File "19.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN XXI TN/19.htm
File size: 9.44 KiB (9668 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXI - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXI - Thường Niên - Năm B; Hành trình đức tin; Trung thành theo Chúa; Dứt khoát theo Chúa; Sống lời Chúa; Tự do chọn Chúa; Tự do; Bánh Thánh Thể; Lời ban sự sống."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXI - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXI - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
VỪA VỪA THÔI CHỨ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc333343604">
<span style="font-size: 8pt; color: windowtext; font-style:italic; font-weight:400">
Guy Morin</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là tiếng kêu người ta thốt ra khi
không còn kiên nhẫn được nữa. Hồi nhỏ, khi chúng ta cãi lộn nhau dữ dội,
cha mẹ chúng ta hết kiên nhẫn nổi và quát: “vừa vừa thôi chứ!”.</span></i><span style="font-size: 14.0pt">
Những lời như thể biểu lộ sự phản đối. Người ta cảm thấy bị tấn công bởi
những điều thái quá nơi kẻ khác như nói năng, hoạt động, đòi hỏi quá
mức. Đây là dấu hiệu cho hay đã tới cùng tận chịu đựng rồi, gần giống
như phải chịu những tiếng ồn làm nức tai nhức óc. Trong Tin Mừng, các
môn đệ nói một câu tương tự: “Lời này chướng tai quá!”. Các ông bực bội,
bị tấn công bởi điều các ông xem như là thái quá trong lời lẽ của Chúa
Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu đối diện với những hạn chế.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau diễn từ về Bánh hằng sống, trong đó
Chúa Giêsu tuyên bố Ngài từ trời mà đến và Ngài sẽ ban thịt Ngài làm của
ăn, nhiều môn đệ thấy những lời này là không thể chịu nổi. Vì, vốn là
con ông Giuse, mà Ngài tự xưng mình từ trời xuống. Điều này vượt quá mức
chịu đựng. Các ông không dám la hét phản đối, nhưng các ông lẩm bẩm
chống lại Ngài. Chúa Giêsu đã đẩy họ đến mức tận cùng của sự chịu đựng.
Có một giới hạn cho những gì các ông có thể chấp nhận được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu sẽ phản ứng thế nào? Ngài có
giữ vững lập trường hay là Ngài sẽ tìm cách giảm nhẹ lời nói của mình
khi bảo rằng người ta đã hiểu lầm Ngài? Câu trả lời của Ngài thật tế
nhị: Ngài không rút lại những lời Ngài đã nói, nhưng Ngài mời gọi các
môn đệ của Ngài nhìn xa hơn và cho các ông thấy thái độ cần phải có.
Ngài nói về việc Ngài lên trời: “Và nếu các con thấy Con Người lên nơi
Ngài ở trước kia thì sao?”. Như thể Ngài muốn nói: “Khi các con nhìn
thấy Ta lên Trời lúc đó các con sẽ hiểu rằng Ta từ trời xuống và điều đó
sẽ không còn là cớ vấp phạm cho các con nữa”. Ngài yêu cầu các ông nhìn
xa hơn tình hình hiện tại đang thử thách các ông và làm cho các ông vấp
ngã. Sau đó, Chúa Giêsu gợi ý cho các ông về cách giải quyết: Đừng xét
đoán Ngài theo xác thịt, theo dáng vẻ bên ngoài và những tiêu chuẩn của
loài người, nhưng theo Thần Khí, tức là tin vào lời Ngài nói: “Những lời
Thầy nói với các con là Thần Khí và sự sống”. Từ những dấu chỉ mà họ đã
nhìn thấy: Phép lạ hóa bánh, việc đi trên mặt biển, Chúa Giêsu thúc giục
các môn đệ tin lời Ngài cách vô điều kiện. Thật quá tầm mức các ông. Các
ông quyết định không đi theo Ngài nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Nhóm Mười Hai vô điều kiện.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Các con cũng muốn bỏ đi nữa không?”.
Chúa Giêsu không muốn gây áp lực trên Nhóm Mười Hai hoặc thu hút lòng
thương hại của các ông. Chúa đòi hỏi nơi các ông một quyết định của ý
chí, một lời tuyên xưng ý định của các ông. Phêrô nhân danh những anh em
khác trả lời một cách vô điều kiện, không đặt một giới hạn nào cho sự
gắn bó của mình: “Bỏ Thầy chúng con biết đi với ai?”. Câu hỏi này là một
sự khẳng định mạnh mẽ niềm thán phục của ông đối với Chúa Giêsu: “Chúng
con không có ai xứng đáng hơn Thầy để theo cả. Không có sự lựa chọn nào
khác đáng giá cả. Chỉ mình Thầy mới mang lại cho cuộc đời chúng con một
ý nghĩa mà thôi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phêrô đưa ra những lý do của việc lựa
chọn vô điều kiện này, đó là lời của Chúa Giêsu và căn tính của Ngài.
Quả thật, nếu Nhóm Mười Hai gắn bó với Ngài, là vì Ngài có những lời ban
sự sống đời đời. Những môn đệ bỏ đi nhận thấy những lời này quá đòi hỏi
và các ông cảm thấy không thể sống nhờ chúng được. Tuân giữ những lời
này sẽ thực sự khó mà sống được. Đối với Nhóm Mười Hai thì ngược hẳn
lại. Hơn nữa, nhờ lắng nghe Chúa Giêsu các ông mới nhận ra được căn tính
của Ngài, các ông đã nhận ra được Ngài là Đấng Thánh của Thiên Chúa: “Về
phần chúng con, chúng con tin và chúng con đã biết…”. Đức tin đi trước
việc hiểu biết. Các ông tin để hiểu, trong lúc những người bỏ đi muốn
hiểu trước đã, vì họ không tin tưởng nơi Chúa Giêsu. Như vậy, Nhóm Mười
Hai đã nhận ra nơi Chúa Giêsu một con người mà Thiên Chúa đã thánh hóa
để thi hành một sứ vụ như các ngôn sứ ở Israel, trong lúc những người
kia chỉ nhìn thấy nơi Ngài “Con ông Giuse mà chúng tôi biết cha mẹ”
(c.42). Đức tin dẫn đưa Nhóm Mười Hai đến chỗ nhận ra ý định của Thiên
Chúa được biểu lộ nơi Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Trở thành những kẻ vô điều kiện.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cũng như các môn đệ, chúng ta có thể
trải qua thử thách về đức tin. Cuộc sống sẽ mang đến cho ta những thử
thách này: “Thất bại cá nhân, bệnh tật, bất công, vấn đề đói kém. Thiên
Chúa làm gì vậy? Chúng ta không hiểu và chúng ta bị cám dỗ buông thả
hết. Chúa Giêsu nhắc lại với chúng ta “Các con có muốn bỏ đi không?”.
Lúc đó chúng ta được mời gọi trở thành những kẻ vô điều kiện của Chúa
Giêsu, làm một bước nhảy vọt trong đức tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Thể tưởng niệm Chúa Giêsu trong tư
cách là Đấng vô điều kiện của Chúa Cha: “Không theo ý con, nhưng theo ý
Cha”. Theo mức độ chúng ta tin vô điều kiện, Thánh Thể cũng tưởng niệm
chúng ta nữa.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img src="LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"> <img alt="" src="LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>