File "08.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN XXII/08.htm
File size: 23.23 KiB (23784 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXI - Thường Niên - Năm B; Nghi thức bên ngoài; trái tim con người; Với cả tâm tình; Phục vụ; Giả hình; bề ngoài; giáp mặt;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXI - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		<span style="layout-grid-mode: line">“GIỚI RĂN THIÊN 
		CHÚA” VÀ “TRUYỀN THỐNG LOÀI NGƯỜI”</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">VÀI ĐIỂM CHÚ 
		GIẢI</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">1. Từ sạch sẽ 
		của đôi bàn tay đến trong sạch của tâm hồn</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Maccô có chủ tâm 
		khi đặt đoạn Tin Mừng chúng ta đọc hôm nay trong “phần nói về bánh&quot;, 
		giữa hai lần bánh hóa nhiều: lần thứ nhất tại vùng đất Do thái (6,35 và 
		tiếp theo), và lần thứ hai tại vùng đất dân ngoại (8,1-9). Quả thật, đó 
		là cuộc tranh luận giữa Đức Giêsu với những người biệt phái cùng ký lục 
		về “sạch&quot; và “ô uế</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times; layout-grid-mode: line">”</span><span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">, 
		sâu xa hơn, về thái độ kỳ thị của người Do thái đối với dân ngoại. Họ 
		cho rằng dân ngoại thì “ô uế&quot;, do đó không được đi lại với những người 
		này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">- Tranh luận bắt 
		đầu từ một phản ửng của biệt phái và ký lục từ Giêrusalem đến điều tra 
		“xì căng đan&quot; do các môn đệ Đức Giêsu gây ra: vài người trong các ông 
		“dùng bữa (nghĩa đen: ăn bánh) với đôi bàn tay dơ, nghĩa là không rửa”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Và Maccô kể cho 
		những người dân ngoại đọc Tin Mừng của ông, một vài tập tục nhằm bảo vệ 
		người Do thái khỏi bị lây nhiễm đúng tập tục ngoại lai và giữ cho dân 
		Chúa được toàn vẹn về mặt xã hội cũng như tôn giáo. J. Potin viết: &quot;Nhờ 
		cả một mạng lưới những chịt những điều cấm bao trùm từng giây phút, từng 
		tình huống trong đời sống hằng ngày mà dân Do thái vẫn giữ cẩn thận luật 
		về trong sạch (pureté) mà một thành viên của dân Thiên Chúa phải có. Ví 
		dụ, tư tế phải thanh tẩy hằng ngày trước khi bước qua tiền đường vào đền 
		thờ. Những hy lễ đền tội dâng tiến trong các cuộc hành hương ở 
		Giêrusalem, những lễ nghi rửa tay, sự chay tịnh, bố thí, những lời cầu 
		nguyện đều nhằm tìm lại sự trong sạch (pureté). Đôi khi sự trong sạch 
		này bị mất đi vì những “sinh hoạt&quot; của cuộc sống hằng ngày như sinh đẻ, 
		lỗi luật, tiếp xúc với xác chết hoặc với người ngoại, người cùi, ... 
		Theo cách nói của các Rabbi (thầy dạy), luôn có một bức tường vây kín 
		toàn bộ đời sống của người Do thái để bảo vệ họ. (Xem “Đức Giêsu, lịch 
		sử đích thực Centurion, 192-193). J. Potin viết tiếp, những tập tục này 
		tất nhiên đòi phải có: “Lối sống định canh định cư rất khác biệt với 
		hoàn cảnh sống rầy đây mai đó của Đức Giêsu và các môn đệ. Hơn nữa, một 
		số môn đệ là người bình dân nên dĩ nhiên không được chuẩn bị sẵn sàng để 
		tôn trọng những thói tục của dân thành thị. (sách đã dẫn, tr. 193-194).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">- Sau khi trả 
		lời những người biệt phái và ký lục, Đức Giêsu nói với đám đông rồi mới 
		nói với các môn đệ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">+ Chẳng những 
		không tìm cách xin lỗi cho các môn đệ, Đức Giêsu còn cự lại những người 
		chống đối và đánh giá họ là &quot;những kẻ giả hình&quot;, khi dùng những lời tiên 
		tri Isaia để nói về họ: “Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn 
		lòng chúng thì xa Ta. Chúng có thờ phụng Ta thì cũng vô ích; vì giáo lý 
		chúng dạy là những giới luật phàm nhân&quot; (Is. 7,6-7 và 29,13). Kế đó, để 
		tiếp tục phản công, Ngài tố cáo những” truyền thống” do cha ông truyền 
		lại (những “truyền thống&quot; của loài người) thường cho phép thay đổi cả 
		những giới răn của Thiên Chúa. Thậm chí Ngài đưa ra một ví dụ điển hình 
		(sách bài đọc không nói đến) để lột mặt nạ tính giả dối của những kẻ hay 
		soi mói: “Hãy thờ cha kính mẹ&quot;, đó là giới luật tuyệt đối Thiên Chúa đã 
		truyền cho dân Ngài qua miệng Môisen; tuy nhiên, người biệt phái đoan 
		chắc rằng nếu ai hứa dâng cúng của cải mình cho Ngân khố đền thờ thì 
		được miễn nuôi dưỡng cha mẹ già (Họ nói rằng cái gì đã hứa cho Thiên 
		Chúa thì không thể cho người khác được nữa!) J. Potin giải thích: “Đó rõ 
		ràng là cách thay thế giá trị nền tảng của Thiên Chúa bằng sự thánh hiến 
		tiền bạc giả danh tôn giáo. Đây là một trường hợp quá đáng nên chính 
		những Kitô Do thái cũng chống lại vì họ rất gắn bó với gia đình. Đức 
		Giêsu làm mọi người cảm nhận rõ ràng do đâu những truyền thống phát xuất 
		từ cơ chế tôn giáo có thể làm biến chất chính căn bản nhất của nó và 
		thậm chí cả hướng đi trong sáng nhất của nó nữa&quot;. (sách đã dẫn, tr.194)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">+ Rồi Đức Giêsu 
		quay sang nói với “đám đông&quot;. Sau khi đã vượt lên trên sự đối nghịch 
		sạch, ô uế theo nghi lễ, Ngài đi ngược lên tận nguồn gốc của sự ô uế 
		luân lý, nơi xuất phát mọi kết định của con người: đó là “lòng&quot; họ. Chỉ 
		có một sự ô uế thật sự mà con người mắc phải khi tự do quyết định: 
		“Chính cái từ con người xuất ra, là cái làm con người ra ô uế</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times; layout-grid-mode: line">”</span><span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">M. Quesnel khẳng 
		định: “Chắc chắn đó là bài học chủ yếu của đoạn Tin Mừng này không có gì 
		ở ngoài con người có thể làm họ trở nên dơ. Về điều này, Maccô là một 
		nhà cách mạng đối với người Do thái thời ông; ông tỏ rõ rằng những người 
		tin vào Đức Kitô và gia nhập Giáo hội không còn lệ thuộc vào sự tuân giữ 
		những luật lệ của Israel về sạch, ô uế nữa: đụng một xác chết hay một 
		người cùi ăn uống với người ngoại, uống máu những con vật, đối với người 
		Do thái, tất cả những hành vi này gây ra sự ô uế về lễ nghi, nhưng đối 
		với người tin vào Đức Kitô, thực sự chúng không còn chút khả năng nào để 
		tách rời họ khỏi Thiên Chúa”. (Đọc Tin Mừng Thánh Máccô thế nào?, Seuil, 
		p. 125)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">+ Nhưng điều Đức 
		Giêsu vừa nói với đám đông thì lập tức tiếp đó Ngài nói với các môn đệ 
		“trong nhà&quot;. Sau khi đã kể ra một loạt những thói xấu và tội lỗi, Ngài 
		kết luận: “Tất cả những điều xấu xa đó đều từ bên trong xuất ra, và làm 
		con người ra ô uế</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times; layout-grid-mode: line">”</span><span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">2. Từ phân biệt 
		đến cởi mở và thông hiệp:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Chính Maccô giải 
		thích: “Như vậy Đức Giêsu tuyên bố mọi thức ăn đều thanh sạch”. Câu này 
		(không có trong sách bài đọc) chắc chắn gây nên một cú sốc: “Ngay lập 
		tức, Đức Giêsu tuyên bố những truyền thống nhằm chia xã hội thành hai 
		khối: người tốt và kẻ xấu theo cách của đạo manichéisme (đạo thiện ác) 
		là những truyền thống lạc hậu. Theo kiểu phân chia này, một bên là những 
		người sạch, tức người biệt phái (nghĩa từ này là “những người được tách 
		biệt ra&quot;) và bên kia là những người ô uế, nên tránh, tức những người tội 
		lỗi. Như vậy, Đức Giêsu vừa thiết lập một xã hội mới. Phần Thiên Chúa, 
		người thông hiệp với tất cả những ai là nạn nhân của sự phân biệt xã hội 
		và tôn giáo do chủ trương của phái ‘những người sạch và khắc nghiệt’ tức 
		những người biệt phái. Ngài ăn uống với những kẻ ô uế, “những kẻ bị loại 
		trừ&quot; (người thu thuế, đĩ điếm, lính Rôma, v.v.) Chính điều mới mẻ này sẽ 
		xô đổ những ngăn cách tai hại vào thời Đức Giêsu. (J. Hervieux, &quot;Tin 
		Mừng thánh Maccô&quot;, Centurion, tr. 103)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">- Một lời nói rõ 
		ràng và có sức giải phóng dành cho những người đọc Tin Mừng Maccô ở một 
		thời đại mà Giáo hội sơ khai đang trải qua những căng thẳng và xung đột 
		giữa những Kitô hữu gốc Do thái và Dân ngoại. J. Potin nhận xét thêm: 
		“Điều phê phán trên chứng tỏ rằng việc áp dụng giáo huấn này không dễ 
		dàng, như sách Tông đồ Công vụ đã chứng minh: Phêrô đã phản đối: Trong 
		đời tôi, không bao giờ tôi ăn những gì nhơ nhớp và ô uế, khi trong thấy 
		một rổ những loài vật thiên thần mời ông ăn trong giấc mơ (10,14). Nhưng 
		vì người Do thái và dân ngoại cùng hiện diện đồng bàn trong cộng đoàn 
		Kitô hữu nên bắt buộc phải bãi bỏ những điều cấm về ẩm thực dành riêng 
		cho người Do thái một khi chúng không có chiều kích luân lý”. (Sách đã 
		dẫn, tr. 195–196) Qua việc công tố về sạch và ô uế, Đức Giêsu mở ra con 
		đường của tự do Kitô giáo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">1. Giới răn của 
		Thiên Chúa và tập tục phàm nhân.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Một cộng đoàn 
		Kitô trẻ trung gặp khó khăn trong đời sống trước những luật lệ phải bỏ 
		và phải duy trì. Không phải chỉ thời Cựu ước và trong đạo Do thái người 
		ta mới bị cám dỗ muốn ẩn trốn sau những tập tục và giới luật để được an 
		tâm. Cũng không phải chỉ ở thời đại chúng ta Kitô giáo mới biết đến 
		những cám dỗ như thế. Chính Giáo hội sơ khai cũng đã phải trải qua những 
		cám dỗ này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Thánh Phaolô 
		chứng minh cho chúng ta thấy những luật lệ Do thái và sự trong sạch nệ 
		luật gây ra những thái độ cần phải chỉnh đốn. Sách Tông đồ Công vụ, thư 
		gởi tín hữu Galata, thư thứ nhất gởi tín hữu Côrintô, thư gởi tín hữu 
		Rôma đều lần lượt ám chỉ đến vấn đề này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Thư gởi tín hữu 
		Galata cho chúng ta thấy chính Phêrô cũng do dự trước tình hình nghiêm 
		trọng do phản ứng mạnh của một số người. Ông dùng bữa chung với người 
		ngoại giáo, nhưng khi một số người thân cận của Giacôbê từ Giêrusalem 
		đến, ông lẩn tránh mà không dám tiếp xúc với người ngoại giáo nữa vì sợ 
		những người đã cắt bì. Thấy vậy, một số người Do thái khác cũng bắt 
		chước ông. Thánh Phaolô đã kịch liệt đả kích thái độ &quot;ỡm ờ&quot; này (Galata 
		2,11-14)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Chương 10 trong 
		Tông đồ công vụ thuật lại: trong lúc Phêrô phải đương đầu với những khó 
		khăn này thì một thị kiến đã dạy ông thái độ cần có và ông đã vào nhà 
		viên bách quan dù theo luật như chính ông đã biết: người Do thái bị cấm 
		vào nhà người ngoại giáo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Một vấn đề khác, 
		đó là việc cắt bì. Một số muốn dân ngoại khi trở lại phải chịu cắt bì 
		(Ac 15). Chính Phêrô, thủ lãnh của Giáo hội, cũng cảm thấy khó mà quyết 
		định về những vấn đề này; ông đã can đảm giải quyết nó nhưng không phải 
		là không phân vân.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Thánh Phaolô cảm 
		thấy cần phải nhấn mạnh tầm quan trọng thứ yếu của những tập tục về thức 
		ăn, nên ông viết: “ Thức ăn dành cho bụng và bụng dành cho thức ăn. 
		Thiên Chúa sẽ hủy diệt cả cái này lẫn cái kia”. (1 Cor. 6,13) Trong thư 
		gởi tín hữu Rôma, về vấn đề này, ông đưa ra một phán đoán rất quân bình: 
		“ Nước Thiên Chúa không phải chuyện ăn chuyện uống, nhưng là sự công 
		chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần&quot;. (14,17)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Tuy nhiên, bằng 
		cách khích lệ là cần phải làm đúng lúc vì “những người yếu đuối&quot;, Phaolô 
		nói tiếp: “Đừng vì một thức ăn mà phá hủy công trình của Thiên Chúa&quot; 
		(14,20) Tất nhiên mọi thức ăn đều sạch, nhưng chúng sẽ trở nên sự dữ đối 
		với người ăn chúng mà gây gương mù. Những sự kiện này giúp chúng ta hiểu 
		rõ hơn giáo huấn của thánh Máccô dành cho các tín hữu của ông&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">2. Truyền thống 
		là gì?</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">&quot;Những người 
		biệt phái trách các môn đệ Đức Giêsu không rửa tay trước khi ăn&quot;, nghĩa 
		là không trung thành với truyền thống. Nhưng truyền thống là gì?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Trong đạo Do 
		thái, luật bắt buộc các tư tế phải rửa tay trước khi cử hành phụng vụ 
		(Xh 30,17-21). Các Rabbi biến luật này thành phức tạp hơn khi thêm vào 
		đó những chi tiết và những giải thích cho rõ ràng hơn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Đàng khác, họ áp 
		đặt lễ nghi này cho mọi người Do thái trước khi họ dùng bữa, “lấy cớ là 
		tất cả các bữa ăn đều làm một hành vi tôn giáo và toàn thể Dân Israel là 
		dân tư tế&quot;. Rồi, dựa vào một tiến trình mà ai cũng biết để biện minh cho 
		những luật lệ này, họ nói rằng chúng có nguồn gốc từ thời ông Môisen, 
		người đã giải phóng dân tộc. Nên đó là “Truyền thống&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Nhằm phá vỡ tính 
		máy móc của sự khép kín này, cũng như nhằm tháo bỏ nó khỏi chủ nghĩa 
		hình thức và chủ nghĩa nệ truyền thống khởi đi từ sự đối lập giữa sạch 
		và ô uế, cái bên trong và ăn ngoài, Đức Giêsu lập luận: “Không có gì từ 
		bên ngoài trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; 
		chúng chính cái từ con người xuất ra mới là cái làm con người ra ô uế</span><span style="font-size: 14.0pt; font-family: VNI-Times; layout-grid-mode: line">”</span><span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Khi bên ngoài 
		lấn át bên trong, dáng vẻ bề ngoài lấn át con tim, lễ nghi lấn át ý 
		nghĩa, trình diễn ngoạn mục lấn át nội tâm, tỉ lệ lấn át tinh thần; thì 
		đó sẽ là điều đồi bại. Bản văn chính thức chúng ta đọc trong chúa nhật 
		này đã bỏ đi một câu tố cáo sống sượng sự phản bội dưới vỏ bọc của một 
		truyền thống sai lạc: “Bất cứ cái gì lừ bên ngoài vào trong con người, 
		thì không thể làm con người ra ô uế được, bởi vì nó không đi vào lòng, 
		nhưng vào bụng người ta rồi thải ra ngoài”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Chỉ có một 
		truyền thống đích thực, đó là dòng chảy từ con tim của Thiên Chúa đến 
		con tim của con người. Nhưng để dòng chảy lưu thông thông suốt, đương 
		nhiên cần có những ống dẫn. Những ống này càng mịn màng tinh tế càng ít 
		cản trở dòng chảy&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">3. Đức Giêsu 
		giải phóng chúng ta</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">“Đức Giêsu là con người tự do. Ngài giải 
		phóng. Ngài là người con say mê tìm vinh quang của Cha mình. Ngài bảo vệ 
		các môn đệ chống lại các cuộc tấn công của những kẻ nệ luật; Ngài bảo vệ 
		giới luật của Thiên Chúa không để chúng bị thay thế bởi những luật lệ 
		loài người. Đức Giêsu mới gọi chúng ta đi đến tận “tâm điểm&quot;, tức tận 
		trung tâm của con người mà từ đó phát xuất ra những gì là sạch và ô uế. 
		Ngài kêu mời chúng ta phải lãnh trách nhiệm của chính mình. Ngài cũng 
		kêu gọi hãy có sự trong sạch của tâm hồn, chứ không phải của đôi bàn 
		tay. Chính khi làm thế chúng ta ở trong chân lý, không giả hình, không 
		biện minh vụn vặt cho những chọn lựa nhỏ nhặt của mình, không kết án 
		nhân danh những luật lệ chính chúng ta nặn ra. Đức Giêsu bắt người ta 
		vừa phải đối diện với chính mình, với cái “tâm&quot; của mình, vừa phải đối 
		diện với “giới luật của Thiên Chúa&quot;. Đó chính là hai tiêu chuẩn để đo 
		lường sự chính trực. Như vậy, Đức Giêsu đưa chúng ta trở về với điều cốt 
		yếu nhất và giải phóng chúng ta khỏi ách nô lệ của những điều vụn vặt, 
		những hình thức bên ngoài...&quot;.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<img src="LOGOtinmung.gif" width="72" height="38">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<img alt="" src="LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager