File "25.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Phuc-Sinh B/CN I PS B/25.htm
File size: 20.6 KiB (21094 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B; Tin mừng Phục Sinh; Ngôi mộ trống; Ánh sáng và Bóng tôi; Sứ điệp phục sinh; Mầu nhiệm sự sống; Mặt trời hé mọc;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật I Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TIN VÀ THÁI ĐỘ TÔN THỜ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc226711256">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic">
Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Mỗi năm, chúng ta mừng Lễ Phục Sinh bằng cách lắng nghe sứ điệp của mỗi
thánh sử. Năm nay, sau Bài thương khó theo thánh Maccô, chúng ta đọc
tiếp trình thuật về biến cố “Phục sinh theo Thánh Maccô" trong Đêm canh
thức này, trình thuật của Maccô hết sức ngắn gọn, chỉ gồm có tám câu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Vừa hết ngày Sabát, bà Maria Mácđala với bà Maria, mẹ ông Giacôbê, và bà
Salômê, mua dầu thơm để ướp xác Đức Giêsu.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúng ta đã ghi nhận vai trò quan trọng của các "người nữ". Theo Maccô,
chỉ có các bà mới dám đi với Đức Giêsu tiến đến cái chết của Người trên
đồi Golgotha... còn tất cả các nam môn đệ đều đã bỏ trốn (Mc
14,50-15,50).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con tình yêu trung thành hơn. Xin Chúa đừng
để chúng con bỏ rơi những người chúng con yêu thương.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tôi ngắm nhìn những "phụ nữ tẩm xác", tay bê nặng những bình dầu thơm,
trời còn mờ sáng đang tiến thẳng tới một nghĩa địa. Các bà này chỉ lo
lắng một điều: làm sao tẩm dầu thơm cho một xác chết, kết thúc bước
đường phiêu lưu của "Đức Giêsu Nagiaret"... thể hiện những bổn phận yêu
thương cuối cùng đối với một người thân yêu quá cố, bổ sung cho việc an
táng một tử tội khả quan hơn, bởi vì buổi chiều ngày hành quyết người ta
không có đủ giờ chôn cất đàng hoàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Sáng tinh sương ngày thứ nhất trong tuần, lúc mặt trời hé mọc, các bà ra
mộ. </span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đó
là một buổi sáng. Một buổi sáng vùng Địa Trung Hải. Trời mát, không khí
tươi dịu trên con đường dẫn đến các bà bước tới, lòng đau đớn với biết
bao kỷ niệm. Chung quanh các bà, chim chóc đã bắt đầu ca hót. Xuyên qua
các cành cây đang trổ những đọt mầm xanh non, mặt trời nhô lên ở chân
trời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Một buổi sáng mới khởi sự Halleluia, Halleluia...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Vâng, bắt đầu một tuần lễ mới, một thế giới mới, một cuộc tạo thành
rưới, một kỷ niệm mới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Các bà vừa đi vừa bảo nhau: "Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta
đây:" Nhưng vừa ngước mắt lên, các bà đã thấy tảng đá lăn qua một bên
rồi, mà tảng đá ấy lớn lắm. </span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chi tiết cụ thể này rất quan trọng. Cả bốn thánh sử đều đã ghi nhận.
"Tảng đá đã được lăn ra". Nhưng chỉ mình Maccô ghi nhận thêm, tảng đá đó
lớn lắm? Chi tiết lịch sử này có thực, hoàn toàn phù hợp với kiểu cách
mộ phần thời bấy giờ. Nhưng đối với Maccô cũng như đối với chúng ta ngày
nay, thì đó là chi tiết tượng trưng đầy ý nghĩa: một bức tường thực sự
ngăn cách con người với sự Phục sinh... được coi như một sự kiện không
thể có được... ”Ai có thể cất gỡ được chướng ngại này?". Chỉ mình Thiên
Chúa mới có thể hủy bỏ được sức nặng ghê gớm của cái chết đang đè nặng
trên nhân loại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Vào trong mộ các bà thấy một người thanh niên ngồi bên phải, mặc áo
trắng.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trình thuật của Maccô, có vẻ giản đơn hơn trình thuật của Matthêu, vì
không nói đến "thiên thần", đến “đất rung chuyển" đến tia chớp sáng"...
nhưng chỉ đề cập đến một "người thanh niên". Maccô có ý giữ nét giản dị
như thế: ông chỉ mượn một hình ảnh tối thiểu trong ngôn ngữ khải huyền
thông dụng, để tránh những kiểu "tả vẽ" về biến cố Phục sinh. Ông cố
khẳng định nguyên sự kiện đó. Nhưng ta biết rằng màu "trắng" luôn là dấu
chỉ: đó là màu của ánh sáng, nghịch với bóng tối... đó là màu của vinh
quang, màu của các vật thể trên trời. Vào ngày Biến Hình, cũng chính
Maccô đã nói đến "một thứ trắng tinh không có một thợ nào trần gian giăt
trắng được như vậy" (Mc 9,3). Trong sách Khải Huyền của Gioan, màu
"trắng" luôn tượng trưng cho thế giới trên trời (Kh 2,17; 4,14-19; Ed
9,2; Đnl 7,9; Is 1,18; Kh 7,14-19,1-14). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Các bà hoảng sợ. Nhưng người thanh niên liền nói: "Đừng hoảng sợ!".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tất cả những trình thuật về Truyền tin (loan báo một sứ điệp của Chúa)
trong Kinh Thánh đều ghi lại chi tiết này. Những gì thuộc về Thiên Chúa
thường gây bối rối cho lý trí của con người và tạo nên một thú vị ngạc
nhiên, sợ hãi thiêng thánh. Ở đây Maccô sử dụng một từ quen thuộc với
ông (exéthambêthêsan = có nghĩa là các bà bối rối, hồn siêu phách lạc).
Cũng như không người “Caphacnaum đã kinh ngạc" trước sự can thiệp đầu
tiên của Đức Giêsu (Mc 1,27 xem thêm Mc 10,24-32 và 14,33).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nhưng nếu sự đột xuất của Đấng hoàn toàn khác lạ thường gây bối rối, thì
sự hiện diện của Người lại trấn an và làm ta bình tâm ngay. Thiên Chúa
không đích thực là Đấng chỉ nhằm hù dọa chúng ta. Người vẫn thường nói:
“Các ngươi đừng sợ". </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Thế nên, ta cần lưu ý, Maccô không thuật lại sự hiện ra đúng nghĩa của
Đức Giêsu... Nhưng chỉ ghi một "Lời" mạc khải, qua một thiên sứ, nói lên
“đức tin", một trong những điểm của "kinh Tín Kính" ta vẫn đọc. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Các bà tìm Đức Giêsu Nagiaret, Đấng bị đóng đinh chứ gì! Người đã sống
lại rồi, không còn ở đây nữa.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Người bị đóng đinh vì chúng tôi dưới thời Phongxiô Philatô, Ngày thứ ba,
Người đã sống lại"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đó
là lời tuyên xưng Đức tin của các Kitô hữu tiên khởi (Cv 2,23; 3,15;
4,10; 10,39; 13,28-30) Đó cũng là đức tin của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trình thuật của Maccô nhấn mạnh những khía cạnh cụ thể, như thế muốn nói
với chúng ta rằng, đó cũng chính là Đức Giêsu, "người Nagiaret", kẻ "bị
đóng đinh", Đức Giêsu của lịch sử.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Kẻ
bị đóng đinh đã thức dậy. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Kẻ
bị đóng đinh đã phục sinh</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Người không còn ở đây nữa! Vậy Người ở đâu?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chỗ đã đặt Người đây này, xin các bà về nói với môn đệ Người và ông
Phêrô như thế này: "Người sẽ đến Galilê trước các ông".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Rõ
ràng, Maccô không muốn chúng ta quan tâm đến “ngôi mộ" nữa, Thiên Chúa
cũng không muốn con người để ý đến "mồ táng" đó. Cả Đức Giêsu cũng thế,
trước khi chết, Người đã nói chính lời đó: "Sau khi sống lại, Thầy sẽ
đến Galilê trước anh em" (Mc 14,28). Chàng "thanh niên mặc áo trắng ngồi
bên hữu phải chăng là chính mình Đức Giêsu, một Giêsu mới, Đức Giêsu ngự
bên hữu Đức Chúa Cha? Đức Giêsu mà người ta mới tiếp xúc đầu tiên, với
con mắt trần gian, không còn nhận ra nữa; ta hãy nhớ lại trường hợp của
Mácđala, tại khu vườn; bà cứ tưởng Người là người làm vườn" cũng như hai
môn đệ làng Emmau, ‘con mắt họ đã bị đóng lại’</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Hãy đi! Hãy ra đi! Đừng dừng lại tại ngôi mộ đó. Đừng ở lại Giêrusalem.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Hãy đi về phía trước, nói Đức Giêsu đang sống động nơi Người đã đến
trước anh em, nơi Người đã hẹn gặp anh em tại Galilê! Trên miền đất của
anh em, những người xứ Galilê, trong đời sống hiện thực thường ngày. Đối
với Maccô, Galilê là tên của vùng đất đó, có một ý nghĩa tượng trưng rất
lớn. Ong đã nhắc đến tên đó 12 lần trong Tin Mừng của ông. Chính tại đó
mà cuộc đời Đức Giêsu đã đạt tới đỉnh cao. Cũng tại đó lần đầu tiên Tin
Mừng của Thiên Chúa đã vang lên. Chính Đức Giêsu đã biểu lộ những dấu lạ
đầu tiên quyền năng của Người tại đó. Và cũng là nơi qui tụ nhiều đám
đông. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Giờ đây, thời của Galilê lại bắt đầu, thời quy tụ một dân tộc mới chung
quanh Phêrô, thời của những "dấu chỉ" mới, thời của Tin Mừng: Giáo Hội
khởi sự... và giáo hội chính là nơi hiện diện của Đấng “không còn ở đây
nữa, nghĩa là không còn ở trong mồ mà người ta đã chôn táng Người". Đó
là một lệnh lên đường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nào, hãy lên đường. Đừng ở lại đây làm gì! Hãy đi nói với Phêrô. Hãy trở
lại Galilê.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Ở
đó các ông sẽ được thấy Người, như Người đã nói với các ông.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Ở
đây không giải thích theo phạm vi triết học và lý luận. Các tông đồ cũng
như chúng ta, được mời gọi tin theo một lời nói, và dấn thân trong một
hành động hiện thực: Góp phần cho việc tập hợp những người tin Đức Giêsu
chung quanh Phêrô, và thi hành những gì Đức Giêsu đã báo trước khi Người
còn sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đối với Maccô, tin vào việc sống lại, trước hết không phải là vấn đề gây
nhức óc cho trí hiểu, nhưng là thái độ cùng với anh em mình dấn thân vào
một cuộc sống mới, theo một Lời báo trước!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Vừa ra khỏi mộ, các bà liền cắm đầu chạy.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Các bà đã đến mộ cốt là làm được một việc, thế nhưng các bà lại phải đi
mà không thể thi hành được điều đó. Các bà mang dầu thơm về. Các bà vội
rời gót khỏi nơi đó. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Các bà run lẩy bẩy, hết hồn vía. Các bà chẳng nói gì với ai, vì sợ quá.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đây là những lời cuối cùng của đoạn Tin Mừng Lễ Phục Sinh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
“Run lẩy bẩy"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
(tromos) và “ngây ngất xuất thần" (extasis). Làm sao có thể diễn tả hay
hơn sự đột nhập bất ngờ và gây đảo lộn của Nước Thiên Chúa trong lịch sử
con người? Xuyên suốt Tin Mừng của mình, Maccô đã nhấn mạnh đến "bí mật"
che giấu căn tính đích thực của Đức Giêsu Nagiaret: mỗi lần có kẻ nào
nói quá sớm Người là "Con Thiên Chúa", Đức Giêsu đều buộc họ phải im
lặng. Câu kết này của Maccô giữ trọn ý nghĩa. Chúng ta hãy trân trọng
nó? Các người nữ "im lặng" và "chẳng nói gì với ai": Nói thế nào được
khi con người Đức Giêsu đã vượt thoát khỏi mọi nắm giữ và trở nên một
mầu nhiệm không còn thuộc phạm vi nhân loại, luôn gây bối rối. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tất cả những ai muốn kiếm tìm trong những trình thuật trên, một sự "hiển
nhiên tuyệt đối” một sự "ổn định hoàn toàn", thì sẽ gặp thất vọng. Chính
Maccô muốn dẫn chúng ta vào sự im lặng của Đức tin và thái độ tôn thờ.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa cao cả hơn mọi tưởng tượng của chúng con.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>