File "14.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Phuc-Sinh B/ChuaBaNgoi/14.htm
File size: 13.54 KiB (13860 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IX Thường Niên - Năm B - LỄ CHÚA BA NGÔI</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IX Thường Niên - Năm B - LỄ CHÚA BA NGÔI; Chúa Ba Ngôi; Tình yêu; Hiệp thông; Ba bộ mặt; Người mang Thiên Chúa;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật IX Thường Niên - Năm B - LỄ CHÚA BA NGÔI"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật IX Thường Niên - Năm B - LỄ CHÚA BA NGÔI</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		CHÚA GIÊSU GẶP GỠ <br>
		VÀ SAI PHÁI CÁC MÔN ĐỆ NGÀI</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc231636203">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải mục vụ của Claude Tassin</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các phụ nữ đã chuyển giao hoàn thành 
		xong sứ điệp bởi vì hiện giờ các môn đệ đang tụ họp cho cuộc gặp gỡ tối 
		hậu đầy trang trọng. Chúng ta hãy cố gắng hiểu cho được tình cảnh của 
		Matthêu khi ông đặt bút soạn thảo chương kết này. Các truyền thống mà 
		Matthêu cậy dựa đều phù hợp với nhau về sự kiện Đức Giêsu đã hiện ra ở 
		Galilê; tuy nhiên không một truyền thống nào đã bảo tồn các trình thuật 
		về những cuộc hiện ra ở Galilê này. Bỏ qua một bên mọi tưởng tượng, tác 
		giả Phúc Âm phải xây dựng sứ điệp mình dựa trên <b>các mô hình Kinh 
		Thánh</b> về việc soạn thảo (a) và trên các <b>chất liệu </b>được Giáo 
		Hội ông nhận biết (b).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">1) Ở đây Matthêu sử dụng nhiều mô hình,
		</span></b><span style="font-size: 14.0pt">tuy nhiên lược đồ nền tảng là 
		lược đồ các sắc chỉ vương triều được xây dựng như sau:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ta đã nhận lãnh quyền hành như thế.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vậy Ta truyền…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy các lời nói của Đấng Phục Sinh 
		được soạn lại như sau:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">a) “Mọi quyền hành đã được ban cho Ta” 
		(c.18)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">b) Vậy, các con hãy đi… (c.19-20a)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sự lựa chọn này không phải là ngẫu 
		nhiên: Kinh Thánh Hy Bá Lai mà tác giả Phúc Âm sử dụng đã kết thúc chính 
		xác (2Sb 36,23) bằng một sắc chỉ vương triều giống thế, sắc chỉ của vua 
		Cyrus. Hình bóng của Đấng Mêsia trong truyền thống Do thái thời xưa (x. 
		Is 45,1). Như thế, Matthêu đã mở đầu tác phẩm của mình bằng cách nói về 
		“Sách Sáng Thế” (1,1) và kết thúc bằng lời ám chỉ đến câu cuối cùng 
		trong Cựu Ước: Lịch sử Chúa Giêsu hoàn tất tất cả lịch sử Thánh Kinh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">2) Về mặt chất liệu, </span></b>
		<span style="font-size: 14.0pt">hầu như ở mỗi lời trong 5 câu này, đều 
		thấy có can dự đến một bản mục lục gồm những chủ đề lớn được Matthêu 
		khơi động dọc suốt Phúc Âm của ông. Nhưng không phải chỉ có thế. Trong 
		một Giáo Hội đầy sợ hãi, nơi mà các thành viên gốc Do Thái vẫn còn nghĩ 
		rằng phải tập trung chú tâm mình “các con chiên lạc nhà Israel”, có thể 
		là các Kitô hữu khác, dày dạn hơn, tự nuôi sống mình bằng khẩu hiệu này 
		“kêu gọi dân ngoại (bất cứ ai) trở thành môn đệ; tháp nhập họ (ngay cả 
		nhóm người của Gioan Tẩy Giả) bằng phép Rửa tội Nhân danh Cha và Con và 
		Thánh Thần, chia sẻ cho họ tất cả những gì Chúa Giêsu đã dạy cho chúng 
		ta” (c. 19-20). Đây chính là chương trình của Giáo Hội! Trong đoạn kết, 
		Nhân Danh Chúa Kitô, Matthêu đã đưa ra lý do bênh vực cho sự bảo trợ chí 
		nguyện này và hun đúc lại lòng can đảm của những kẻ đang co rúm lại. Tuy 
		nhiên, để kết thúc, cần phải nhớ lại chính bản văn của tác giả Phúc Âm, 
		bản văn ấy còn sung mãn hơn cả những nỗ lực làm sáng tỏ này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các câu 16-17 cung cấp bức khung những 
		lời cuối cùng của Đấng Phục Sinh. Như Luca thì hẳn đã diễn tả rằng nhóm 
		tông đồ bây giờ là nhóm Mười Một (tông đồ). Đang khi đó, trung thành với 
		chính mình, Matthêu lại nói đến mười một môn đệ: vào lúc được Chúa sai 
		phái, họ vẫn luôn luôn là các “học trò”, đây quả là một ý tưởng quan 
		trọng đối với các khái niệm thừa sai của tác giả Phúc Âm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Galilê biểu tượng thế giới dân ngoại, 
		mặc lấy trọn vẹn ý nghĩa của nó qua việc Chúa sai phái các môn đệ đi 
		toàn thế giới, điều này sắp sửa dội vang. Tuy nhiên, chính xác hơn cuộc 
		gặp gỡ đã xảy ra ở “trên núi”. Tựa như một chuỗi nối tiếp quyện vào 
		nhau, người ta thấy lại ngọn núi nơi trước đây ma quỷ đã phô bày cho 
		Chúa Giêsu mọi vương quốc của trái đất, ngọn núi “Bát Phúc” nơi Chúa 
		Giêsu đã công bố Hiến Chương Nước Trời và ngọn núi “biến hình” nơi vinh 
		quang của Con Người từng toả sáng, và trên tất cả những thứ đó là bóng 
		hình ngọn núi Nêbô (Đnl 34) nơi Môsê nói lời vĩnh biệt khi dân tộc ông 
		sắp bước vào miền đất hứa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Quang cảnh cuối cùng trước đây các môn 
		đệ để lại là quang cảnh họ bỏ trốn chạy (26,56); còn giờ đây họ đang phủ 
		phục trước Chúa Giêsu; “Tuy nhiên, vài người vẫn còn hồ nghi” nên vẫn 
		chưa thực hiện được hành trình đức tin dẫn họ đến niềm vui không pha tạp 
		(x. 28,8). Mô hình ngờ vực là một yếu tố truyền thống thường thấy trong 
		các trình thuật Chúa Phục Sinh hiện ra, yếu tố này lẽ ra buộc Đấng Phục 
		Sinh phải giúp các môn đệ nhận ra Ngài cũng như Ngài phải trấn an họ, 
		tuy nhiên ở đây Chúa Giêsu đã không hề làm như thế. Ngày xưa Ngài đã 
		từng nói với Phêrô “Hỡi kẻ kém lòng tin, tại sao ngươi lại nghi ngờ?” 
		(14,31). Đức tin vẫn mãi mãi đòi ta phải liều và chính trong ‘hành động’ 
		thừa sai (c.19-20) các môn đệ mới có thể chiến thắng nổi những ngờ vực 
		của họ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ở câu 18, người ta nhớ lại vào cuối Kinh 
		Thánh Hy Bá Lai, vua Cyrus đã tuyên bố: “Chúa là Thiên Chúa, Ngài đã ban 
		cho tôi tất cả vương quốc trên mặt đất” (2Sb 36,23). Và lớn lao hơn 
		chính quyền năng trên trời được thông ban cho Con Người mầu nhiệm trong 
		sách Daniel: “Người được Thiên Chúa ban cho mọi quyền hành… mọi dân tộc 
		sẽ phụng sự Người… quyền hành muôn thuở” (Dn 7,14). Ở đây không hề thấy 
		một quang cảnh hùng vĩ, tuy nhiên qua bức tranh cuộc phán xét cuối cùng 
		(25,31) được gợi lại Chúa Giêsu quả quyết rằng kể từ nay Thiên Chúa đã 
		trao ban cho Ngài vương quyền hoàn vũ này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">“Vậy” (c.19) “các ngươi hãy đi chiêu mộ 
		môn đồ từ mọi dân tộc”. Chúa Giêsu không nhấn mạnh đến từ “Đi” cũng 
		không nhấn mạnh đến sứ mệnh chinh phục mặt địa lý mà nhấn mạnh đến việc 
		mở lòng đón nhận tất cả mọi nhóm người không phân biệt. Bởi vì Chúa 
		Giêsu nắm trọn quyền hành, cho nên mọi người đều được mời gọi sống dưới 
		quyền hành của Người. Đối với Matthêu, sứ mệnh là gì? Là các môn đệ đi 
		chiêu mộ kẻ khác trở thành môn đệ, là mọi người nam cũng như nữ sau khi 
		cảm nghiệm rằng lời giáo huấn của Chúa Giêsu đã biến đổi cuộc hiện sinh 
		của họ sẽ đem chia sẻ kinh nghiệm đó với kẻ khác “dạy cho họ giữ tất cả 
		mọi huấn lệnh của Chúa Giêsu” được tóm gọn lại trong chỉ một lề luật yêu 
		thương.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên sứ mệnh đó không phải là sự 
		triển khai một ý thức hệ, dù rằng cao đẹp mấy đi nữa. Nó không ngừng đòi 
		hỏi phải tạo ra một cộng đoàn, gồm những người; qua nghi thức Rửa Tội, 
		muốn ghim chặt mối dây liên đới với nhau trong một tuỳ thuộc chung: 
		“Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần” (c.19). Đây là công thức mầu nhiệm 
		Ba Ngôi duy nhất trong Tân Ước nói về phép Rửa Tội “Nhân danh Chúa 
		Giêsu” hay “Trong Thánh Linh”. Danh xưng Ba Ngôi ở câu 19 chắc chắn phát 
		xuất từ Phụng Vụ Thánh Tẩy đang thịnh hành trong Giáo Hội của Matthêu. 
		Tác giả Phúc Âm sẵn sàng chấp nhận danh xưng này và qua đó ông đưa độc 
		giả mình về lại với tất cả những gì họ đã học biết về Chúa Cha, Chúa Con 
		và Chúa Thánh Linh suốt những trang Phúc Âm của ông.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong một cách thức nào đó, Đấng Phục 
		Sinh đã kết luận như sau: “Các ngươi còn ngờ vực”, vậy hãy liều thân đi 
		phục vụ mọi người. Khi thấy họ quay về với đức tin bấy giờ các ngươi sẽ 
		khám phá rằng thực sự “mọi quyền hành đã được ban cho Ta” và nhất là các 
		ngươi sẽ khám phá ra rằng chính Ta, Ta luôn ở cùng các ngươi mọi ngày 
		cho đến tận thế (c.20). Suốt dòng lịch sử, Đấng Phục Sinh vẫn luôn mãi 
		là Đấng Emmanuel “Thiên Chúa ở cùng chúng ta” (1,23): Như thế phần đầu 
		và phần cuối Phúc Âm đã phúc đáp cho nhau, ngoài ra dòng Phúc Âm đầu 
		tiên (1,1) ghi nhận: “Các nguồn gốc”; sự khởi nguyên còn dòng Phúc Âm 
		cuối cùng nhắc đến “Thế mạt” (28,20): Bản thân Chúa Giêsu thâu tóm toàn 
		lịch sử nhân loại; Tuy nhiên kể từ “ngày đầu tiên trong tuần” (28,1) tức 
		buổi sáng Phục Sinh, lịch sử này đã tháp nhập vào đó sự dấn thân và 
		chứng ngôn của Kitô hữu.</span></p>
		</td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager