tất đưa đến khốn khổ. Tuy
nhiên còn có điểm đáng khen là anh không tuyệt vọng về cha anh. Nguyên
tắc hồi tâm trở lại là không được tuyệt vọng về Thiên Chúa. Hơn nữa
trong thâm tâm phải nhìn nhận mình bất xứng và chỉ trông cậy vào tình
yêu của Cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2) Người con cả liền nổi giận và không
thèm vào nhà…</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trên bình diện con người, phản ứng như
người anh cả rất dễ hiểu. Nhưng Đức Giêsu dạy rằng trong Nước Trời, phản
ứng như vậy không được. Những kẻ lành ăn ở ngay thẳng là đúng bổn phận,
phải quyết chí trung kiên trong kinh nguyện và cố gắng đạo đức. Tuy
nhiên họ không có quyền đặt một giới hạn cho lòng từ bi của Thiên Chúa.
Hơn nữa, phải độ lượng theo lượng cả khoan dung của Người. Giả sử Thiên
Chúa vui mừng thấy một đứa con hư trở về nhà Cha, thì những kẻ xưa nay
vẫn hiếu thảo được mời gọi chung vui đón mừng kẻ sám hối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">3) Truyền thống Kitô giáo từ xưa đã cảm
thấy điểm trung tâm của dụ ngôn này là lòng độ lượng của Cha.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất nhiên, điều cần thiết tuyệt đối phải
có, là kẻ tội lỗi phải ăn năn hối hận. Dẫu sao, thực tại trước hết là
Thiên Chúa dành cho kẻ có tội một sự quan tâm âu yếm thương xót. Đứa con
hư khỏi mất công gõ cửa vì cửa mở sẵn chờ ý. Người cha chạy vội ra xa
đón chờ con. Tới đây chúng ta thấy Thiên Chúa nhân lành không biết đến
những hạn chế con người đặt cho sự tử tế của mình, những hạn chế có tên
là tự ái, tự trọng, công bằng, v.v… Điều chắc là Thiên Chúa cầm cân nảy
mực, duy trì trật tự trong mọi sự mọi việc, và chẳng thấy chỗ nào trong
Phúc Âm nói rằng đứa con lãng tử khỏi phải tạ tội, khỏi phải làm điều gì
để hàn gắn thiệt hại y đã gây ra cho gia đình –nhưng một vòng tay rộng
mở chờ y.</span></p>
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: red">
<br clear="all" style="page-break-before: always">
</span></b><h2 style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<a name="_Toc255674188"><span style="font-size: 14.0pt">5. Trở về trong
tình thương</span></a></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có một chàng thanh niên chán sống nơi
thôn dã, đã bỏ nhà trốn lên thành thị. Ở đó, chàng đã ăn chơi, trác
táng… Kiếp sống sa đoạ đã đưa chàng đến chỗ thân tàn ma dại. Trong nỗi
cùng cực, chàng bắt đầu hồi tâm và nhớ lại nếp sống ấm êm trong gia
đình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chàng quyết định trở về. Nhưng trên
đường về, nghĩ mình quá bất xứng, không biết cha mẹ có tha thứ không,
nên chàng đã rẽ lối đi nơi khác. Ở đó, chàng viết thư về cho cha mẹ và
thú nhận tội lỗi. Chàng cũng ngỏ ý: nếu cha mẹ bằng lòng thì hãy lấy
chiếc áo bông treo trước cửa nhà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Mẹ chàng đã làm gì? Bà không những treo
một cái áo bông mà lấy tất cả các áo trong nhà ra treo kín cả bờ dậu
trước ngõ như một rừng cờ đón rước con trở về.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thưa anh chị em, Thiên Chúa cũng đối xử
với chúng ta như thế. Phiêu lưu trong tội lỗi, chúng ta chỉ cảm thấy
chán chường thất vọng. Nhưng Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về chúng
ta. Ngài chờ đợi chúng ta từng giây phút. Tình yêu của Ngài vượt lên
trên mọi tính toán, đo lường của chúng ta. Ngài thi ân cho chúng ta hơn
cả sự mong đợi và cầu xin của chúng ta. Người con hoang đàng trong Tin
Mừng chỉ xin được đối xử như một người làm công trong nhà, nhưng người
cha đã phục hồi anh trong tước vị làm con. Ông đã xỏ nhẫn cho anh, mặc
áo mới cho anh, và sai đầy tớ mở tiệc ăn mừng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Phải, Thiên Chúa yêu thương và tha thứ
hơn cả sự chờ mong của chúng ta. Chính lòng thương xót của Ngài đã cứu
người con. Người con ôm gia tài của cha ra đi mang theo bao nhiêu ước mơ
của tuổi trẻ: tự do, tình yêu, hạnh phúc… Nhưng rồi tất cả chỉ là ảo
tưởng. Ước mơ hạnh phúc không thành. Cuối cùng chỉ còn là bụng đói, xác
xơ, đau khổ và tủi nhục.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều gì đã đưa chàng thanh niên đến
quyết định trở về? Phải chăng đau khổ, thất bại, vỡ mộng, bế tắc? –
Không, nếu chỉ có vậy thôi, có lẽ không đủ lý do để anh dám mang mặt trở
về. Bởi đã có biết bao người rơi vào tình cảnh túng quẫn như anh, đã
không dám trở về. Họ đã buông xuôi, tuyệt vọng và đã giải quyết bằng
cách tự tử. Phải có một cái gì khác trở thành động lực thúc đẩy anh trở
về. Cái gì khác đó chính là tình yêu của người cha. Phải, nếu không tin
vào tình yêu của người cha, chắc chắn anh sẽ không dám quay đầu trở về.
Nhưng anh vẫn tin tưởng vào lòng yêu thương tha thứ của cha anh. Chính
niềm tin vào lòng yêu thương của người cha đã đem lại tia sáng hy vọng,
đã nâng anh đứng dậy, đã mở đường tạo lối thoát cho anh để trở về cùng
cha.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tội lỗi đưa đến chỗ bế tắc, đường cùng.
Con người tự tách mình khỏi tình yêu của Thiên Chúa là đi vào chỗ chế,
là “mất đi”. Tình yêu Thiên Chúa đã mở lối thoát, đã cảm hoá con người
tội lỗi. Nếu không có tình yêu, không có ý thức tội lỗi, thì chỉ có mặc
cảm tội lỗi mà thôi. Không phải nước mắt đổi mới tâm hồn con người mà
chính là tình yêu của Thiên Chúa đổi mới tâm hồn con người sám hối. Nếu
không có tình yêu của Thiên Chúa, nếu không tin mình được Thiên Chúa
<a name="VNS0008">yêu thương, con người sẽ không tìm được con đường trở
</a>về. Phải tin mình luôn được Thiên Chúa yêu thương, phải tin rằng
mình luôn có một chỗ rất đặc biệt trong trái tim Chúa, dù có bỏ ra đi,
chỗ ấy vẫn không mất, chỗ ấy vẫn còn để trống, để chỉ dành riêng cho ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tấm lòng của người cha thật nhân hậu,
tốt lành. Người con chỉ mong có được một chỗ ngủ, một bát cơm ăn, một
tấm áo mặc. Nhưng cha anh đã quảng đại vô biên, đã đón nhận người con
với niềm vui rộn rã: mặc áo mới cho con, mang giầy dép cho con, rồi mở
tiệc ăn mừng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tình yêu của Thiên Chúa lớn hơn tội lỗi
của chúng ta. Tình yêu của Ngài vượt quá mơ ước của chúng ta: “Nếu lòng
chúng ta có cáo tội chúng ta, thì Thiên Chúa còn cao cả hơn lòng chúng
ta, và Ngài biết hết mọi sự” (Rm 5,20).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trở về là gặp lại niềm vui xum họp. Trở
về là “tìm lại được”, là “sống lại”. Tìm lại được sự sống, đó là ý nghĩa
đích thực của việc hoán cải và cũng là lý do của niềm vui sâu xa nơi
người cha. Người cha vui mừng mở tiệc không phải vì từ nay đứa con trở
về sẽ giúp cho ông việc nầy sẽ làm cho ông việc nọ, mà chỉ vì từ nay anh
sẽ được sống và được sống hạnh phúc dồi dào. Thật là một niềm vui hoàn
toàn vị tha và rộng mở của người cha bao dung, nhân hậu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong khi người cha tràn đầy niềm vui
đón nhận sự trở về của người con với tất cả sự bao dung rộng mở: “Em con
đã chết, nay lại sống” thì lòng người anh lại đầy tị hiềm và từ chối
chia sẻ niềm vui của người cha: “cái thằng con của cha kia…”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Con của cha chứ không phải em của con.
Anh tự loại mình ra khỏi gia đình. Anh kể công với cha anh như một người
làm thuê, như một người tôi tớ, chớ không phải như một người con hiếu
thảo: “Bao nhiêu năm qua con đã hầu hạ cha, chẳng hề trái lệnh cha, thế
mà…”. Dù không bỏ cha, cũng chẳng bỏ nhà ra đi như người em, nhưng rõ
ràng anh không phải là đứa con sống hạnh phúc bên cạnh cha mình. Anh vẫn
gần mặt mà chẳng gần lòng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thưa anh chị em, chúng ta là những người
con bướng bỉnh, những người con bụi đời, những người con ích kỷ của
người cha nhân hậu. Người cha ấy đã đón nhận chúng ta trở về, không phải
một lần, dăm ba lần, mà rất nhiều lần. Thiên Chúa là người cha luôn tha
thứ cho chúng ta và đem chúng ta về với Ngài. Thế nhưng tại sao chúng ta
lại cứ muốn trốn khỏi người Cha đầy lòng khoan dung, nhân hậu? Sao chúng
ta cứ muốn tách rời khỏi tình yêu của Thiên Chúa khi chúng ta biết rằng
Thiên Chúa vẫn luôn chờ đợi chúng ta trở về để tha thứ, để vui mừng,
tiếp đón? Lòng nhân hậu Chúa vô biên, chúng ta đừng bao giờ quên điều
ấy. Nếu chúng ta nhớ Thiên Chúa nhân lành vô cùng,chúng ta sẽ không
chống đối Ngài, chúng ta sẽ cố gắng làm vui lòng Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hôm nay tôi xin đề nghị: Hãy tỏ lòng
biết ơn Chúa vì đã được tha thứ bằng cách ở lại trong tình yêu của Cha
trên trời. Nếu chúng ta lỡ xa cách Chúa, hãy mau trở về với Ngài. Hãy
cầu nguyện cho mình và anh chị em khám phá ra tình yêu của Chúa ngay
giữa cuộc sống. Bắt gặp được tình yêu Thiên Chúa như Phêrô bắt gặp tia
mắt của Chúa Giêsu khi chúng ta sa ngã. Chính tình yêu của Chúa mới cứu
được chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh lễ thực hiện điều đó: ngay tại
đây, trong lúc này, chúng ta, những người con đang gặp lại người Cha đầy
lòng yêu thương tha thứ. Hãy tạo cho Ngài niềm vui xum họp và cùng chung
vui với Ngài và với anh em một nhà.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>