File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Phuc-Sinh B/CN II PS/12.htm
File size: 13.47 KiB (13796 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B; Khoa học và Đức tin; Gặp gỡ Đức Kitô; Nỗi oan Toma; Sống đức tin; Dấu chứng phục sinh; mọi sự đều có thể; Cộng đoàn;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		HIỆN RA VỚI CÁC MÔN ĐỆ</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc227117756"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải mục 
		vụ của Alain Marchabour</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">CHÚA HIỆN ĐẾN</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		(cc. 19-20)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cảnh tượng diễn ra có chiều ngày hôm ấy. 
		Các tiểu đoạn trước xem chừng không thay đổi cách hành xử của các môn đệ 
		(ta có thể nghĩ rằng các môn đệ ở đây ám chỉ nhóm Mười Một, dù rằng Lc 
		24,33 thêm “các bạn hữu” vào nhóm Mười Một này). Các ông sống trong lo 
		âu sợ hãi và trốn tránh. Chính trong nơi cửa đóng then cài này mà Chúa 
		Giêsu ngự đến. Sự hiện diện của Người không còn lệ thuộc vào luật lệ thể 
		xác và những điều bó buộc tự nhiên như những sự bó buộc của con người 
		với thể xác mình. Không thấy nói Chúa đi xuyên qua tường: đơn giản Người 
		có thể hiện diện cách khác hơn loài người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa đến, như thuở sinh thời, là nguồn 
		bình an. Người nói “Chúc anh em được bình an”, điều này không chỉ là một 
		lời chúc xã giao, mà còn có nghĩa là món quà hữu hiệu của ơn cứu độ, của 
		niềm vui và của sự bình an. Các dấu vết đóng đinh trên tay và cạnh sườn 
		của Chúa Giêsu chứng tỏ rằng, bất chấp các tình huống kỳ lạ về sự xuất 
		hiện của Chúa Giêsu, thánh sử không muốn rằng độc giả xem Chúa như một 
		bóng ma, nghĩa là ai đó khác với Đấng chịu đóng đinh. Hẳn thật sự hiện 
		diện thể lý bình thường của Chúa Giêsu đã chấm dứt, tuy nhiên con người 
		đang đứng ở giữa họ là Chúa Giêsu, nghĩa là cũng một con người như Đấng 
		họ đã biết và y trong, nhưng mà từ nay sự Phục Sinh đã làm biến đổi. Sự 
		lo âu sợ hãi tiêu tan, các môn đệ hân hoan vui mừng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">SỨ VỤ</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		(cc. 21-23)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Những lần hiện ra tự nó không nhằm mục 
		đích riêng. Chúng mở màn cho một sứ vụ. “Như”: đây không chỉ là một sự 
		so sánh, đây là căn nguyên và nền móng. Các môn đệ được sai đi (theo 
		từng chữ “làm Tông đồ”) để kéo dài hoạt động của Chúa Giêsu. Đây là lần 
		đầu tiên trong Tin Mừng của mình, Gioan gán tước hiệu Tông đồ cho nhóm 
		Mười Một. Chủ đề sai đi này đã được trình bày sâu rộng trong diễn từ tư 
		tế (17,17-19). Như Thiên Chúa đã thổi sinh khí trên Ađam (St 2,7), như 
		Thần Khí đã ngự xuống trên Chúa Giêsu (1,33-34), Chúa Giêsu mà Thiên 
		Chúa đã tôn làm Chúa, thổi (cũng động từ Hy Lạp ở đây như trong St 2,7) 
		quyền năng của Thần Khí trên các môn đệ (x. 14,26). Người là Đấng đến để 
		có kinh nghiệm về cái chết, tự tỏ mình ở đây như là Chúa Tể sự sống. Còn 
		các môn đệ, cho đến lúc ấy còn sợ hãi, bây giờ mặc lấy sức mạnh của 
		Thiên Chúa. Như Thiên Chúa, rồi Đấng được sai đến là Chúa Giêsu, họ có 
		thể tha tội, nghĩa là thanh tẩy tội lỗi trong quyền năng cái chết cảu 
		Chúa Giêsu. Thần Khí kết buộc họ với Thiên Chúa chặt chẽ đến nỗi, khi họ 
		được tha cho ai hoặc cầm giữ tội của ai, thì chính Thiên Chúa qua họ mà 
		tha cũng như cầm giữ tội lỗi. Chúng ta có ở đây một dạng văn phạm gọi là 
		“thì thụ động thần linh” nhằm tránh tên gọi Thiên Chúa qua thì thụ động. 
		Ta có thể dịch như thế này: “Bất cứ người nào anh em tha… Thiên Chúa sẽ 
		tha tội cho họ… Bất cứ người nào… Thiên Chúa sẽ cầm giữ tội họ”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa đến lần này, cũng như lần tiếp 
		theo, đều diễn ra vào “ngày của Chúa”, nghĩa là vào lúc các Kitô hữu 
		tiên khởi hội họp cử hành phụng vụ, thời điểm đặc biệt để Thiên Chúa 
		hiện diện với cộng đoàn của Người và mỗi khi họ tập hợp để bẻ bánh cũng 
		là mỗi lần hiện thực hóa một lần nữa việc sai họ đi khắp thế gian.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">ÔNG TÔMA: KHÔNG THẤY MÀ TIN</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		(20,24-29)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Việc ông Tôma vắng mặt cho phép người kể 
		chuyện đưavào cảnh tượng tiếp sau. Sự cứng lòng không tin của ông Tôma 
		được đặc biệt nhấn mạnh, bởi lẽ điều này được diễn tả gần như cùng một 
		từ ngữ như trong 4,48: “Nếu không thấy dấu lạ điềm thiêng, các ông sẽ 
		chẳng tin đâu”. Ông Tôma, là người tuy đã mời gọi các bạn đồng môn cùng 
		đi cùng chết với Chúa Giêsu (11,16), lại chối từ cùng với các bạn đi 
		theo Chúa trong đức tin vào Chúa Giêsu hằng sống. Ông có hai lỗi: trước 
		hết không tin vào lời chứng của các Tông đồ; sau nữa, nghi ngờ Chúa 
		Giêsu sống lại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu hiện đến lần thứ hai cũng 
		được miêu tả với những từ ngữ như lần thứ nhất. Tuy nhiên sự cứng lòng 
		tin của ông Tôma cho phép thánh sử thực hiện hai mục tiêu: trước tiên 
		việc nhấn mạnh về những dấu vết thương tích đánh dấu sự liên tục và sự 
		liên kết giữa Chúa Giêsu chịu đóng đinh và Chúa Giêsu được tôn vinh. 
		Chính việc nâng cao là thập giá làm nên mặc khải tối thượng về tình yêu 
		của Chúa Cha và vinh quang của Chúa Con. Tiếp đến, đức tin mà ông Tôma, 
		kẻ không tin, tìm gặp lại, trổi vượt đức tin của các môn đệ bởi vì ông 
		dành cho Chúa Giêsu tước hiệu vĩ đại nhất của cả Tin Mừng: “Lạy Chúa của 
		con, lạy Thiên Chúa của con!”. Trong số tất cả các tước hiệu của Chúa 
		Giêsu đã được khai trình giữa chương đầu này, chúng ta đạt đến tột đỉnh 
		mà mọi định nghĩa giáo lý sau này đều không thể vượt qua được. Giữa 
		“Ngôi Lời là Thiên Chúa” ở Lời Tựa (1,1) và lời tuyên xưng Chúa Giêsu là 
		“Chúa và Thiên Chúa”, mọi sự đều đã rõ. Quả là ngược mặc khải, kẻ làm 
		chứng về chân lý này lại là người không muốn tin vào lời chứng của các 
		Tông đồ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hạnh phúc cuối cùng là kết luận của Tin 
		Mừng và là sự lặp lại chủ đề chính yếu của đối tượng: giữa thấy và tin, 
		cảnh tượng và nghe biết, sự kỳ lạ và lời nói, thì chính phần thứ hai mới 
		là điều kiện thường tình và lý tưởng của kẻ tin. Ngay cả những kẻ đã 
		thấy, cũng phải tin hơn điều họ đã thấy. Ngôi Lời từ lúc mặc lấy các 
		phàm, nghĩa là nhân tính nơi mà vẫn phải “nhận biết Thiên Chúa tỏ hiện 
		trong vinh quang”. Chúng ta, những người lãnh nhận Tin Mừng, chúng ta 
		quả có phúc vì đã không thấy mà nhờ những lời chứng của các Tông đồ, 
		chúng ta gắn bó với Chúa Kitô và trở nên những kẻ tin vào Người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		(20,30-31)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hai câu này làm thành đoạn kết của Tin 
		Mừng trước khi chương 21 được thêm vào. Gioan là tác giả duy nhất trong 
		các thánh sử đã đưa vào tác phẩm của mình đoạn kết. Để cho độc giả tương 
		lai tiện sử dụng, ông có hai xác định quan trọng:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trước hết, Gioan nhận biết đã cố ý thực 
		hiện một sự tuyển chọn trong số các sự kiện liên quan đến Chúa Giêsu. 
		Vậy nên cần phải ghi nhớ điều đó mỗi khi thấy một vài thời kỳ trong cuộc 
		đời của Chúa Giêsu được các Tin Mừng Nhất Lãm thuật lại, còn ông thì vẫn 
		im lặng, và đừng vội kết luận rằng ông không hay biết các sự kiện đó. 
		Trong khi định trước các môn đệ như những người lãnh nhận các dấu lạ, 
		Gioan đặc biệt liên tưởng đến các độc giả của mình, tuy đã trở thành môn 
		đệ, nhưng lại không thấy các dấu lạ được thực hiện trong cuộc đời của 
		ông.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sau nữa và nhất là, ông minh định mục 
		tiêu của mình: kiên định các môn đệ trong đức tin vào Chúa Giêsu, vừa là 
		Đấng Mêsia như Kinh Thánh đã hứa, vừa là Con Thiên Chúa, từ đó các môn 
		đệ có được sự sống nhờ Chúa Giêsu. Như vậy, độc giả có sẵn chìa khóa để 
		học hiểu. Tin Mừng không phải là một quyển sách bình thường, sáng tác để 
		cho độc giả giải trí, mà là một quyển sách có sự sống; thừa hưởng cũng 
		một năng lực từ sự xác tín và cũng một tiềm năng sự sống như lúc Chúa 
		Giêsu còn tại thế. Đối với các độc giả sinh sống vào thời mà Chúa Giêsu 
		không còn hiện diện bằng xác thể nữa, thì có quyển sách này đây, sẵn 
		sàng cho cuộc hội ngộ giữa độc giả và quyển sách, làm nảy sinh sự sống 
		do đức tin vào Chúa Giêsu, Đấng Mêsia và Con Thiên Chúa.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager