File "28.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN XIV TN/28.htm
File size: 8.65 KiB (8853 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIV - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIV - Thường Niên - Năm B"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIV - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XIV - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHỐI BỎ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu trở về quê hương, với những
người dân mà Người đã lớn lên ở giữa họ. Bỗng chốc, họ thấy rõ ràng
Người đã thay đổi. Khi rời bỏ Nagiarét, Người đã tìm thấy ơn gọi thật
của Người (việc Người làm), và tặng vật của Người (sự giáo huấn và chữa
lành bệnh) đã nở rộ. Giờ đây Người nổi tiếng là một thầy dạy và một
người hay làm phép lạ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thông thường, người ta phải đi xa nhà và
xa quê hương mình để được triển nở. Ở nhà người ta cảm thấy gò bó, vướng
víu vì thiếu cơ hội, sự thách đố và thừa nhận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi trở lại quê nhà, những người ở quê
nhà không sẵn sàng chấp nhận điều đó. Họ muốn nhìn một người đi xa trở
về như kẻ đã bỏ họ; họ cảm thấy yên tâm và chấp nhận người ấy. Người ấy
không còn là một thách thức đối với họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu người đi xa trở về ở tình trạng sa
sút càng tốt. Thế là họ cảm thấy xót xa cho người ấy. Nhưng nếu người ấy
trở về và trở thành một con người đã thay đổi, có lẽ họ cảm thấy bực bội
và chối bỏ người ấy. Chính họ bị kẹt cứng trong những lề thói xưa cũ. Vì
thế họ cảm thấy bực bội với một người trở về mà bản thân đã làm được một
điều gì . Họ cố gắng cắt gọt người ấy theo kích thước riêng của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dẫu sao, Đức Giêsu đã trở về, và một
cách thân tình muốn chia sẻ quà tặng của Người cho những người dân ở quê
nhà. Nhưng thay vì Người được đón tiếp nồng hậu. Người thấy dân giám
sát, dò xét và theo dõi Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngay khi Người bắt đầu giảng dạy trong
hội đường họ có thể thấy Người có một món quà đặc biệt – món quà của sự
khôn ngoan. Lúc đầu họ có ấn tượng thậm chí họ rất đỗi ngạc nhiên. Tuy
nhiên thay vì vui mừng về điều đó và cởi mở với những điều Người đã ban
tặng họ, họ lại hỏi: “Bởi đâu ông ta được như thế?” Đó cũng là câu hỏi
mà nhiều cha mẹ hỏi khi nghe con mình biểu lộ một điều làm họ ngạc
nhiên. Ở đây chúng ta gặp một mầu nhiệm về sự phát triển của con người.
Chúng ta là ai mà đặt giới hạn và biên giới cho khả năng của người khác?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người dân Nagiarét nhớ lại nguồn gốc
khiêm hạ của Đức Giêsu. Vậy thì, Người là ai ngoài một bác thợ tầm
thường, họ biết rõ gia đình của Người. Thật vậy, họ đã nói: “Ông ấy nghĩ
mình là ai?” Họ cảm thấy họ đã nắm rõ về Người. Họ đã đặt ra những giới
hạn cho Người. Một thái độ như thế không cho phép sự trưởng thành và
phát triển.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Họ đã từ chối tin Người. Họ đã từ chối
nhìn Người một cách nghiêm túc. Bởi thái độ của họ, họ làm cho Người
không thể làm gì cho họ, và như thế họ không hưởng được ơn ích từ cuộc
viếng thăm của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là một câu chuyện quen thuộc nhưng
đáng buồn – Ngôn sứ không được quê hương mình chấp nhận. Thường chúng ta
không chịu thừa nhận quà tặng và tài năng của những người gần gũi với
chúng ta, trong nhà chúng ta hoặc khu xóm chúng ta. Chúng ta không đánh
giá đúng hoặc chấp nhận họ và do đó giới hạn khả năng của họ. Chúng ta
không cho họ một cơ hội. Tệ hơn, chúng ta hạ thấp họ. Chúng ta có thái
độ bất công rất lớn với họ. Và chúng ta cũng chịu thiệt hại bởi vì chúng
ta không được hưởng lợi từ lòng tốt và quà tặng của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bị chối bỏ là một điều thương tổn. Nhưng
đặc biệt thương tổn khi bị những người thân chối bỏ. Đức Giêsu đã ngạc
nhiên vì thấy họ không tin. Người rất muốn giúp đỡ họ nhưng chính Người
cũng chịu bó tay. Bạn không thể giúp đỡ những người làm ngược lại ý nuốn
của họ. Đức Giêsu buồn rầu vì sự việc đó nhưng Người không tức giận. Sự
chối bỏ thường dễ dàng làm cho người ta tức giận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta đều có chút ít kinh nghiệm về
điều đó. Chúng ta đã muốn giúp đỡ một người nào đó nhưng người ấy khước
từ sự giúp đỡ của chúng ta. Chúng ta cảm thấy bực bội và vô dụng. Khi
gặp phải sự chối bỏ, chúng ta có thể bị cám dỗ nói rằng: “Thế đấy! Đừng
hòng tôi giúp cho”. Chúng ta quyết định không giúp đỡ một ai nữa. Điều
này làm người ta đau khổ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đã không phản ứng như thế.
Người không trở nên cay cú. Người đã làm điều nhỏ bé còn có thể làm được
ở Nagiarét. Người đã chữa lành một vài bệnh nhân – Rồi người quyết định
đem ánh sáng và món quà của Người đi nơi khác.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>