File "46.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN XXIX TN/46.htm
File size: 9.08 KiB (9296 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIX - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIX - Thường Niên - Năm B; Phục vụ; thế giới đảo ngược; ra lệnh và lệnh truyên; Phục vụ; Làm lớn; Khiêm Nhượng; Con Người đến để phục vu;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIX - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXIX - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
GUS VÀ RUTH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SUU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Một người đàn bà tên là
Ruth đang đi ra khỏi nhà thờ sau Lễ Chúa Nhật. Bà nhìn thấy một người
đàn ông lụ khụ đang gắng sức để mặc chiếc áo lạnh. Bà liền đi lại gần
ông già, mỉm cười và giúp ông một tay.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Sau đó, Ruth lại gặp
ông già ấy một lần nữa và hai người bắt đầu nói chuyện với nhau. Sau khi
hỏi han, Ruth mới biết tên ông già là Gus và nhà ông già ở tiện đường về
nhà Ruth nên bà cho ông già quá giang. Lần quá giang đó đã trở nên hằng
tuần cho tới hai năm.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Vào một buổi sáng Chúa
nhật, Ruth không nhìn thấy Gus đâu hết nên mới vào nhà ông xem. Khi vô
thì Ruth thấy ông già Gus đang nằm bệnh gần chết. Ông được đem vô nhà
thương ngay.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Một vài ngày sau, Ruth
được nhà thương gọi và báo là Gus chỉ còn có thể sống thêm một ngày nữa.
Ruth liền hỏi cô y tá: "Vậy cô có gọi cho họ hàng của ông ấy chưa?"</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Cô y tá trả lời: "Ông
ấy không có họ hàng gì cả. Ông ấy chỉ bảo cô là người thân duy nhất để
liên lạc trong trường hợp khẩn cấp." Nghe như thế, Ruth hết sức ngạc
nhiên. "Chẳng lẽ Gus chỉ có một mình?"</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Ruth liền đến nhà
thương và đến bên cạnh giường ông già gần chết. Gus thở từng hơi rất
mạnh và không thể nói được gì hết. Tuy vậy, Gus xem ra vẫn nhận ra Ruth.
Gus chỉ biết dùng ánh mắt để đáp lại những lời an ủi và yêu thương của
Ruth. Sau đó một vài phút, Gus đã ra đi trong bình an.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Câu truyện trên diễn tả
một cách sống động hai chủ đề trong các bài đọc hôm nay, nhất là bài
Phúc Âm. Hai chủ đề đó là đau khổ và phục vụ. Đau khổ và phục vụ giống
như hai đường sắt của đường rầy xe lửa. Nếu bạn tìm thấy một ở đâu, thì
đó bạn cũng tìm thấy cái kia. Hai cái luôn đi song đôi với nhau.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Thứ nhất, sự phục vụ
người khác luôn đi với đau khổ.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; color: black"> Bạn
không thể nào giúp một người khác mà không phải hy sinh một cái gì đó.
Chúng ta nhìn thấy điểm này trong câu truyện của Ruth và Gus. Trải qua
hai năm, Ruth đã hy sinh để chở Gus về nhà sau lễ. Cho dù đây không phải
là hy sinh lớn lao gì, nhưng đó cũng là hy sinh.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Thứ hai, đau khổ và
phục vụ đi với nhau,</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; color: black"> bởi
vì một trong những cách đơn giản nhất là chúng ta có thể giúp người khác
làm cho gánh nặng đau khổ của họ nhẹ đi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Chính Chúa Giêsu đã cứu
giúp các anh chị em đau khổ của Ngài. Chúng ta hãy nhìn sâu xa hơn làm
sao để chúng ta có thể phục vụ những người xung quanh chúng ta, nhất là
những người thân trong gia đình, bằng cách là làm cho gánh nặng của họ
được nhẹ đi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Có lẽ điều cản trở lớn
nhất để thực thi điều nói trên là tính lãnh đạm với những đau khổ của
những người sống chung quanh chúng ta. Chúng ta bắt đầu dùng khả năng để
ý tập trung đến những sự cần thiết của người khác hơn là những khó khăn
của bản thân.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Trong thời gian 'Great
Depression' (Đại Tình Thế Suy Nhược) vào năm 1930, các nhân viên chính
phủ thường hay đi rảo qua các vùng núi tiểu bang Tennessee để phân phát
tiền của cho một số nông phu nghèo để mua thức ăn và những thứ cần
thiết.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Khi một nhân viên chính
phủ đến một căn nhà lụp xụp nhỏ của một người đàn bà nọ, ông hỏi bà ấy
rằng: "Nếu tôi cho bà $200 thì bà sẽ làm gì?" Sau một lúc, bà trả lời:
"Tôi sẽ giúp cho những người nghèo ở chung quanh đây."</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<i><span style="font-size: 14.0pt; color: black">Người đàn bà ấy đã tập
được cái tính biết để ý quan tâm đến những sự cần thiết của kẻ khác hơn
là của chính mình.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 48px; margin-top: 0; margin-bottom: 8px; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">"Lạy Chúa từ nhân! Xin cho
con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người."</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img border="0" src="../../../01-tin-mung-new-logo.jpg" width="80" height="45"><img border="0" src="../../../02-tin-mung-new-logo.jpg" width="80" height="45"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>