File "33.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Phuc-Sinh B/CN I PS B/33.htm
File size: 10.68 KiB (10941 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B; Tin mừng Phục Sinh; Ngôi mộ trống; Ánh sáng và Bóng tôi; Sứ điệp phục sinh; Mầu nhiệm sự sống; Mặt trời hé mọc;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
SỐNG LẠI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trong Tin Mừng sáng Chúa nhật Phục Sinh hôm nay, thánh Gioan kể cho ta
câu chuyện ba người đi tìm Chúa: Maria Madalena, Phêrô và Gioan. Khi đọc
đoạn Phúc Am đó chắc chắn mỗi người chúng ta đều nhận thấy rằng, tất cả
ba người đều đến mồ, đều thấy cùng một sự kiện “mồ trống và khăn liệm để
qua một bên”, nhưng chỉ có một mình Gioan là tin Chúa Giêsu đã sống lại.
Thánh Gioan viết về chính mình rằng: “Tôi thấy và tôi tin”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Để
hiểu rõ sự kiện chúng ta hãy trở lại chiều thứ Sáu, sau khi Chúa Giêsu
chịu chết, Phúc Am ghi lại rằng, chiều Thứ Sáu hôm đó người Do thái đến
xin Philatô cho hạ xác những người bị đóng đinh xuống, vì họ không muốn
thấy xác chết treo trên thập giá trong ngày Thứ bảy là ngày nghỉ lễ, gọi
là ngày Sabat. Hơn nữa, ngày Sabat đó lại là ngày Sabat trong mùa lễ
Vượt qua của họ. Phép tắc thủ tục xong, xác Chúa Giêsu được hạ xuống thì
đã chiều tà, và theo phong tục của người Do thái, họ tính ngày mới bắt
đầu từ lúc mặt trời lặn, khi mỗi người với mắt thường nhìn thấy được ít
nhất vì sao lấp lánh trên bầu trời. Vì thế Đức Mẹ cùng với bà Maria
Madalena và các môn đệ phải hối hả lo chôn xác Chúa Giêsu cho xong để về
nhà trước khi mặt trời lặn, nếu không họ sẽ lỗi luật tôn giáo, vì ngày
Sabat chỉ được đi bộ một quãng bằng ném hòn đá mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ngoài ra, chúng ta cũng nên biết qua về cách liệm xác của người Do thái;
cách liệm xác của họ là rửa xác, ướp thuốc thơm và gói lại trong tấm vải
trắng, xong lấy băng vải quấn lại từ đầu đến chân như người ta băng bó
vết thương, xong xuôi đâu đấy thì đem đặt xác vào hang đục sẵn trong đá
và lấy tảng đá lớn đậy cửa hang lại. Vì hối hả cho nên Maria Madalena về
nhà nhận thấy mình không cẩn thận đủ với Thầy kính yêu của mình, nên bà
nán lòng chờ đến ngày Thứ Bảy là sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, tức
là Ngày Chúa nhật, bà đem thuốc thơm đến mồ để ướp lại xác Chúa. Nhưng
đến nơi bà thấy mồ trống, cửa đã được đẩy ra mà không thấy xác Chúa
Giêsu còn trong đó nên vội vã chạy về báo tin cho Phêrô và Gioan, vì
Gioan còn trẻ nên chạy nhanh hơn do đó mà đến mồ trước. Gioan chỉ đứng
ngoài chờ Phêrô tới, cả hai cùng vào một lượt, họ nhìn thấy vải liệm và
khăn che mặt để gọn vào một chỗ, nên Gioan thú thật trong lòng là ông
tin Chúa đã sống lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phân tích tâm lý của ba nhân vật chúng ta sẽ thấy tại sao đối với <b>
Maria Madalena</b>, bà đến mồ chỉ mong ướp xác Thầy lại cho chu đáo hơn.
Bà cầm thuốc thơm nơi tay mà đầu óc bà chỉ nghĩ đến một thi thể đã nằm
yên bất động, nói tắt một lời là bà đến mồ để tìm xác chết. Trong một
tâm trạng như thế, khi thấy ngôi mộ trống không, bà khó có thể nhận ra
việc Chúa Giêsu sống lại thật.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Còn <b>Phêrô</b>, ông sợ hãi, ông đã chối Thầy mình trong giờ phút bị
hành hạ nhục nhã và ông sợ sệt bị liên lụy vì Thầy đã chết, đã chôn yên
trong mồ. Điều ông mong muốn lúc đó là xin đừng có gì rắc rối xảy ra
nữa, xin được hai chữ “bình an”. Nhưng tại sao lại có sự kiện mất xác
này? Ông chạy đến mồ với tất cả mọi lo âu trong đầu, ông đang lo có lẽ
đứa nào đó sau khi giết Thầy lại tìm cách phá rối các tông đồ để kết án
họ, để xử tử họ nữa chăng. Ông là trưởng nhóm, vậy ông chạy đến mồ để
quan sát những gì đã xảy ra, trong lòng chỉ nghĩ đến việc tại sao thế
này, tại sao thế nọ để tìm cách đối phó. Với tâm trạng đó, Phêrô khó có
thể nhận ra Chúa Giêsu đã sống lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Phần <b>Gioan</b>, ông yêu thương Chúa Giêsu và ông biết rằng, Chúa
Giêsu đã yêu thương ông. Trong Phúc Am của ông, khi viết điều gì có thể
liên quan đến mình thì thánh Gioan luôn dùng kiểu nói: “Người môn đệ
được Chúa Giêsu yêu dấu”. Thánh Gioan đã yêu mến Chúa Giêsu thật sự,
tình yêu đó thể hiện ra bên ngoài, nhất là trong những giờ phút cuối
cùng, thánh Gioan đã theo chân Chúa Giêsu trên đường thập giá và cũng là
tông đồ duy nhất đứng dưới chân thập giá. Cuối cùng, ngài chỉ về nhà
cùng với Đức Mẹ sau khi chôn cất Chúa Giêsu xong.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Kinh nghiệm cho thấy rằng khi yêu ai thì người ta thường hay nghĩ đến
người ấy, luôn cảm nghiệm cách hiện diện của người ấy trong cuộc đời của
mình, dù cho nhiều khi hoàn cảnh bắt buộc phải xa nhau hoặc từ biệt.
Gioan yêu mến Thày, vì thế Chúa Giêsu luôn hiện diện trong ông, vì vậy
ông luôn nhớ lại lời giảng dạy của Thầy trong lòng và hy vọng Thầy sẽ
sống lại. Vì Thầy đã từng nói: “Con Người sẽ bị nộp vào tay quân dữ, họ
sẽ giết Ngài, nhưng ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại”. Với tâm tình đó,
Gioan nhận ra dễ dàng việc Chúa Kitô Phục sinh. Ông đã thấy và ông đã
tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Qua việc phân tích tâm lý của ba nhân vật phần nào có thể giúp cho chúng
ta một bài học thật quí giá là: “Chỉ có tình yêu đích thực từ đáy tâm
hồn mới làm cho người ta dễ nhận ra Chúa Kitô Phục sinh”. Thật vậy, cuộc
đời của người Kitô hữu là một cuộc hành trình đức tin, chúng ta cùng đi
tìm Chúa, chúng ta có thể cảm thấy sự hiện diện của Chúa. Chúng ta có
thể hiểu được ý nghĩa của mọi biến cố trong cuộc đời của mình, nếu chúng
ta biết yêu Chúa như Gioan, nghĩa là làm cho tâm hồn mình luôn tiến bước
trên con đường tình yêu của Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ước gì cuộc hành trình đức tin ấy luôn là ngọn đèn soi dẫn chúng ta tiến
bước trong cuộc sống trần gian này, để rồi giữa những thử thách của cuộc
đời, chúng ta biết nhận ra được sự hiện diện của Chúa luôn đồng hành với
chúng ta. Xin Ngài gìn giữ đức tin của chúng ta luôn vững mạnh, đức tin
mà giờ đây chúng ta cùng nhau tuyên xưng qua kinh Tin Kính.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>