File "22.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN VII TN/22.htm
File size: 16.89 KiB (17296 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VII Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VII Thường Niên - Năm B"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VII Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật VII Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<h1 style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 10.8pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">. Niềm tin bật nóc bật tường</span></h1>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhà ở đây nằm vuông vức dưới nắng
Galilê, mái nhà làm như sân thượng, bên ngoài nhà có một cầu thang nhỏ
để leo lên… và đám đông bu lại chật cứng ngôi nhà, lan ra chung quanh.
Thế thì làm sao mà đưa được người tê bại nằm chõng, cùng với bốn trự lực
lưỡng khiêng chõng?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ôi thôi, kệ xác nó! Nó, hoặc người nhà
nó, đã làm cái gì đấy thì Đức Chúa Trời mới phạt như thế chứ! Thời Đức
Giêsu, người ta tin như đinh đóng cột rằng tàn tật, bệnh hoạn và tội lỗi
gắn bó với nhau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng mấy cái tên ngổ ngáo này chẳng coi
ai ra gì cả, chẳng biết kiêng nể gì cả. Tội nghiệp, chúng kéo ngay người
bệnh lên sân thượng, rồi chúng khoét lỗ mái nhà. Mái này hẳn là mái đất
trộn với rơm rạ: bao nhiêu là người trong nhà đưa đầu đưa cổ ra để hứng
bụi, hứng vữa… Bây giờ chúng mới thòng chõng cùng người bại liệt qua lỗ
mái nhà; người ta đành xô đẩy nhau để tránh chỗ của chúng nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Còn Đức Giêsu? Đức Giêsu nhìn thấy chúng
nó có “lòng tin”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Cái gì điên hơn?</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Niềm tin ư? Đó là chọc thủng mái nhà. Là
đánh cuộc cả đời mình trên cái vô hình, cái mà người ta không bao giờ
nhìn thấy. Đó là dựa vào Thiên Chúa để “sáng tạo” – để làm phát sinh cái
chưa hiện hữu, cái mà người ta chưa nghe nói đến, cái khó tin, đôi khi
điên khùng: Chọc thủng mái nhà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tin, là khiêu khích cho Đức Giêsu làm
cái không thể làm được. Người sẽ nhận lời thách thức. Người cũng chọc
thủng mái, mái này dầy hơn mái nhà. Người sắp thâm nhập con người bại
liệt kia, con người tù hãm kín bưng trong tật nguyền của mình, để nói
với hắn một lời chưa từng ai nghe, một lời điên cuồng: “Tội lỗi của con
đã được tha”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Không! Có thể nào đập vỡ cái vỏ bọc kín
con người khi nó đã đặc, đã cứng qua bao nhiêu mối ngổn ngang, bao nhiêu
bần tiện, bao nhiêu đấm đá của cõi đời? Có thể nào kêu lên trong lòng
nó: “Tội lỗi của con đã được tha”, như thể đời nó sắp tìm lại được cái
vẻ tươi mát của một khuôn mặt trẻ thơ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cái gì điên hơn? Chọc thủng mái nhà, hay
đột nhập vào bên trong con người đó, mà mời gọi nó hãy sống như thể vừa
sơ sinh?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Chọc thủng bức tường bê tông thành kiến
xã hội</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đã đành là có những người nhìn Đức Giêsu
bằng cặp mắt cú vọ. Những người muốn giữ gìn cuộc đời mình sao cho khỏi
phải liều mình vì chuyện không thể có. Họ đã bắt Thiên Chúa phục vụ cho
não bảo thủ của họ. Để họ còn có thể đem đồng loại nhốt chuồng, trói
cọc: “Tại sao người này lại nói như thế? Phạm thượng. Chỉ có mình Thiên
Chúa mới có thể tha tội”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Quang cảnh sắp trở nên quái lạ hơn nữa.
Đức Giêsu đã thấu rõ tâm tưởng họ, thế là Người dồn họ vào cơn sửng sốt
tột độ. “Cái gì dễ hơn? Nói với người bất toại: “Tội lỗi của con đã được
tha, hay là nói: Hãy đứng dậy, vác chõng mà đi?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ta như nghe được cả sự yên lặng nín thở
của những người chứng kiến. Đức Giêsu quay lại nhìn con người mà không
còn sức đứng lên: “Hãy chỗi dậy, vác chõng mà về nhà”. Maccô nói thêm
như thể chính mắt vẫn còn nhìn thấy: “Người ấy đứng dậy” (Mc 2,12)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cần phải nhắc lại: vào thời Đức Giêsu,
người bệnh bị coi như kẻ tội lỗi và do đó như một kẻ bị gạt ra bên lề xã
hội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chuyện gì đã xảy ra? Đức Giêsu đã cho
một người đứng vững lại, đã hoàn trả hắn lại cho một cuộc sống “ra
người” tưởng như đã tàn lụi ở nơi hắn, đã cho hắn phục hồi chỗ đứng của
mình trong xã hội, đã cho hắn bước vào cuộc đời một lần nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đục mái, đục tường, đục thủng những gì
làm tê bại thân xác và lòng người, đục thủng bê tông thành kiến và những
kỳ thị loại trừ của một xã hội… để gọi đến đây cái không thể có, đó là
chuyện xảy ra chung quanh Đức Giêsu cách đây hơn hai mươi thế kỷ… và
ngày nay?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức tin đã cằn cỗi rồi chăng?</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta đã có thể tố cáo các người theo
Kitô giáo là có một đức tin không thay đổi gì thế giới, đôi khi lại còn
tôn phong sự bất công và những điều ngang trái đã trở thành cường quyền.
Nhiều người ngày nay nghĩ rằng Kitô giáo đã cạn nguồn sống phong nhiêu
của mình đối với lịch sử, và từ nay đạo khô cằn. Những lời trách cứ ấy
không phải bao giờ cũng vô căn cứ, và chúng ta phải nghe, không phải để
nuôi dưỡng một thứ lo âu bệnh hoạn, nhưng để kích thích sự sống của ta
trong Thần Khí.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Với những người có lòng đạo thời đó, Đức
Giêsu thường chỉ rõ ràng họ phải đón nhận tiếng gọi của Nước Thiên Chúa
qua tác phong và lời nói của những kẻ mà người ta coi là ‘kẻ ngoại’. Sau
khi nghe viên bách quản La Mã, Đức Giêsu đã làm cho đồng bào của mình
ngẩn người kinh ngạc khi Người kêu lên: “Quả thật, Ta không tìm được một
lòng tin như thế nơi Israel”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lòng tin ư? Giả sử có ai hỏi viên bách
quản, hay hỏi bốn anh vừa khoét mái nhà, rằng tin những điều gì hãy
tuyên xưng ra, thì không biết họ sẽ ấp úng làm sao? Hẳn họ sẽ chẳng có
những nhận định dài dòng, mà chỉ nói rằng họ đã nghe nói về quyền năng
tỏa ra từ Đức Giêsu, và họ mong đợi Ngài sẽ chữa lành bệnh, phục hồi sự
sống, làm điều không thể có.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Tin, trước hết là một chuyển động trong
sự sống.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong quá khứ, phải chăng các Kitô hữu
đã từng thu hẹp lòng tin khi lầm lẫn lòng tin với những công thức, trong
khi TIN trước tiên là sự sống của ta chuyển động vì giao tiếp với Đức
Giêsu? Có một niềm ham sống mới lạ mà Đức Giêsu đi tới đâu là cho lây,
cho lan ra tới đó; nó gây nên nơi các Kitô hữu, trong Hội Thánh, và tùy
theo mỗi nền văn hóa và mỗi thời đại, một tư duy không dứt về Thiên
Chúa, về những con đường của Ngài nơi chúng ta, về sự hiện diện sinh
động của Ngài; lòng tin cũng là tri thức, nó mặc lấy lớp áo ngôn từ, lớp
áo của những tác phẩm đạo lý, những hệ thống thần học, nhưng như Đức
Giáo Hoàng Gioan 23 nói trong bài diễn văn khai mạc Công Đồng: “Bản chất
của đạo lý và lớp vỏ công thức để diễn bày đạo lý là hai cái khác nhau”.
Ngôn ngữ và tư tưởng là đường chúng ta đến với Thiên Chúa thật đấy,
nhưng ngôn ngữ và tư tưởng không bao giờ cầm hãm được Thiên Chúa. Bởi
Thiên Chúa bao giờ cũng lớn hơn, sống hơn. Đức tin trước tiên là gặp
được Đức Giêsu, để thấy Ngài luôn mới lạ, luôn tái tạo sự sống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">TIN ấy là tính “người” của Thiên Chúa
đột hiện nơi Đức Giêsu</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Họ đã chọc thủng mái nhà. “Thấy lòng tin
của họ, Đức Giêsu nói với người bất toại: “Tội lỗi của con đã được tha”.
Người làm cho hắn tái sinh ở ngay trong chính mình hắn, Người làm cho
hắn tái sinh cho một tập thể vốn coi hắn như rác. Một lời thôi, Đức
Giêsu biến đổi một con người; đồng thời Người đảo lộn xã hội, đảo lộn
những tầng lớp nề nếp cố cựu, cùng những lý lẽ toa rập lấy đạo đức cùng
tôn giáo để biện minh cho cái xã hội ấy. Mãnh lực cách mạng của sự tha
thứ tội lỗi, tái sinh con người, chân trời vô giới hạn Đức Giêsu mở ra
trước loài người. Làm sao đức tin có thể hao gầy mòn mỏi đi, đến mức một
số người có vẻ như thu teo nó lại thành một bộ giáo điều, trong khi nó
là sự sống trào ra, vọt ra, là tính người của Thiên Chúa đột hiện nơi
Đức Giêsu?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cách đây khoảng hai mươi năm, René Maheu
định nghĩa tổ chức UNESCO là “tổ chức của hy vọng”, và ông thêm: “Con
người mà chúng tôi tin vào, mà chúng tôi ra công kiến tạo, đó không phải
là con người của lịch sử hay huyền thoại quá khứ, nhưng là con người của
tương lai, con người ấy khi hoàn thành thì so với tiến trình hiện tại
này, nó cũng siêu việt như ý thức so với thiên nhiên vậy. Một thực thể ở
chân trời”… Nếu nhắm về tương lai con người mà có thể diễn tả một cách
sắc bén như vậy, thì biết nói gì về lòng tin của Kitô giáo, cũng một
lòng tin mà vừa tin vào con người nơi Thiên Chúa vừa tin vào cao vọng
của Thiên Chúa nơi con người?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">“Đây ta làm một thế giới mới”</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đôi khi trong Hội Thánh, người ta than
vãn vì xã hội ngày nay mất đức tin, nhất là giới trẻ. Rồi người ta so
sánh này nọ với một quá khứ thường được lý tưởng hóa. Cái đức tin bảo
rằng đã ‘mất’ đó là đức tin gì? Vấn đề này có thể khảo sát lâu lắc. Đó
có phải là đức tin chọc thủng mái nhà ở Caphácnaum chăng? Đó có phải là
đức tin Đức Giêsu thán phục, đức tin cách mạng cuộc sống của cả một xã
hội chăng?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đã đành là ta sẽ bất công nếu vội kết
luận, nếu quên đi sức mạnh và tội lỗi của thế gian, và chỉ chuyên tố cáo
rằng các Kitô hữu đã thiếp ngủ? Nhưng quả thật là đã đến giờ, đến phút
phải nhận ra rằng nhiều người đang chờ đợi ở chúng ta, ở Giáo Hội, tất
cả sức mạnh linh lợi nguyên tuyền của Tin Mừng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 10.8pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều khẩn bách ấy, vị ngôn sứ đã nhân
danh Thiên Chúa lớn tiếng bảo chúng ta: “Đừng nhớ chuyện ngày xưa nữa,
đừng nghĩ về quá khứ nữa. Đây Ta làm một thế giới mới: nó đã hiện lên
rồi, các người không thấy sao?”</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>