File "07b.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2022/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN II PS/07b.htm
File size: 25.05 KiB (25647 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TÔMA ĐA NGHI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc352701246">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; font-weight:400">Flor McCarthy</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Bài giảng 2: Học hỏi từ Tôma</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật dễ sai lầm khi cho rằng những ai đã
nhìn thấy Đức Giêsu, thì dễ có lòng tin hơn so với chúng ta. Tin Mừng
chứng tỏ rằng có nhiều người đã được nhìn thấy Đức Giêsu, nhưng vẫn
không có lòng tin nơi Người. Nhìn thấy không nhất thiết là tin. Động tác
tin tưởng lôi kéo theo một quyết định tin tưởng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trên thực tế, Tin Mừng còn cho thấy rằng
ngay cả các Tông đồ mà còn có vấn đề về lòng tin. Tôma không phải là
người Tông đồ duy nhất nghi ngờ về sự sống lại. Tất cả các Tông đồ đều
như vậy cả. Thánh Maccô kể cho chúng ta nghe rằng khi Đức Giêsu hiện ra
với họ vào buổi tối Phục sinh, <i>“Người khiển trách các ông không tin
và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người,
sau khi Người chỗi dậy”</i>. (Mc 16: 14).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta có thể thông cảm cho các Tông
đồ. Cảnh Đức Giêsu bị đóng đinh đã làm cho họ bị tuyệt vọng. Họ đã dành
cho Đức Giêsu một tầm quan trọng lớn lao. Họ đã bỏ hết công việc của
mình, và để lại mọi sự để đi theo Người. Thế mà Người lại đột ngột ra
đi. Càng nghe nói thật về cái chết của Người, thì sự mất mát của họ càng
trở nên lớn lao hơn. Giá trị và ý nghĩa của tất cả mọi sự đều bị đe doạ:
tình bạn đồng hành, lòng tin và toàn bộ cuộc sống của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Và rồi một điều không thể tin nổi đã xảy
ra – một lần nữa, Người lại đứng giữa họ. Việc đầu tiên mà Người làm, là
chỉ cho các ông nhìn thấy những vết thương của Người. Tại sao Người lại
làm như vậy? Trước hết, bởi và những vết thương này giúp cho các ông
nhận ra Người chính là Đấng đã bị đóng đinh. Thứ hai, những vết thương
này là bằng chứng tình yêu của Người đối với họ. Tình yêu phải được
chứng tỏ bằng những hành động cụ thể. Sau đó, Người còn mời gọi các ông
“<i>nhìn xem và sờ tay vào</i>”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trường hợp của Tôma đặc biệt soi sáng
chúng ta. Ông đã chứng tỏ một sự chân thành thật thú vị. Ông không hề cố
gắng che đậy những nghi ngờ của mình. Người ta thường nhìn sự hoài nghi
như là một dấu hiệu của sự yếu đuối. Chúng ta thường hay mang mặc cảm
tội lỗi, vì đã có những hoài nghi. Nhưng hoài nghi có thể là một điểm
nói lên sự đang phát triển, là một hòn đá bước lên để đi vào sự hiểu
biết sâu xa hơn. Đây là điều chắc chắn đối với Tôma, bởi vì trong Tin
Mừng theo Thánh Gioan, ông đã tiến tới việc diễn tả lời tuyên xưng cao
cả nhất về lòng tin nơi Đức Giêsu: “<i>Lạy Chúa, Lạy Thiên Chúa của con</i>”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở nơi đây, trên trái đất này, người ta
không thể tuyệt đối biết chắc chắn về những điều thiêng liêng. Nếu biết
chắc chắn, thì không còn cần đến lòng tin nữa. Sự tuyệt đối chắc chắn có
thể đưa đến thói kiêu ngạo, không khoan dung và sự ngu xuẩn. “<i>Kẻ nào tin
mà không bao giờ tỏ ra hoài nghi, thì không phải là kẻ tin nữa</i>”
(Thomas Merton).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một cộng đoàn đều có thể rút được kinh
nghiệm từ một nhân vật như Tôma, nghĩa là một người có can đảm đặt ra
những câu hỏi mà không một người nào khác dám hỏi. Đó là người chân
thành, người như vậy cũng giúp cho những người khác giữ được chân thành.
Họ làm cho những kẻ tin tức giận, khi bày tỏ sự mỏng dòn nơi lòng tin
của họ; họ làm cho những kẻ hoài nghi tức giận, khi làm cho những người
này cảm thấy sự dằn vặt của nỗi trống rỗng trong tâm hồn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi chế ngự được khủng hoảng lòng
tin của mình, Thánh Tôma đã tiếp tục can đảm làm chứng cho Đức Giêsu, và
trở thành một trong những nhà truyền giáo vĩ đại nhất của Giáo Hội tiên
khởi. Theo truyền thống, ngài đưa Tin Mừng tới tận Ba Tư, Syria và Ấn
Độ, là nơi ngài chịu tử đạo. Thánh Tôma là người Tông đồ đầu tiên chịu
chết vì đức tin. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu mời gọi chúng ta tiếp cận với
Người trong lòng tin, và nhìn vào những vết thương của Người. Mặc dù
chúng ta không được đụng chạm vào Người về mặt thể lý, nhưng chúng ta
vẫn có thể tiến lại gần Người về mặt thiêng liêng. Và chúng ta cũng được
kêu gọi mang lời chứng đến cho những người khác. Công việc của Chúng ta
là làm cho Đức Giêsu trở thành “<i>nhìn thấy được</i>” trên thế giới.
Các môn đệ đầu tiên đã làm theo cách này. Một khi đã được nhìn thấy Đức
Kitô, họ cảm thấy bắt buộc phải làm cho người khác nhận biết người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế giới ngày nay đầy rẫy những kẻ hoài
nghi và không tin tưởng. Cách thức duy nhất khiến cho họ được biến đổi
trong lòng tin, đó là làm như thể họ “<i>nhìn thấy</i>” Đức Giêsu và “<i>đụng
chạm</i>” vào Người thông qua những kẻ đi theo Người. Nhưng kẻ đi theo
Người lại không hề có vết thương tình yêu để bày tỏ ra cho họ, vì thế,
chưa chắc có thể thuyết phục được những kẻ không tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Xin cho chúng ta xứng đáng được kể và số
những người mà Đức Giêsu chúc phúc, nghĩa là <i>“những kẻ không thấy mà
tin”</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Bài giảng 3: trào lưu chính thống</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“<i>Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay
Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh, và không đặt bàn tay vào
cạnh sườn Người, thì tôi không tin</i>”. Tôma đang tìm kiếm sự tuyệt đối
chắc chắn. Chúng ta có thể gọi ông là một người theo trào lưu chính
thống. Đối với người theo trào lưu chính thống, vấn đề chỉ là trắng hoặc
đen. Nếu có một điều gì đó chưa đích thực theo sát nguyên văn, thì đúng
là điều đó không hề có thật.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<a name="VNS0001"><span style="font-size: 14.0pt">Ngày nay</span></a><span style="font-size: 14.0pt">,
trào lưu chính thống đang trên đà gia tăng. Vì sự thiếu chắc chắn gây ra
nỗi e <a name="VNS0002">ngại</a>, nên họ có rút lại vào trào lưu chính
thống. Trào lưu này có thể rất hấp dẫn. Đối với người theo trào lưu
chính thống, đường lối phải thẳng tắp, câu trả lời phải đơn giản. Nhưng
trào lưu chính thống là một cách thức nghèo nàn trong việc nhìn nhận
chân lý. Điều này tước đoạt mất sự phong phú của lòng tin, hậu quả là
đưa đến một thứ tôn giáo cứng rắn, đơn giản, thuần theo luân lý và độc
đoán. Điều này làm cho người ta biến thành một đám người chỉ đi theo
đúng một đường lối, hơn là một nhóm người bao gồm những cá nhân, mỗi
người đều có câu chuyện riêng của mình để kể ra, và một đường lối đặc
biệt riêng để đi theo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau đây là một câu chuyện ngụ ngôn: có
hai người đi đường tự nhận thấy mình đang giáp mặt với một cánh rừng.
Bởi vì chung quanh đó không còn một con đường nào, nên họ không còn chọn
lựa nào khác, ngoài cách phải băng qua cánh rừng đó. Tự nhiên họ cảm
thấy khiếp sợ, họ e ngại rằng mình có thể bị lạc lối trong rừng. Nhưng
họ thật may mắn khi gặp được một người gác rừng, người này đã cho họ một
bản đồ vạch ra những con đường mòn đi xuyên qua rừng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi xem xét tấm bản đồ, thì người
thứ nhất phát hiện được một con đường mòn dường như có vẻ đi thẳng trực
tiếp nhất, và anh ta đã kiên quyết đi theo con đường mòn đó. Khi làm như
vậy, anh đã tìm kiếm được nhiều thì giờ, lo lắng và nguy hiểm. Nhưng anh
ta cũng tự làm cho mình mất đi cơ hội khám phá được vẻ phong phú cả khu
rừng. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người thứ hai nghiên cứu từng chi tiết
của tấm bản đồ một cách cẩn thận. Anh đã ghi nhận rằng những con đường
mòn chính không chỉ xuyên suốt được khu rừng, mà còn là những lối đi
ngắn hơn nhiều. Đối với anh, không nhất thiết là phải tuyệt đối theo sát
tấm bản đồ, nhưng mục đích chính của tấm bản đồ này là nhằm cung cấp cho
anh những phương hướng, đế mặc dù đang ở bất cứ chỗ nào trong rừng, anh
cũng sẽ không bị lạc lối. Khi sử dụng bản đồ theo cách này, là mở ra cho
anh toàn thể khu rừng, và giúp cho anh phát hiện được tất cả vẻ phong
phú sẵn có của nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khu rừng tiêu biểu cho thế giới của chân
lý. Tấm bản đồ tiêu biểu cho đức tin của người Kitô hữu. Những con đường
mòn tiêu biểu cho các học thuyết về đức tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người thứ nhất tiêu biểu cho loại người
theo trào lưu chính thống. Anh ta suy nghĩ về các học thuyết đức tin
theo một cách thế hẹp hòi, theo sát từng chữ và dường như không liên
quan gì đến những gì còn lại của cuộc sống. Người thứ hai đã sử dụng
cũng những chân lý đó để cung cấp cho anh những phương hướng. Bằng cách
này, những chân lý đó mở ra tất cả cho anh. Chúng giúp anh có thể tự đắm
mình vào cuộc sống, với tất cả những nét phong phú đa dạng và tuyệt vời
của nó. Chúng đem đến cho anh một chiếc chìa khoá, để giải mã mầu nhiệm
của cuộc sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức tin của người theo trào lưu chính
thống tạo ra một đường lối an toàn. Đức tin này bảo về người đó khỏi
phải làm một công việc khó nhọc, đó là đi tìm kiếm ý nghĩa và những giá
trị của bản thân mình. Nó giảm bớt cho người đó khỏi nỗi lo lắng phải
đương đầu với sự chọn lựa, với trách nhiệm, và sự thay đổi liên tục
trong ý thức về bản thân mình. Trào lưu chính thống là một đức tin đã
được xác nhận bằng sự thiếu tự tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với một người theo trào lưu chính
thống, tôn giáo chỉ là một phần của cuộc sống. Còn đối với người không
đi theo trào lưu chính thống, tôn giáo chính là cuộc sống được nhìn và
sống theo viễn cảnh tôn giáo. Mỗi sự kiện đều được tiếp nhận gấp đôi,
nếu không muốn nói là gấp ba lần ý nghĩa, và do đó, từng sự kiện lại
được phong phú hơn và bí nhiệm hơn. Đức tin lấp đầy cuộc sống của chúng
ta bằng những sự kiện mà, nếu không có chúng, thì cuộc sống của chúng ta
sẽ không có ý nghĩa, và linh hồn của chúng ta sẽ bị khô héo và chết đi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu không cổ vũ cho trào lưu chính
thống. Người không muốn những kẻ đi theo Người cách mù quáng. Trái lại,
Người đã cố gắng mở mắt mọi người, mà không hề đe doạ hoặc ép buộc ai
cả, Người chỉ mời gọi, mong muốn người ta tự nguyện đi theo Người, bằng
tất cả sự sáng suốt của họ. Và Người còn đi đến chỗ mong muốn chúng ta
<a name="VNS0003">co thể</a> có được sự sống, không chỉ ở cuộc sống mai
sau, mà còn ở nơi đây, trên trái đất này nữa, để có được một cuộc sống
dồi dào. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Tiếp Cận Khác: Khủng hoảng đức tin</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tông đồ Tôma đã trải qua một cơn khủng
hoảng đức tin. Nhiều người cũng đang khủng hoảng đức tin. Tolstoy là một
con người mẫu mực, ngoại trừ cuộc sống của ông cũng đang bị một cơn
khủng hoảng về mặt ý nghĩa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Năm 1879, ông được 51 tuổi. Ông có lý do
để mãn nguyện với chính mình. Ông đã hoàn thành hai cuốn tiểu thuyết, <i>
Chiến tranh và Hoà bình và Anna Karenina.</i> Nếu ông không viết một tác
phẩm nào khác nữa, thì hai cuốn tiểu thuyết này đủ đảm bảo cho ông có
một vị trí xứng đáng trong cuốn sử biên niên của nền văn học thế giới.
Văn phong của hai cuốn sách này đã giúp cho ông có thể diễn tả được tính
cách vĩ đại và khả năng sáng tạo của ông. Đáng lẽ ông rất hạnh phúc. Tuy
nhiên, ông lại cảm thấy đau khổ. Ông cảm thấy cuộc sống của mình không
có ý nghĩa. Có một câu hỏi cứ lảng vảng trong ông: “<i>Liệu có bất cứ ý
nghĩa nào trong cuộc sống của tôi sẽ không bị cái chết huỷ hoại đi
chăng?</i>”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với ông, đây là một thời kỳ nguy
hiểm và đau đớn –ông đã từng dự tính tự tử. Ông tìm kiếm một lời giải
đáp cho những câu hỏi của ông trong từng lãnh vực của kiến thức nhân
loại. Ông cứ kiên nhẫn tìm kiếm, cả ngày lẫn đêm, giống như một người
đang giãy chết tìm cách để được cứu thoát. Nhưng ông vẫn không hề tìm
thấy gì cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế rồi ông quay trở lại với niềm tin
của các Kitô hữu. Ông đã từng được nuôi dưỡng trong lòng tin, nhưng ông
đã từ bỏ đức tin đó từ lâu rồi. Ông cảm thấy khó chịu đối với niềm tin
này, và coi đó như là thứ vô nghĩa lý trên môi miệng của những kẻ có
cuộc sống trái ngược hẳn với cuộc sống của ông. Nhưng khi nhìn vào những
con người sống bằng niềm tin, thì cũng chính niềm tin này lại lôi cuốn
ông và dường như gây cho ông sự xúc động.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ đó, ông được lôi kéo quay trở lại với
niềm tin này và ông đã nhận ra được ý nghĩa của niềm tin. Ông nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Tôi đã từng suy nghĩ rằng trong cuộc
sống, không hề có chân lý chắc chắn. Nhưng rồi tội đã tìm thấy một nguồn
ánh sáng đó từ trong Tin Mừng, và nét rạng ngời của ánh sáng đó đã làm
ngây ngất cõi lòng tôi. Trong những lời giảng dạy của Đức Giêsu, tôi
nhận ra rằng đó là một học thuyết tinh tuyền nhất và đầy đủ nhất trong
cuộc đời. Từ 2000 năm nay, lời rao giảng cao cả và quý giá của Đức Giêsu
đã tạo ra một ảnh hưởng trên con người, theo cách thức mà không có bất
cứ người nào khác có thể tạo ra được. Một ánh sáng đã chiếu toả trên con
người tôi và chung quanh tôi, và kể từ đó, ánh sáng này không bỏ rơi tôi
nữa”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một số người đã được đưa ra vào lòng tin
tôn giáo ngay từ lúc mới sinh, và theo năm tháng, họ nhận thấy lòng tin
này càng ngày càng mạnh mẽ và vẫn được duy trì. Khi có được lòng tin như
vậy, thì đó là một ơn phúc lớn lao. Nhưng đối với những người khác, lòng
tin là một cuộc đấu tranh liên lỉ. Thật vậy, có thể một số người đã phải
trải qua một cơn khủng hoảng, rồi mới đến được một lòng tin sâu xa và
mang tính cách cá nhân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ có lòng tin mới có thể trả lời cho
những câu hỏi sâu xa nhất và quan trọng nhất trong cuộc đời. Nhưng chúng
ta không được mong đợi lòng tin soi sáng tất cả mọi sự, bởi vì chúng ta
có lòng tin, điều đó không có nghĩa là chúng ta biết được tất cả mọi câu
trả lời. Nhưng chúng ta không nhất thiết biết tất cả những câu trả lời.
Lòng tin là sự tin tưởng, chứ không phải là biết chắc chắn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện của Tôma đa nghi giúp chúng
ta hiểu rằng ân sủng lòng tin được chứa đựng trong bình chứa là con
người nhân loại thật mỏng dòn biết bao. Và điều này cũng chỉ ra cho
chúng ta rằng lòng tin Kitô giáo nhất thiết phải là lòng tin đối với một
Đấng đã yêu thương chúng ta –và Người đã có những vết thương để chứng tỏ
tình yêu này. Tất cả cốt lõi của lòng tin trong Kinh Thánh không chỉ là
lòng tin mà chúng ta có được nơi Thiên Chúa, nhưng còn là lòng tin mà
Thiên Chúa có nơi chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">CÂU CHUYỆN KHÁC</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Walter Ciszek, một linh mục dòng Tên
người Ba Lan, đã trải qua 15 năm sống trong các trại cưỡng bức lao động
tại Siberia. Trong suốt những năm tháng đó, ông thuộc về những lữ đoàn
thấp kém nhất, đã ép buộc ông phải làm những công việc bẩn thỉu nhất –
đào nền bằng tay, khiêng vác những vật liệu xây dựng nặng nề, bò qua
những khu hầm mỏ tối tăm, ẩm thấp, tại đó, chỉ cần sơ ý một chút là đủ
đưa đến cái chết.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Điều gì đã giúp cho ông tồn tại được?
Ông nói “Nhiều người đã chết, đặc biệt khi mất đi niềm hy vọng. Nhưng
tôi tin tưởng nơi Thiên Chúa, và nhờ đó, không bao giờ tôi cảm thấy mất
niềm hy vọng. Không phải là tôi duy trì được lòng tin, nhưng chính lòng
tin đã giúp tôi tồn tại”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hạnh phúc cho những ai có được một lòng
tin như thế.</span> </td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>