File "11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN XII TN/11.htm
File size: 42.42 KiB (43437 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XII - Thường Niên - Năm B; Lời kêu xin; Thử thách cuộc đời; Nỗi kinh hoàng; Các con không tin sao? giông bão; Điều khiển; Bão tố; Thầy không lo sao? Nhát thê;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
"SAO NHÁT THẾ?..."</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<i>
<a name="_Toc422319618"><span style="font-size: 8pt; color: black">Suy ni</span></a><span style="font-size: 8pt">ệm
của Lm. Nguyễn Ngọc Thế</span></i></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><span style="color: black">“Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa
có lòng tin?”</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><span style="color: black">*</span></b><span style="color: black"> <b>Vài
hàng sơ lược</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">- Từ đoạn thánh kinh này Mc 4,35-41 đến 5,43,
Mác-cô bắt đầu kể về những phép lạ của Chúa Giêsu. Qua đó những hành
động quyền năng của Chúa được nêu bật. Vì vậy mà sau đó người ta bắt
đầu thắc mắc về Giêsu: “Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn
ngoan như vậy, nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế,
nghĩa là gì?” (Mc 6, 2)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Ngoài ra, tất cả những phép lạ này đều có một
khung cảnh chung, đó khung cảnh biển hồ Ga-li-lê-a. Và hình ảnh thuyền
đều xuất hiện trong mỗi phép lạ (x. 4, 36.37; 5,2.18.21)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Một điều luôn được nhấn mạnh trong chuỗi phép
lạ này. Đó là niềm tin tưởng. (x. 4, 40; 5. 34.36) Thêm vào đó có thể
nhắc đến việc thiếu lòng tin trong 6,6. Ngoài ra, một thái độ đi đôi với
niềm tin tưởng được nhắc lại 3 lần trong chuỗi phép lạ này. Đó là thái
độ bái lạy, sụp xuống và phủ phục trước Đức Kitô (x. 5, 6.22.33) Điều
này làm nổi bật sự “chào thua” của những quyền lực đe dọa trước Chúa
Giêsu: quyền lực thiên nhiên (4, 35-42), quyền lực ma quỷ 5, 1-20, quyền
lực của bệnh hoạn (5, 24-34) và quyền lực của sự chết (5, 21-23 và
35-43)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">- Liên quan đến những đoạn thánh kinh về các
dụ ngôn trước đó, chúng ta thấy đoạn thánh kinh này nối kết với đoạn
4,1, mở đầu cho các bài giảng với các dụ ngôn: “Đức Giê-su lại bắt đầu
giảng dạy ở ven Biển Hồ”. Như vậy, khung cảnh biển hồ đức Giêsu giảng
dạy vẫn là khung cảnh của câu chuyện phép lạ này, chỉ khác là giờ đây
Giêsu lên thuyền và đi trên biển hồ. Ngoài ra, theo Adolf Pohl thì sau
những bài giảng bằng lời nói của Giêsu, thì tiếp nối bằng những hành
động của Ngài, để qua đó chứng thực về một Thiên Chúa không chỉ nói hay
mà còn làm giỏi nữa. Lời nói và hành động đi đôi với nhau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">- Ngoài ra, khi đọc đoạn Thánh Kinh này,
người ta có thể liên hệ ngay với đoạn thánh kinh ở Giona chương 1. Theo
Rudfolf Pesch thì đoạn thánh kinh là câu chuyện kể lại câu chuyện của
Giona, với sự phụ họa của thánh vịnh 107, 23-30. Mục đích chính là sự
tuyên xưng: Giêsu lớn hơn tiên tri.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Ở đây, chúng ta có thể so sánh hai câu chuyện
với nhau:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">(a) Trong Giona 1, 4 ĐỨC CHÚA tung ra một cơn
gió to trên biển. Còn ờ trong đoạn phúc âm của Mác-cô thì gió bão đến
như là quyền lực muốn chống lại Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">(b) Trong Giona 1, 5 Giona đi ngủ vì không
muốn tuân phục Thiên Chúa. Còn theo Mác-cô thì Giêsu ngủ vì mệt mỏi sau
những ngày tuần phục Thiên Chúa làm việc phục vụ mọi người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">(c) Trong Giona 1, 14 mọi người trên tàu sợ
hãi và kêu cầu Thiên Chúa. Còn ở Mác-cô thì chính Giêsu là Thiên Chúa đã
lên tiếng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">(d) Trong Giona 1, 14 các người dân ngoại
trên tàu có niềm tin vào Chúa, còn các môn đệ trong đoạn Mác-cô này lại
là những người thiều niềm tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">(e) Trong Giona 1, 15 Biển dừng cơn giận dữ,
vì Giona đã vâng lời Chúa và đồng ý để người ta quăng xuống biển. Ở
Mác-cô thì biển hồ và cuồng phong vâng lệnh Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">- Trong đoạn Thánh Kinh Mc 4, 35-41 này tích
cách Kitô học và Giáo Hội học được nêu bật, trong khi những sự kiện lịch
sử cụ thể không đóng vai trò quan trọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">- Ngoài ra, theo Johannes Bours, trong câu
chuyện mà Mác-cô kể lại ở trên, có hai câu hỏi đã đụng độ nhau. Câu hỏi
đầy sợ hãi của các môn đệ đã gặp gỡ câu hỏi đầy trách cứ của Giêsu. Khi
đọc câu chuyện này, tôi cảm nhận rằng, câu chuyện đang kể về chính cuộc
đời của chúng ta. Và câu hỏi sống còn của các môn đệ cũng liên hệ đến
chính câu hỏi sống còn của mỗi người chúng ta: Cái gì có thể chiến thắng
sự sợ hãi? Ai là người mạnh hơn? Thần Dữ, kẻ muốn nhấn chìm chúng ta
xuống biển sâu, hay là Đấng mà trong đoạn Thánh Kinh này đã nhắc đến:
“Người thức dậy.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">- Biển hồ Genesareth được người Ả-rập gọi là
“Ajn Allah” – Mắt của Chúa”. Biển hồ này theo Adolf Pohl, nằm 212 m dưới
mặt nước biển và ba phía của biển hồ được bao bọc bởi ba vách núi cao
đến 300 m. Và biển hồ này có khí hậu bán nhiệt đới. Giữa tháng 5 và
tháng 6 nhiệt độ nóng đến 40 độ C. Sự điều hòa nhiệt độ nhờ luồng khí
lạnh trong miền cao, kết hợp với nhiệt độ nóng nực ở trên biển hồ, có
thể được những trận gió lớn kéo theo một cách bất ngờ, như Luca diễn tả:
“Một trận cuồng phong ập xuống hồ; các ngài bị ngập nước và lâm nguy”
(8,23). Vì sự bất ngờ không thể dự đoán trước của các trận cuồng phong
tại biển hồ này, mà các ngư dân ở đây rất sợ hãi. Và để tránh sự bất ngờ
này nên các con thuyền đều cố gắng hướng về phía đông, nơi mà các ngư
dân qua tiếng gió thổi, có thể đoán được xem có cuồng phong hay không.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><span style="color: black">* Suy niệm</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><i><span style="color: black">- “35 Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su
nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi!”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">“Hôm ấy, khi chiều đến” Câu chuyện được bắt
đầu như vậy. Chiều đến nghĩa là ngày sống từ từ chào tạm biệt, công việc
từ từ được gác xuống, giờ đây là thời gian để nghỉ ngơi. Ngày sống vừa
qua của Giêsu là một ngày làm việc miệt mài. Ngài đi giảng dạy ở ven
Biển Hồ. Ngài đã giảng gì vậy? Đọc lại các đoạn trước đó, chúng ta nhận
ra rằng, Giêsu đã giảng dậy nhiều dụ ngôn khác nhau: Dụ ngôn người gieo
giống; dụ ngôn cái đèn và đấu đong, dụ ngôn hạt cải. Từ ở trên thuyền
Giêsu đã giảng dạy những điều đó cho dân chúng. Giờ đây khi bóng dương
từ từ ngả xuống, Giêsu cũng từ từ muốn ngả lưng, Ngài cũng cần giờ cho
mình, cần giờ để nghỉ ngơi, để ngủ nữa chứ. Vì thế, các môn đệ đã chở
thầy mình qua bờ bên kia. Trên thuyền Giêsu mệt nhoài đã thiếp ngủ. Theo
sau thuyền của Giêsu là rất nhiều thuyền khác nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><i><span style="color: black">- 36 Bỏ đám đông ở lại, các ông chở
Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng
theo Người.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Giêsu bỏ đám đông ở lại mà không chia tay gì
với họ, là dấu hiệu Ngài mệt mỏi lắm rồi. Điều này được chứng minh qua
câu 38 qua sự thiếp ngủ của Chúa. Thuyền mà Giêsu đang ở sẵn trên đó
theo Adolf Pohl thì chắc không nhỏ, vì trên đó có cả một nhóm người.
Ngoài ra, có những thuyền khác theo Người. Động từ “theo với, ở với”
trong Mác-cô luôn hướng về Giêsu (x. 1, 13; 2,19; 3, 14; 5, 18; 14,57).
Điều này nói lên tương quan chặt chẽ với Chúa Giêsu. Không chỉ là nhóm
12 thôi, mà còn cả những môn đệ khác nữa (ss. 4, 10)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><i><span style="color: black">- 37 Và một trận cuồng phong nổi lên,
sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Hôm ấy, khi chiều đến cũng còn là thời gian
ánh dương từ từ lặn dần để nhường bước cho đêm đen.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Và đêm càng đen hơn nữa, khi những con thuyền
lênh đênh trên mặt hồ bao la kia. Phải chăng đêm đen này như đang dẫn
đời người vào trong cái vòng ma quái? Hay đêm đen kia đang như muốn nuốt
chửng không chỉ ánh mặt trời, mà tất cả những con người đang ở trên
thuyền kia, những con người mệt mỏi sau một ngày vất vả với công việc?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Không chỉ đen, mà thêm vào đó là một trận
cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. Ở đây
cần nhắc đến một yếu tố. Trong bản gốc của Hy-lạp, câu chuyện này được
kể tiếp nối với nhau trong thì hiện tại và quá khứ. Ngoài ra, chữ “Kai”
trong tiếng Hy-lạp, có nghĩa là “Và”, được nhắc đến tất cả 12 x. Theo
Johannes Bours, thì điều đó làm cho câu chuyện ly kỳ hơn. Cái thảm cảnh
trong câu chuyện theo đó được diễn tả thảm não hơn. Thêm vào đó, trong
thời cổ đại, thì thần dữ luôn gắn liền với cuồng phong bão táp của biển
khơi. Phải chăng đại dương là nơi chốn của thần dữ với sức mạnh tàn phá
và nuốt chửng?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Vâng, sự ly kỳ và thảm não của câu chuyện
trong Thánh Kinh bắt tôi phải dừng bước một chút, để lật lại những trang
sách kể về các chuyến vượt biển của người Việt thân thương. Lênh đênh
trên mặt biển chứ không phải là mặt hồ đâu. Đêm đen không chỉ làm đen cả
bầu trời xanh ngát, mà còn làm đen cả bao tâm hồn chan chứa hy vọng, khi
xuống thuyền ra đi. Rồi chiếc thuyền có lớn lao bao nhiêu đâu. Xăng dầu
cũng đã gần cạn rồi. Thuyền nào chẳng may bị bọn hải tặc “ghé thăm” một
lần hay nhiều lần, thì còn thê thảm hơn nữa. Có một số thuyền không chỉ
đầy nước mà còn bị vỡ tan tành, giờ đây chỉ là những mảnh gỗ của thuyền,
làm bè cho một vài thân xác mệt nhoài, lực đã tàn sức đã kiệt, thả cuộc
đời trôi theo sóng, trôi theo biển, trôi theo bóng đen, mà không còn
nhìn thấy một tia hy vọng, không còn nhận ra một bến bờ để tấp vô. Mà có
bờ đâu để tấp để đậu. Phải làm sao đây? Không lẽ đứng chết chân một chỗ?
Hay chấp nhận một cái chết thê thảm trong bóng đêm, trong lòng biển?
Không, ít nhất cần phải hò hét! Nhưng “hò” thì ai “thưởng thức” và hét
thì có ai nghe giữa đại dương mênh mông này không? Đó là câu hỏi của
những con người đụng tới đường cùng của cuộc sống. Truớc đường cùng này,
tôi cũng xin không chỉ dừng bước, mà với tất cả tấm lòng xin cầu nguyện
cho bao người Việt đã qua đời trên biển cả. Xin Chúa thương nhìn đến và
đón nhận tất cả vào Nước của Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Vâng, chúng con dù sao vẫn tin vào lòng nhân
từ và ơn giải thoát của Chúa, như Chúa đã nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">“1 Bấy giờ, giữa cơn bão táp, ĐỨC CHÚA lên
tiếng trả lời ông Gióp như sau:</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">8 Cửa đại dương, ai ra tay khép lại</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">khi nước tuôn trào từ đáy vực sâu,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">9 khi Ta giăng mây làm áo nó mặc,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">phủ sương mù làm tã che thân?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">10 Đường ranh giới của nó, chính Ta vạch
sẵn,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">lại đặt vào nơi cửa đóng then cài;</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">11 rồi Ta phán: “Ngươi chỉ tới đây thôi,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">chứ không được tiến xa hơn nữa,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">đây là nơi các đợt sóng cao phải vỡ tan
tành!”</span></i><span style="color: black"> (Gióp 38, 1.8-11)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Dù tin đấy, nhưng không dậm chân tại chỗ.
Niềm tin cũng cần biết tạo sáng kiến. Niềm tin cũng cần phải lên tiếng.
Vâng, lên tiếng để đánh thức Chúa dậy. Một hành động tuyệt vời. Đến
đường cùng rồi, vì thế cần phải đánh thức Ánh Dương, cần phải đánh thức
Thiên Chúa đang ngủ dậy. Bóng đêm kia không thể mạnh hơn Ánh Sáng. Cuồng
phong kia không thể mạnh hơn Thần Khí Thiên Chúa được. Cuồng phong và
biển cả đều phải có ranh giới. Chúng phải ở đàng sau cánh cửa kia. Thiên
Chúa chính là người không chỉ vạch ranh giới, không chỉ đặt then cài, mà
Ngài còn là người có đủ quyền năng để gài then cửa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><i><span style="color: black">- 38 Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở
đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy
và nói: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Và quyền năng của Thiên Chúa cũng được trao
cho Giêsu, Người con dấu ái. Vì thế, các môn đệ đã đánh thức thầy: “Thầy
ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Một câu hỏi chất chứa sợ hãi và âu lo, một
câu hỏi mang chút trách cứ và hờn giận Thiên Chúa. Joachim Gnilka, một
nhà chú giải thánh kinh đã cắt nghĩa rằng, câu hỏi của các môn đệ đã
diễn tả thái độ sai lầm của họ: Khi gặp hiểm nguy họ chỉ nghĩ về mình và
về sự an toàn của mình mà thôi. Một cách nào đó họ đã không chia sẻ nỗi
hiểm nguy của họ với Thiên Chúa. Họ không để cho Thiên Chúa cùng gánh
vác nỗi hiểm nguy của họ. Thái độ này được nhắc lại rất rõ ràng trong
biến cố họ chạy trốn trước thánh giá tử nạn của Giêsu. Còn với Rudolf
Pesch thì lòng yếu tin của các môn đệ nằm ở chỗ, là họ không hiểu được
và chấp nhận được một Thiên Chúa ẩn mình. Và trên con đường thương khó,
các ông cũng đã ngựa quen đường cũ, không hiểu được tại sao Giêsu thầy
mình phải chịu bắt bớ, tra khảo, kết án và chết tất tưởi trên thập tự.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Đâu rồi niềm tin và sự cậy trông vào một
Thiên Chúa đã sinh ra làm người nghèo khổ trong hang lừa, để chia sẻ và
gánh vác với đời người những âu lo, những khổ đau? Đâu rồi sứ điệp và
tin mừng Phục Sinh của một Giêsu chiến thắng sự chết? Giêsu đó, Thiên
Chúa đó ngay từ đầu và mãi mãi nói với con người chúng ta rằng: “Đừng
sợ!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Hay sức mạnh của bóng đêm và sự đe dọa của
cuồng phong bão táp đã làm tắt lịm đi chút ánh sáng của niềm tin, và
chút hơi ấm của niềm hy vọng? Không, ngay từ ngày đầu tiên, khi Thiên
Chúa sáng tạo con người, Thiên Chúa đã thấy rằng, hành động sáng tạo này
là hành động tuyệt vời nhất. Còn tạo vật nào hơn con người mà Thiên Chúa
yêu thương nữa. Vì thế, dù biển sâu hay cuồng phong, dù bão táp hay đêm
đen, dù thần dữ hay lòng người gian dối, không có gì có thể làm cho tình
yêu của Thiên Chúa phai nhòa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Thiên Chúa vẫn hiện diện. “Emmanuel - Thiên
Chúa luôn ở cùng với chúng ta”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Ngay cả trong những đêm tăm tối nhất của cuộc
sống, Ngài vẫn không hề bỏ mặc chúng ta một mình. Ngay cả trong những
lúc khó khăn nhất của cuộc đời, Ngài vẫn luôn hiện diện với chúng ta. Và
thậm chí, ngay cả trong đêm cuối đời, trong giây phút cô đơn hiu quạnh
cuối cùng của cuộc sống, vốn dĩ không ai có thể đồng hành cùng với chúng
ta, trong đêm cuối cùng trước giờ lâm tử đó, Thiên Chúa vẫn không hề từ
bỏ chúng ta.... (Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Lời của Đức Thánh Cha chất chứa niềm hy vọng.
Niềm hy vọng này cũng chính là nguồn sống cho Alfred Delp, một linh mục
dòng Tên bị phát xít Đức giam cầm trong ngục tù đen tối. <i>Cha Alfred
kể lại rằng: “Vào một buổi tối tôi cảm thấy tâm hồn mình chao đảo. Tôi
bị hành hạ rất dã man và sau đó bị tống trở lại vào ngục. Những tên lính
phát xít giải tôi vào ngục đã nói những lời như sau: “Như vậy là đêm nay
mày không thể nhắm mắt được đâu. Mày sẽ cầu nguyện, nhưng không có một
Thiên Chúa và cũng chẳng có một thiên thần nào đến, để cứu thoát mày.
Phần chúng ta sẽ đánh một giấc ngon lành, và sáng sớm ngày mai chúng ta
sẽ tiếp tục hành hạ mày.’</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">Alfred kể tiếp: Thiên Chúa đã thử thách
tôi. Giờ đây làm thế nào để có thể bền bỉ đứng vững được thôi. Tôi vẫn
luôn tin tưởng vững vàng và hy vọng nơi Bàn Tay nhân từ, Bàn Tay đã đón
nhận chúng ta và hướng dẫn chúng ta.... và Thiên Chúa đã ban tặng cho
tôi một không gian thật đẹp với sự bình tâm thẳm sâu. Tôi cảm thấy lúc
này Chúa thật gần và thương tôi thật nhiều....Với tôi có những lúc thật
là khó khăn. Tôi đã trải qua những giờ phút rất đau thương với nước mắt
và máu. Nhưng tôi đã luôn luôn cố gắng đưa những giọt nước mắt và máu
của mình vào trong hai hành động thật nhỏ bé, để nhờ đó có thể đứng vững
được. Hai hành động đó là: Cầu Nguyện và Yêu Thương. Tất cả mọi hành
động khác trong lúc đó đều sai cả.... Hôm nay là một ngày tồi tệ. Thiên
Chúa như đang thử thách tôi , xem tôi có giữ những lời mà tôi đã từng
xác tín không: Chỉ với Chúa thì cuộc sống mới tồn tại và phận người mới
đứng vững được</span></i><span style="color: black">.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Giờ phút của Phêrô lại đến. Gió bão và sóng
lớn lại đe dọa... Phêrô bắt đầu run lẩy bẩy... Giờ đây mọi sự nằm trong
bàn tay của Chúa... Ngài có nhiều cách để vực chúng ta dậy và dìu chúng
ta tiếp tục tiến bước. Tôi đã thường cảm thấy điều này trong những tuần
lễ thê thảm đầy sợ hãi và dài đằng đẵng. Tôi luôn hy vọng vào Thiên
Chúa, và vào tình yêu cùng sự trung thành của Ngài...Tôi muốn đốt lên
những ngọn lửa cho các bạn. Các bạn đã cùng đi với tôi trong những đêm
đen của cuộc đời. Các bạn cũng đã từng bị gió bão và cuồng phong đe dọa,
và các bạn đã đứng vững. Vai kề vai chúng ta cùng gánh vác chung với
nhau nhé... Giữa đêm đen Ánh Sáng sẽ bừng lên!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Hành động của Cha Alfred chắc chắn là một bài
học thật quý giá cho chúng ta. Thực vậy, trên con thuyền của cuộc đời,
chúng ta chỉ cần tin thôi. Chúng ta hãy cứ an tâm. Dù cho Giêsu có ngủ,
nhưng ngủ ở đàng lái đấy! Và không chỉ ngủ ở đàng lái, mà theo Hans Urs
von Balthasar, thì Giêsu còn nằm nghỉ trong lòng của Chúa Cha, Đấng canh
giữ cuộc sống của Giêsu và sứ mạng của Giêsu, không bao giờ cho phép sức
mạnh của thiên nhiên ảnh hưởng đến sứ mạng của Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Nhưng sứ mạng của Giêsu là gì? Là yêu thương
mọi người, là trao ban tình yêu của Cha cho mọi người, là chở che mọi
người trước bao nỗi hiểm nguy, là giải thoát con người khỏi mọi nỗi sợ
hãi, và đưa mọi người về với bờ bến của bình an, của hạnh phúc. Vâng,
chúng ta hãy an tâm và đừng sợ, Giêsu luôn gìn giữ chúng ta, và không
bao giờ để cho chúng ta mất đi. Như người mục tử nhân lành, chính Ngài
chứ không ai khác sẽ che chở đoàn chiên trước thú dữ đang nhâm nhe đe
dọa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Vì thế, dù gió có lớn, bão có to đến mấy, thì
Giêsu vẫn vững tay lái, vững mái chèo trên con thuyền của cuộc đời. Và
dù Ngài đang ngủ, nhưng Ngài vẫn hiện diện. Dù vì mệt mỏi đang nghỉ
ngơi, nhưng Ngài nghỉ ngơi trên con thuyền của chúng ta, của con người
yếu đuối, chứ ngài không nằm nghỉ trên giường êm nệm ấm. Và kìa Ngài đã
nghe tiếng kêu của các môn đệ. Chúng ta hãy nhìn xem. Ngài đứng dậy.
Rồi Giêsu làm gì? Ngài sẽ mắng các môn đệ chăng? Không, điều đầu tiên
là:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><i><span style="color: black">- “39 Người thức dậy, ngăm đe gió, và
truyền cho biển: “Im đi! Câm đi!” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ.”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Tuyệt vời quá sức! Tuyệt vời như từ thuở xa
xưa:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">“Khi gặp bước ngặt nghèo, họ kêu lên cùng
CHÚA,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">Người đưa tay kéo họ ra khỏi cảnh gian
truân.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">Đổi phong ba thành gió thoảng nhẹ nhàng,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">sóng đang gầm, bỗng đâu im tiếng,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">họ vui sướng, vì trời yên bể lặng</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">và Chúa dẫn đưa về bờ bến mong chờ.”</span></i><span style="color: black"> (Tv
107, 28-30)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Vâng, dù tiếng sóng có gầm vang, có thét lên
đến long trời lở đất, thì cũng cần phải im tiếng đi, cần phải nhường
bước cho Thiên Chúa, Đấng là tình yêu, Đấng từ thuở đời đời luôn ở đó
bên người con nhỏ yêu dấu của Ngài:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">“Sóng nước đã gầm lên, lạy CHÚA,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">sóng nước đã gầm lên tiếng thét gào.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">Sóng nước đã gầm lên, long trời lở đất.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">Nhưng hơn hẳn tiếng nước ngàn trùng,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">hơn hẳn sóng oai hùng ngoài biển cả,</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<i><span style="color: black">CHÚA oai hùng ngự trị chốn cao xanh.”</span></i><span style="color: black"> (Tv
93, 3-4)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Sự hiện diện đầy quyền năng của Chúa đã làm
cho biển phải câm lặng. Quyền năng này các môn đệ ngày xưa không thể
hiểu được. Có lẽ chính vậy mà niềm tin của các ông còn nhỏ lắm. Và có lẽ
Giêsu hiểu thấu được niềm tin của môn đệ mình, nên Ngài chỉ mắng:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><i><span style="color: black">- “40 Rồi Người bảo các ông: Sao nhát
thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Ở đây một điều thú vị là, trước hết Giêsu ra
lệnh cho biển phải im lặng, sau đó Ngài mới mắng các môn đệ. Vâng, ngài
đã hiểu thấu sự sợ hãi của các ông, nên điều đầu tiên cần làm không phải
là trách mắng người đang sợ hãi, mà ra tay giúp đỡ giải thoát họ ra khỏi
sự sỡ hãi trước, sau đó muốn nói gì thì nói, muốn mắng gì thì cũng không
sao.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Lời mắng các môn đệ nhát sợ được Giêsu lập
lại nhiều lần khác (x. Mc 4, 13.40; 7,18; 8,17tt.21.33; 9, 19). Nhưng
khi mắng các môn đệ như thế, Giêsu có ý chống lại sự nghi ngờ của các
môn đệ vào chính Ngài, Thầy của họ, cũng như chống lại sự nhát sợ của
người được chọn, người môn đệ Chúa. Như vậy lời mắng của Giêsu như là
lời tỉnh thức giúp cho những ai theo Chúa cần dừng bước lại, để nhận ra
sự yếu đuối rất hay nhát sợ của con người mình, và ý thức bám vào Chúa
nhiều hơn. Vâng, ai càng bám vào Chúa và sống trong tình thân với Ngài,
thì sẽ chẳng sợ gì, họ càng ngày càng bình tâm hơn. Một sự bình tâm tín
thác và tin tưởng hoàn toàn vào Chúa, đến nỗi không ước muốn sức khỏe
hơn bệnh tật, giàu sang hơn nghèo khổ, danh vọng hơn nhục nhã, sống lâu
hơn chết yểu và tương tự thế đối với mọi sự khác, nhưng chỉ ước muốn và
lựa chọn cái gì dẫn đưa chúng ta tới cứu cánh của mình hơn cả, và cái gì
đúng theo thánh ý của Chúa mà thôi (ss. Sách Linh Thao số 23)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Điều thứ hai mà Giêsu mắng các môn đệ là việc
yếu lòng tin của các ông. Về điều này chúng ta cũng thấy Máccô nhắc đến
nhiều lần. Vâng, dù cho các ông đã theo Giêsu và ở với Người (ss. Mc 3,
14), dù cho mầu nhiệm Nước Trời đã được trao cho các ông (ss. Mc 4, 11),
và giải nghĩa cho các ông cặn kẽ (ss. Mc 4, 34b), nhưng các ông vẫn chưa
có lòng tin. Adolf Pohl chú ý chúng ta về từ ngữ “chưa có lòng tin”. Với
từ ngữ này chúng ta có thể nhận ra rằng, sự chậm hiểu và thiếu lòng tin
của các môn đệ là dấu hiệu của sự thiếu kinh nghiệm thiêng liêng về
Thiên Chúa và về niềm tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Phải chăng niềm tin không chỉ là một món quà
của Chúa ban tặng một lần là xong, mà niềm tin còn cần phải được chăm
bón, cần phải được thử sức và tôi luyện, cần phải luôn luôn được lấy ra
khỏi “kinh tin kính”, để đem vào cuộc sống, để nhìn lại và để rút ra
thêm kinh nghiệm. Và cũng thật quan trọng, khi ý thức như Luca cầu xin
Chúa: “Lạy Chúa, con tin Chúa, nhưng xin Chúa tăng thêm lòng yếu tin của
con.” Thực vậy, không ai dám nói rằng, khi tôi bước theo Chúa và trở
thành môn đệ của Ngài, thì niềm tin của tôi vào Ngài đã vững vàng 100%,
đến nỗi tôi không cần phải “vào nhà tập lại”, không cần phải đi tĩnh tâm
năm, không cần phải cầu nguyện hằng ngày, không còn phải ra sức học hành
và trau dồi Lời Chúa nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Ai dám nghĩ như thế, thì thật là “tuyệt”, vì
họ là con người hoàn hảo rồi. Mà đã hoàn hảo rồi thì đi tu để làm gì
nữa? Vì vậy, thật hay từ ngữ “tu” của Việt Nam ta: Tu là để sửa chữa, để
ngày ngày học biết tinh thần của Giêsu và ý thức sửa đổi bắt chước Giêsu
mỗi ngày nhiều hơn một chút. Hay theo thiển ý của tôi, có thể nói theo
kiểu của Linh Thao: Tu là một chuỗi ngày tập thể thao cho linh hồn của
mình, bằng cách ngày ngày ý thức dọn dẹp và chuẩn bị linh hồn để xa bỏ
những quyến luyến lệch lạc và sau đó tìm kiếm ý Chúa trong cách xếp đặt
cuộc sống để mưu ích cho linh hồn mình (ss. Linh Thao số 1)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<b><i><span style="color: black">- 41 Các ông hoảng sợ và nói với nhau:
“Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Sau khi chứng kiến quyền năng của Giêsu trên
thiên nhiên, thì các môn đệ hoảng sợ. Ở đây, Adolf Pohl so sánh một điều
rất hay. Trong câu 37 nói về một trận cuồng phong lớn. Và sau đó ở câu
39 là “biển lặng như tờ” nghĩa là sự thinh lặng lớn. Và ở câu 41 này thì
các môn đệ “hoảng sợ”, nghĩa là nỗi sợ thật lớn. Như vậy, nỗi sợ thật
lớn này không còn là sự nhát sợ mà Giêsu mắng các ông ở câu 40, mà là sự
sợ hãi lớn trước sự mạc khải của Thiên Chúa. Sự sợ hãi này cũng là sự
công nhận của con người nhỏ bé trước quyền năng phi thường của Thiên
Chúa. Vâng, nỗi sợ lớn lao trước Thiên Chúa này không trói buộc con
người lại, mà thúc đẩy con người biết ý thức phủ phục, biết ý thức tỏ
lòng thờ lạy Chúa của mình, như trong Giona 1, 16: “Những người ấy sợ
ĐỨC CHÚA, sợ lắm; họ dâng hy lễ lên ĐỨC CHÚA và khấn hứa.” Như vậy,
trong sự sợ hãi này chứa đựng những điều thật tích cực: Tin tưởng và thờ
lạy. Vâng, sau khi biển và cuồng phong đã phải tuân phục và bái lạy
Thiên Chúa, thì giờ đây đến lượt con người chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: .0001pt; background: white">
<span style="color: black">Nỗi sợ hãi lớn lao này cũng thúc đẩy con
người đi vào trong giao động mới, đó là đi tìm căn tính của Đức Kitô:
Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh? Theo R. Pesch
thì những ai chứng kiến cảnh tưởng này chỉ có thể trả lời rằng: Đấng mà
cả gió và biển phải tuân lệnh thì lớn hơn tiên tri Giona. Ngài hành động
với sức mạnh của chính Gia-vê Thiên Chúa. Ngài là Đấng lớn hơn cả sức
mạnh và bạo lực của hỗn mang. Phần bạn và tôi, chúng ta hãy luôn để câu
hỏi này đi với mình trong cuộc đời: “Đức Kitô là ai đối với tôi vậy?”
Chắc chắn rằng, mỗi thời điểm câu trả lời sẽ khác, vì kinh nghiệm về
niềm tin và về Giêsu của chúng ta cũng sẽ khác đi và dồi dào hơn.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>