File "28.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN VI TN/28.htm
File size: 9.32 KiB (9547 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VI Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VI Thường Niên - Năm B; Phong cùi, Bệnh phong tâm hồn, Muốn và có thể, Loan báo tin mừng, Thầy có thể chữa, Lòng từ ái, Phong cùi;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VI Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật VI Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
SỰ CHẤP NHẬN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chắc hẳn rằng bệnh phong hủi là một căn
bệnh khủng khiếp, nhưng không khủng khiếp bằng cảm giác không được yêu
thương, không ai mong muốn mình bị ruồng bỏ. Một trong những điều tệ hại
nhất có thể xảy ra cho một con người, đó là bị xua đuổi. Sự xua đuổi gây
tổn thương cho bất cứ cảm xúc hoặc tâm trạng nào khác. Điều này làm tổn
hại đến giá trị bản thân, khiến cho người ta cảm thấy mình vô giá trị.
Sự xua đuổi còn làm cho người ta muốn co rút lại hoặc công khai nổi
loạn. Trong một bộ lạc ở Châu Phi, có một hình phạt chủ yếu là tẩy chay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự xua đuổi gây tác hại đối với trẻ con,
người lớn tuổi, người tật nguyền… Đối với một đứa trẻ, tình trạng bị cha
mẹ bỏ rơi tương đương với cái chết. Người lớn tuổi sợ hãi bị bỏ rơi, còn
hơn là tất cả những bệnh tật của họ. Những vết thương nặng nề nhất gây
ra cho người bị tật nguyền, không phải là do những hạn chế của họ về mặt
thể lý hoặc tâm lý, nhưng là do tình trạng bị bỏ rơi mà họ đã từng trải
qua. Những người làm công việc sáng tạo (các nhà văn, nghệ sĩ v.v…) đều
là những người nhạy cảm, dễ cảm thấy đau khổ, bất chấp những thành công
mà họ đã đạt được. về một phương diện nào đó, mỗi người chúng ta đều đã
từng cảm thấy nỗi đau bị khước từ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Có những cách để tự cô lập mình khỏi
tình trạng bị khước từ – phiêu lưu đôi chút, không muốn (không cần) gì
cả, tránh né các mối quan hệ. Dường như tốt hơn là nên xây dựng những
bức tường, và tránh né các mối quan hệ, hơn là liều mình chịu đau khổ vì
bị khước từ. Nhưng điều này cũng giống như việc cưa chân đi, để khỏi cần
phải mang giày.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đàn ông tiến lại gần Đức Giêsu là
một người đã bị ruồng bỏ. Vì là một người phong hủi, nên anh ta bị bắt
buộc phải sống bên ngoài cộng đồng. Thậm chí người ta còn không được
đụng chạm vào anh ta. Vào thời kỳ đó, bệnh tật bị coi như một sự trừng
phạt vì tội lỗi. Do đó, người ta coi người phong hủi cũng bị cả Thiên
Chúa ruồng bỏ. Nỗi đau khổ tệ hại nhất của người phong hủi không phải là
căn bệnh phong hủi, nhưng chính là nỗi đau bị tất cả mọi người ruồng bỏ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi chúng ta khước từ người nào, là
chúng ta đang thực sự cư xử với họ giống như những “người phong hủi”,
mặc dù chúng ta không ý thức về điều đó. Chúng ta có thể khước từ một
người, theo những cách thế nhỏ bé nhưng tinh tế – bằng một giọng nói
hoặc thậ chí chỉ bằng một cái nhìn của chúng ta. Nhưng những chuyện khó
chịu nhỏ nhặt do bị khước từ, lại có thể tích lũy thành những hậu quả
trầm trọng lâu dài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều thú vị không phải là việc Đức Kitô
chữa lành người phong hủi, nhưng là cách Người chữa lành cho anh ta. Vì
bị tất cả mọi người loại trừ và ruồng bỏ, nên những kẻ phong hủi bắt
buộc phải rung chuông báo hiệu mọi người, mỗi khi người đó ra đường;
không một ai muốn đến gần họ, vì sợ bị lây nhiễm, và bị qui cho là không
tinh sạch.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng Đức Giêsu lại bỏ qua tất cả điều
này. Người đã động lòng thương, khi nhìn thấy hoàn cảnh khó khăn của
người phong hủi. Đức Giêsu cho phép người đó đến gần Người. Thật ra
Người đã làm một điều mà không ai ngờ: Người tiến lại gần và đụng chạm
vào anh ta. Bằng cách đó, Người đem đến cho anh một dấu hiệu đón tiếp,
và chấn chỉnh nơi anh ta ý tưởng rằng mình là người dơ bẩn, không xứng
đáng, và không là gì cả, mà chỉ là một hạng người thừa. Trước khi chữa
lành cho thân xác tan nát của anh, Người đã chữa lành sự nhận thức đầy
mặc cảm nơi anh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu chấp nhận người phong hủi đúng
theo con người của anh. Sự chấp nhận là một câu trả lời cho sự khước từ.
Đây là một trong những điều thân ái nhất có thể xảy ra cho chúng ta. Khi
chấp nhận, chúng ta có cảm giác rằng con người mình có giá trị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi người chúng ta đều khát khao được
chấp nhận con người của mình. Chính sự quí mến và chấp nhận của người
khác, làm cho chúng ta được là con người duy nhất theo đúng bản chất của
mình. Khi chúng ta cho rằng mình làm việc chỉ vì công việc, rằng người
khác cũng có thể làm cùng một công việc đó, thậm chí còn tốt đẹp hơn
chúng ta, thì chúng ta không phải là con người duy nhất. Nhưng khi chúng
ta chấp nhận con người của mình, thì chúng ta có khả năng nhận ra được
đầy đủ tiềm năng nơi bản thân mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là cách Đức Giêsu chấp nhận người
phong hủi, và chấp nhận chúng ta. Và đến lượt mình, đây cũng là cách thế
mà chúng ta phải học hỏi, để biết chấp nhận người khác, và tiếp cận với
những người đang phải chịu đựng nỗi đau khổ tình trạng bị khước từ. Đến
lượt mình, chúng ta phải có thể nhen nhúm lại niềm hy vọng, mang lại
niềm say mê vui sống nơi người khác, và rồi từ đó, chúng ta phản ánh
được một cách mờ nhạt về lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>