File "08.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN XVI TN/08.htm
File size: 19.13 KiB (19586 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XVI - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVI - Thường Niên - Năm B; Chạnh lòng thương; tinh thần mục tử; Nhịp sống kitô hữu; Đi tìm con người; tìm về nội tâm; Kiểm điểm; Nghỉ ngơi; Vắng vẻ; Bình an;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XVI - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XVI - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		<span style="layout-grid-mode: line">ĐỨC GIÊSU, VỊ 
		MỤC TỬ THIÊN SAI</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải 
		của Fiches Dominicales</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">VÀI ĐIỂM CHÚ 
		GIẢI</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">1. Từ đám đông 
		như bày chăn không người chăn dắt</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Sự thể bắt đầu 
		gần giống như một trò chơi ú tim. Khác một điều là ở đây người chơi 
		không có cách để ẩn mình! Thầy trò Đức Giêsu muốn trốn khỏi đám đông, 
		thì rốt cuộc lại phải chăm lo cho đám đông. Trình thuật nhìn bề ngoài có 
		vẻ như một cảnh &quot;chụp vội”, nhưng xét kỹ mới thấy là rất công phu. Trình 
		thuật cốt ý làm một nhịp cầu nối hai sự kiện lại với nhau là công việc 
		truyền giáo vừa hoàn thành của Nhóm Mười Hai và việc hóa bánh sắp diễn 
		ra bằng cách đặt Đức Giêsu trước mặt đám đông mà Người không thể tránh 
		khỏi được. Đúng là có một vài chi tiết không thích hợp, theo như nhận 
		xét của M.E. Boismard: &quot;Việc mô tả đám đông tụ tập lại thật là kỳ lạ, và 
		người ta có cảm tưởng là Máccô phối hợp hai tư liệu khác nhau. Theo tư 
		liệu thứ nhất, có một đám đông đã ở bên cạnh các ngài trước khi các ngài 
		lên đường ra đi (c 31). Họ thấy thầy trò Đức Giêsu bỏ đi (c.33a) nên họ 
		đi bộ (c 33c) đến nơi trước các ngài (c.33e). Còn theo tư liệu thứ hai, 
		thì có nhiều người ở quanh vùng khi nghe tin Chúa đến (c.33b) họ liền từ 
		khắp các thành thị chung quanh đó tuôn đến nơi các ngài đang có mặt 
		(c.33d): (&quot;Jésus, un homme de Nazareth&quot;, Cerf, 1996, trang 89).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Ở đây, Nhóm Mười 
		Hai lần đầu tiên được gọi là &quot;các Tông đồ” (nghĩa là &quot;những 
		người-được-sai-đi&quot;) đã đi truyền giáo về. Đây là giờ các ông báo cáo về 
		công việc truyền giáo ấy: &quot;Các ông kể lại cho Người biết mọi việc các 
		ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy”. Đầy vẻ ân cần chăm lo cho các 
		cộng sự viên của mình, Đức Giêsu bảo các ông tìm nơi thanh vắng mà nghỉ 
		ngơi và trốn khỏi những chuyện rầy rà vốn làm cho các ông ‘cũng chẳng có 
		thì giờ ăn uống nữa’. Người bảo các ông: &quot;Anh em hãy lánh riêng ra đến 
		một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Nơi đây hoàn 
		toàn hoang vắng! Vậy mà người ta ‘đã theo đường bộ chạy đến nơi’ trước 
		cả các ngài ở phía bờ bên kia Biển Hồ. Khi các vị vừa ra khỏi thuyền thì 
		đã thấy đám đông trước mặt mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Đến dân tộc được Chúa quy tụ</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Thánh sử ghi: 
		&quot;Ngài chạnh lòng thương họ”. Dịch là chạnh lòng thực ra không lột được 
		hết ý nghĩa rất mạnh của kiểu nói trong Kinh Thánh: &quot;ruột gan bồn chồn”. 
		Giống như trường hợp Thiên Chúa tỏ ra với dân Người, trong sách ngôn sứ 
		Ôxê (11,8); như ông chủ trong dụ ngôn tha món nợ khổng lồ cho người đầy 
		tớ van xin ông (Mt 18,27); như người Cha thấy đứa con trai đã mất nay 
		trở về (Lc 1 5,20); như người Samaria trước cảnh người đàn ông bị cướp 
		đánh nhừ tử nằm lây lất bên đường (Lc 10,33); như Đức Giêsu trước cảnh 
		hai người mù lòa van xin khi Người vừa ra khỏi Giêricô (Mt 20,34); hoặc 
		như lần khác, trước những giọt nước mắt đầm đìa của bà quả phụ Naim trên 
		đường đi chôn đứa con duy nhất của bà (Lc 7,13). Từng ấy nơi lòng thương 
		xót bao la của Thiên Chúa đối với con người được cử hành, được biểu lộ 
		ra nơi con người Đức Giêsu Kitô.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Như vậy là trong 
		trích đoạn Tin Mừng Chúa nhật 16 này, qua thái độ Đức Giêsu &quot;chạnh lòng&quot; 
		thương đám dân chúng. Đáp lại nỗi khốn khổ của họ, chính là lòng thương 
		xót của Chúa được mặc khải, tình thương yêu của Người được biểu lộ ra; 
		chính là lời Thiên Chúa hứa được thực hiện, như phần tiếp theo của trình 
		thuật sẽ cho thấy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">&quot;Vì họ như bầy 
		chiên không người chăn dắt”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">. 
		Biểu tượng của đoàn chiên và người Mục tử là những chủ đề quen thuộc 
		trong Cựu ước. Cựu ước thường dùng những hình ảnh ấy để gợi nghĩ đến 
		tình cảnh đáng thương của dân Chúa bị bỏ rơi, vất vưởng, không người 
		chăn dắt như Êgiêkien 34 hoặc Giêrêmia được trích đọc trong bài đọc 1 
		hôm nay. Cựu ước cũng dùng biểu tượng ấy để tán tụng sáng kiến của Chúa 
		và Người lãnh đạo đoàn chiên của Người, như còn thấy trong Giêrêmia 23, 
		hoặc Thánh vịnh 22 được dùng làm đáp ca của Chúa nhật này và là Thánh 
		vịnh tạo hậu cảnh cho trình thuật của Máccô. Những lời Tin Mừng hay 
		dùng, đặc biệt gợi nhớ lại lời Môsê cầu nguyện cùng Chúa trước khi chết; 
		ông xin Chúa ban cho dân Người một vị lãnh đạo &quot;để cộng đoàn dân Chúa 
		không rơi vào tình trạng bầy chiên không người chăn dắt” (Ds 27, 17) .</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Vậy giờ đây, 
		Maccô mời gọi chúng ta cùng ngài hướng nhìn về Đức Giêsu như vị Mục Tử 
		Thiên Sai mà các ngôn sứ đã loan báo; như Môsê mới của một Xuất hành 
		mới; như Đấng Chúa sai đến để quy tụ một dân mới và dưỡng nuôi họ bằng 
		Lời và Lương thực của Người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">- Maccô kết 
		luận: &quot;Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều”. Việc đầu tiên Người đáp 
		ứng những nhu cầu của dân chúng là dạy dỗ, dùng lời có khả năng quy tụ, 
		tập họp, sau đó là săn sóc và cung cấp lương thực cho dân.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">J.Hervieux nhận 
		xét: thánh sử đã hai lần ghi nhận tầm quan trọng của lời Thầy dạy dỗ 
		(1,22; 4,1-2) không lần nào Maccô ghi rõ ràng nội dung lời dạy dỗ. Cả ở 
		đây cũng vậy. Nhưng sự việc diễn ra lại mang nhiều ý nghĩa. Trước khi 
		phân phát lương thực thì tiên vàn Đức Giêsu đã dùng lời mà quy tụ người 
		ta lại. Trình thuật về hóa bánh xảy ra sau đó không được tách biệt với 
		việc xảy ra lúc trước. Chính nhờ &quot;Lời&quot; mà Đức Giêsu quy tụ được đám đông 
		thành một dân mới của Thiên Chúa. Hội Thánh lúc ban đầu đã ghi nhớ rõ 
		ràng và cẩn thận duy trì việc này. Trong cử hành nghi lễ bẻ bánh, Hội 
		Thánh luôn đặt ‘hai bàn’ nối tiếp nhau: đầu tiên là bàn để Lời, rồi mời 
		đến bàn để bánh. (&quot;L&#39;evangile de Marc&quot;, Centurion, trang 95).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">1. “Từ đám đông 
		không người chăn dắt, Đức Giêsu khai sinh một dân tộc”.</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Kìa họ đang trở 
		về, những con người mà Đức Giêsu đã sai đi trên mọi nẻo đường. Không 
		mang theo lương thực, tiền bạc, bao bị. Họ chỉ được mang theo một cái áo 
		và cây gậy đi đường. Các ông ra đi nhẹ nhàng như gió Thánh Linh. Nhưng 
		các ông có quyền trừ quỷ, chữa người đau ốm khỏi bệnh. Các ông kêu gọi 
		người ta ăn năn sám hối, dứt khoát trở lại với Đấng hoán cải lòng người 
		và có thể biến đổi toàn bộ xã hội.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Kìa họ đang trở 
		về, những con người tay mang gậy. Các ông phải trở về báo cáo về chuyến 
		đi của mình. Các ông quây quần bên Đức Giêsu &quot;và kể lại cho người biết 
		mọi việc các ông đã làm và mọi điều các ông đã dạy”. Các ông đã không 
		chỉ nói suông mà còn hành động, như Đức Giêsu đã làm gương. Tin Mừng 
		không chỉ ở trong những lời nói suông mà là bằng những việc làm: một 
		cuộc sống chứng từ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Chúa nói với các 
		ông: chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi 
		đôi chút: Nhóm nhỏ đó cần tìm lại được những giây phút thân tình với 
		Chúa, và được Người bồi dưỡng cho tâm hồn. Tiên vàn Chúa đã chọn các ông 
		để các ông &quot;ở với Người&quot; (Mc 3,14) rồi mới sai các ông đi rao giảng. 
		Ngày mai đây các ông sẽ lại phải ra đi, có mang gậy hay không nhưng hiện 
		giờ thì còn cần phải được thưởng thức thêm hương vị của tình nghĩa rạng 
		ngời, phải nói cho Người biết rằng hạt giống gieo đã mọc lên, phải nhận 
		định cho rõ ràng hơn cái gì đã làm và cái gì còn phải làm. Phải ra đi, 
		rồi phải biết lui về nơi yên tĩnh hoặc trong thanh vắng của tâm hồn, 
		thiết tưởng luôn luôn là vấn đề sinh tử.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Đức Giêsu đã kéo 
		các môn đệ của Người ra khỏi vòng xoáy của cơn lốc đám đông. Những kẻ 
		lui người tới những cuộc chuyện trò, những lúc gặp gỡ không để cho các 
		ông có thời giờ ăn uống nữa. Đức Giêsu vẫn là trọng tâm của phong trào 
		quần chúng này. Người cố gắng &quot;đồng hội, đồng thuyền&quot;với các tông đồ. 
		Khi thuyền các ngài cập nơi được kể là hoang vắng, &quot;Đức Giêsu thấy một 
		đám người rất đông”. Người đã theo đúng chữ - &quot;bồn chồn ruột gan”, như 
		Người cũng đã cảm thấy khi đứng trước những người ốm đau hay tật nguyền. 
		Bởi lẽ họ &quot;như bầy chiên không người chăn dắt”, nghĩa là một quần chúng 
		lạc đường đang trông mong một vị Thiên Sai nào đó. Cả một quần chúng 
		bệnh hoạn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Trong đám quần 
		chúng này, Đức Giêsu sẽ khai sinh ra một dân tộc Người bắt đầu &quot;dạy dỗ&quot; 
		họ, bởi lẽ &quot;người ta sống không chỉ nhờ cơrn bánh, nhưng còn nhờ mọi lời 
		miệng Thiên Chúa phán ra&quot; (Dnl 8,3). Sau đó, Người sẽ hóa bánh ra nhiều 
		và manna mới để làm giao ước mới cho một dân tộc đang trên đường xuất 
		hành. Cả một tương lai bao la được cô đọng trong cảnh quá mạnh này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. &quot;Thách thức lớn lao nhất cho việc 
		chỉnh đốn mục vụ hiện hành&quot;</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Thiết tưởng Hội 
		Thánh sẽ đi lầm đường nếu vì nghĩ đến tương lai mình, mà chỉ lo lắng 
		trước tiên cho sự sống còn của mình. Thiết tưởng Hội Thánh sẽ không tìm, 
		được đường đi cho mình khi chỉ con đường trong sự thu mình vào nội bộ và 
		cậy dựa vào việc củng cố hàng ngũ của mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Thách đố lớn lao 
		nhất cho việc chỉnh đốn mục vụ hiện hành, tất nhiên không phải là thách 
		đố về số người điều hành, hay là về nguồn tài chánh, cho dù những vấn đề 
		này có tầm quan trọng thế nào đi nữa. Đúng hơn chính l�� thách đố về 
		nhiệt tình truyền giáo và sống tình huynh đệ, yêu thương đối với thế 
		giới chung quanh ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Người ta cũng có 
		thể nói được là Hội Thánh đánh mất đi lẽ sống của mình và tự tan rã, nếu 
		chỉ quan tâm đến chính mình hơn là lo cho những con người nam nữ mà Hội 
		Thánh được sai đến. Trái lại Hội Thánh được biến đổi, tìm được nhuệ khí 
		mới, khi nỗ lực đối chiếu sứ điệp Tin Mừng với nếp sống duy thực của 
		những con người thời nay, và với những thách đố của lịch sử. Cần nhắc 
		lại rằng truyền giáo không nhằm bành trướng Hội Thánh mà nhắm mở rộng 
		Nước Trời.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Mọi lựa chọn 
		liên quan tới tương lai của Hội Thánh đều phải quy hướng trước nhất về 
		mục tiêu truyền giáo. Điều này sẽ không bao giờ nói đủ. Được Chúa triệu 
		vời, cộng đoàn Kitô hữu quy tự để cầu nguyện, đón nhận Lời Chúa, liên hệ 
		Lời Chúa với những khát mong của con người thời nay. Bởi lẽ việc quy tụ 
		luôn được bố trí để hướng tới sự ra đi, gần gũi, chia sẻ. Đáp lại tiếng 
		Chúa kêu mời tụ họp, tốt rồi, nhưng còn để hòa mình hơn vào cuộc sống 
		thường ngày của mọi người, hầu làm chứng Tin Mừng Phúc Âm cho họ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Công đồng 
		Vatican II mở đầu Hiến chế Mục vụ &quot;Gaudium et Spes&quot; bằng những lời thấm 
		thía sau đây: &quot;Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày 
		nay... cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của các môn đệ Đức 
		Kitô”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt; layout-grid-mode: line">Khi phác họa bản 
		đồ mục vụ của địa phận, thiết tưởng phải tự hỏi xem làm thế nào để hiện 
		thực hóa những lời kêu gọi này của Công đồng Vaticanô II trên một quy mô 
		thật rộng rãi.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager