File "11.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN XXV TN/11.htm
File size: 15.9 KiB (16285 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B; Phục vụ; Đầy tớ; nền văn minh mới; Đường lối Chúa; Khiêm tốn; tính ghen ghét; Giá trị; Người lớn nhất."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXV - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		PHỤC VỤ TẤT CẢ MỌI NGƯỜI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc335727656">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Suy 
		niệm của JKN</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">VÌ THĂNG TIẾN BẢN THÂN HAY VÌ ĐẠI CUỘC 
		NƯỚC TRỜI?</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Các môn đệ Đức Giêsu hy vọng gì nơi 
		Đức Giêsu? Các ông phản ứng thế nào khi Ngài báo trước rằng Ngài sẽ bị 
		giết chết? Việc tiên báo cái chết của Ngài ảnh hưởng gì đến niềm hy vọng 
		của các ông?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Trước sứ mạng của Đức Giêsu, não 
		trạng của Ngài khác với các môn đệ chỗ nào? Tâm trí các môn đệ bị thu 
		hút bởi đại cuộc của Thiên Chúa hay bởi sự thăng tiến bản thân của các 
		ông?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Những người mang danh theo Chúa mà 
		coi trọng việc thăng tiến bản thân hơn đại cuộc của Thiên Chúa thì Giáo 
		Hội Chúa sẽ ra sao? sẽ phát triển hay bị trì trệ? Tại sao?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">CHIA SẺ</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Bối cảnh của bài Tin Mừng</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu và các môn đệ đi băng qua miền 
		Galilê một cách âm thầm không cho ai biết. Ngài muốn tạm gác việc loan 
		báo Tin Mừng, giảng dạy và chữa bệnh cho dân chúng qua một bên để có thì 
		giờ dạy dỗ các môn đệ, đặc biệt báo cho các ông biết một viễn cảnh sắp 
		xảy ra mà các ông khó có thể hiểu và chấp nhận. Đó là «Con Người sẽ bị 
		nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người…». Phải báo trước viễn cảnh 
		ấy để chuẩn bị tinh thần cho các ông, để các ông không quá ngỡ ngàng và 
		thất vọng khi nó xảy đến, mà sẵn sàng đón nhận nó. Đây không phải lần 
		đầu tiên Ngài nói với các môn đệ điều này, Ngài đã từng «nói rõ điều ấy 
		không úp mở» với các ông trước đó không lâu (x. Mc 8,31-33), nhưng lúc 
		đó các ông tỏ ra không thể chấp nhận được. Thái độ không chấp nhận này 
		đã bị Đức Giêsu quở trách rất nặng lời, đến nỗi Ngài đã gọi Phêrô là: 
		«Xatan!» khi ông muốn can Ngài. Chính vì lần trước các ông bị quở trách 
		nặng nề như thế, nên lần này bài Tin Mừng cho biết: «Các ông sợ không 
		dám hỏi lại Người».</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các môn đệ Đức Giêsu quan niệm rằng Thầy 
		mình đến để giải phóng dân Do-thái về mặt chính trị, và Ngài sẽ làm vua. 
		Điều các ông hằng mơ tưởng bấy lâu nay là: mai mốt khi Thầy mình làm vua 
		thì mình cũng sẽ làm quan, nắm những chức vụ chủ chốt trong triều đình 
		của Ngài. Nhưng những chức vụ chủ chốt ấy dẫu sao vẫn có chức lớn hơn 
		chức nhỏ hơn, thế là các ông bàn tán với nhau xem ai là người được Đức 
		Giêsu giao cho chức vụ lớn nhất. Nhưng thực tế không xảy ra như các ông 
		nghĩ. Cách suy nghĩ của Thiên Chúa khác hẳn với cách suy nghĩ của con 
		người. Sở dĩ các ông không thể chấp nhận việc Ngài chết, vì nếu Ngài 
		chết thì những mơ tưởng đẹp đẽ của các ông sẽ biến thành mây khói, và 
		các ông sẽ lại trở về với những thực tại tầm thường của mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Hai não trạng: một vì đại cuộc, một 
		vì thăng tiến bản thân</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy hai quan 
		niệm, hai não trạng khác nhau giữa Đức Giêsu và các môn đệ Ngài. Đức 
		Giêsu thì quan tâm tới đại cuộc của Thiên Chúa, và sẵn sàng hy sinh tất 
		cả cho đại cuộc ấy. Còn các môn đệ thì lòng trí đang bị thu hút vào việc 
		thăng tiến bản thân, coi việc được làm môn đệ Đức Giêsu như một cơ hội 
		hết sức thuận lợi cho việc thăng tiến ấy. Các ông chưa nghĩ gì tới đại 
		cuộc cũng như việc hy sinh cho đại cuộc cả. Não trạng của các môn đệ 
		cũng là não trạng của tuyệt đại đa số Kitô hữu chúng ta. Nhưng muốn thật 
		sự theo Đức Giêsu, tất cả chúng ta đều cần phải sửa đổi lại cách suy 
		nghĩ của mình, đồng thời mặc lấy cách quan niệm và suy nghĩ của Ngài, là 
		Thầy của chúng ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thực ra, quan tâm hay lo lắng cho việc 
		thăng tiến bản thân tự nó là điều rất tốt, đó là một động lực hợp pháp 
		và tốt lành đã tạo nên biết bao nỗ lực hay công việc tốt đẹp ở trần gian 
		này. Tuy nhiên, đối với những tâm hồn thiếu tình thương, ích kỷ, thiếu 
		đạo đức, việc thăng tiến bản thân cũng là động lực làm nên bao tội ác. 
		Biết bao người sẵn sàng đạp trên đầu trên cổ người khác, sẵn sàng âm mưu 
		thâm độc, bỉ ổi, hèn hạ để hại người, giết người, hầu bước lên những địa 
		vị cao cả ngoài xã hội cũng như trong Giáo Hội. Vì thế, lòng ham muốn 
		thăng tiến bản thân là một con dao hai lưỡi: nó có thể tốt mà cũng có 
		thể xấu. Nó chỉ tốt khi nào ta đặt nó dưới sự chỉ đạo của Luật Chúa, của 
		tình thương, của lương tâm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đối với những người thật sự muốn theo 
		Chúa và tiến tới trên con đường nhân đức, thánh thiện, thì cần phải coi 
		rất nhẹ việc thăng tiến bản thân để có thể hết mình với đại cuộc của 
		Thiên Chúa. Để sẵn sàng hy sinh tất cả, dẫu là những cơ hội thăng tiến 
		bản thân, thậm chí cả mạng sống mình, cho đại cuộc của Thiên Chúa. Đại 
		cuộc của Thiên Chúa chính là kế hoạch cứu độ nhân loại, thăng tiến tâm 
		linh con người, thực hiện Nước Trời không chỉ trong thế giới mai hậu mà 
		còn ở ngay trần gian này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nói thế không có nghĩa là người theo 
		Chúa phải luôn luôn khước từ mọi cơ hội thăng tiến bản thân, từ bỏ mọi 
		địa vị hay quyền lực. Người thật sự hiến mình cho đại cuộc chỉ coi địa 
		vị, quyền lực, danh vọng như những phương tiện để thực hiện kế hoạch của 
		Thiên Chúa, để phục vụ con người, và coi bản thân mình chỉ là dụng cụ mà 
		Thiên Chúa dùng để thực hiện kế hoạch của Ngài mà thôi. Thái độ của họ 
		đối với địa vị, quyền lực, danh vọng là không ham muốn cũng không tránh 
		né: sẵn sàng đảm nhận khi thấy đó là một phương tiện để phục vụ tốt, 
		nhưng cũng sẵn sàng từ khước khi thấy mình bất xứng hay khi có người 
		khác xứng đáng hơn…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một số khá đông người trong Giáo Hội - 
		từ giáo dân cho đến giáo sĩ - coi việc làm tông đồ, đời tu trì… như 
		những cơ hội hay môi trường thuận lợi để thăng tiến bản thân mình. Họ 
		cũng tỏ ra rất hăng hái nhiệt thành trong công việc của Chúa, nhưng động 
		cơ thúc đẩy lại mang tính vị kỷ chứ không phải vị tha. Khi đã đạt được 
		những chức vị cao trong Giáo Hội theo khả năng của mình, họ trở nên ù 
		lỳ, ngại dấn thân, thích hưởng thụ… vì mục tiêu đã đạt được, không cần 
		phải phấn đấu để lên cao hơn nữa… Nếu những cấp lãnh đạo Giáo Hội gồm 
		toàn những hạng người này, thì Giáo Hội sẽ bị trì trệ, không phát triển 
		được, nhất là khi Giáo Hội gặp phải những giai đoạn khó khăn, bị bách 
		hại, đòi hỏi các cấp lãnh đạo phải dấn thân, phải thật sự hy sinh và 
		quảng đại cho Giáo Hội.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Người làm lớn phải có tinh thần phục 
		vụ cao</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bất kỳ tập thể nào - trong Giáo Hội hay 
		ngoài xã hội - muốn thăng tiến cũng đều cần có những người tài đức biết 
		quên mình để phục vụ cho sự phát triển và thăng tiến của tập thể. Nhưng 
		những người phục vụ cho sự phát triển tập thể có thể được thúc đẩy bởi 
		một trong hai động lực trái ngược nhau. Một đằng thật sự vì đại cuộc, vì 
		ích lợi chung của tập thể. Và một đằng vì sự thăng tiến của bản thân (để 
		đạt được những chức vụ cao, để nắm quyền hành trong tay, để được nổi 
		tiếng, được ca tụng, tung hô, nể phục, để thỏa mãn nhu cầu «phình to bản 
		ngã», để hưởng thụ cuộc đời). Người thật sự vì đại cuộc có thể hy sinh 
		tất cả cho đại cuộc, còn người vì sự thăng tiến bản thân thì lại sẵn 
		sàng hy sinh đại cuộc cho sự thăng tiến của mình. Hạng này coi đại cuộc 
		như một phương tiện hữu hiệu để mình tiến thân.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong bài Tin Mừng hôm nay, trước tinh 
		thần vì sự thăng tiến bản thân hơn là vì đại cuộc của các môn đệ, Đức 
		Giêsu đưa ra nguyên tắc cho Nước Trời và Giáo Hội của Ngài: «Ai muốn làm 
		người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi 
		người». Ngài muốn khuyên những ai đang muốn thăng tiến bản thân hãy từ 
		bỏ ý hướng vị kỷ ấy để hướng lòng về đại cuộc, về hạnh phúc chung của 
		tất cả mọi người. Chỉ những người có tinh thần cao cả như thế mới xứng 
		đáng làm lớn, giữ địa vị lãnh đạo. Và chỉ khi những người này nắm quyền 
		lãnh đạo, Giáo Hội hay xã hội mới thật sự thăng tiến và phát triển.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Để cụ thể hóa tinh thần ấy, «Người đem 
		một em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói: “Ai tiếp đón một 
		em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón 
		Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai 
		Thầy”» Ngài muốn nói: người làm lớn phải coi trọng và phục vụ tất cả mọi 
		người, dù là người bé mọn nhất trong xã hội hay Giáo Hội. Tính phân biệt 
		giầu nghèo, sang hèn, thánh phàm, giáo sĩ giáo dân… đều không xứng hợp 
		với những người lãnh đạo trong Giáo Hội hay trong Nước Trời. Khi đối xử 
		tốt với một người giàu có hay có chức vị lớn, rất có thể ta làm vì một ý 
		đồ ích kỷ. Nhưng khi đối xử tốt với một người nghèo hay một kẻ bé mọn, 
		một trẻ em, thì việc đối xử ấy thường không vì một ý đồ ích kỷ mà vì 
		tình thương. Đó cũng chính là làm cho Thiên Chúa hay Đức Giêsu. Cách 
		hành động vị tha như thế phải là hành động của những người làm lớn trong 
		Giáo Hội: luôn luôn hành động vì ích lợi hay hạnh phúc của mọi người chứ 
		không vì sự thăng tiến hay hạnh phúc của mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Cầu nguyện</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Cha, xin cho con biết nghĩ đến đại 
		cuộc của Thiên Chúa. Xin mở lòng con ra để có thể ôm cả thế giới vào 
		lòng. Đừng để lòng con chật hẹp khiến con chỉ biết nghĩ đến mình, đến 
		hạnh phúc hay đau khổ của mình, đến sự thăng tiến của riêng mình. Xin 
		ban cho con một tâm hồn vị tha, biết quên mình trước những nhu cầu của 
		tha nhân.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<img src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung.gif" width="72" height="38">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<img alt="" src="../CN%20XXIII%20TN/LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager