File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN V TN/15.htm
File size: 8.33 KiB (8529 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B; Cứu vởt con người; Đi gieo tin mừng; Chiếu và sáng; Lương y từ mẫu; Cách đáp ừng; Nâng bà dậy; Viếng thăm ta; Tình thương"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHÚA GIÊSU, NGƯỜI CÔNG GIÁO ĐẦU TIÊN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Achille Degeest</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh sử Marcô trình bày cùng chúng ta
Chúa Giêsu đang thi hành chức vụ như: loan báo Nước Trời, chữa kẻ bệnh
tật, trừ ma quỷ, cầu nguyện. Cảnh tượng được mô tả hôm nay nhấn mạnh cho
ta thấy Chúa Giêsu lo lắng dấn thân vào cuộc đời bình thường của con
người đến thế nào. Người mới giảng dạy ở Nhà Hội là nơi thường để hội
họp xong Người lại mau mắn theo Phêrô và Anrê về nhà họ. Phêrô biết có
chuyện không hay trong nhà mình, song điều đó cũng không ngăn cản Chúa
cứ đến.Chúa chữa lành cho nhạc mẫu Phêrô. Chúa dùng bữa mà chính tay bà
đã dọn. Vào buổi chiều, hẳn là vào lúc mà ngày Sa-ba chấm dứt, Người
chữa lành cho nhiều bệnh nhân được mang tới. Người biểu dương quyền năng
Người trên sự dữ bằng cách đẩy lui bệnh tật và xua đuổi tà thần. Người
lưu lại nhà Phêrô và Anrê để qua đêm, nhưng sau khi đã chia sẻ những
thực tế tầm thường ấy của đời sống nhân loại, Chúa đã thức dậy trước
bình minh để hoàn toàn chìm đắm vào sự thân mật của Chúa Cha. Người trở
về nguồn. Người không giây phút nào mất liên lạc với Cha Người. Người
trở lại cùng với loài người, với những tư tưởng và ý muốn của Chúa Cha.
Người không để bị lôi cuốn đến chỗ sa lầy, vào những kêu gọi tức thời và
ích kỷ của những người ở Caphanaum. Người không hề rời khỏi tầm mắt
những kích thước của sứ mạng mình. Ngoài Caphanaum, Người rảo qua khắp
hết miền Galilê, trong lúc đợi chờ sai môn đệ đi khắp cùng thế giới.
Chúng ta hãy lưu tâm đến hai câu nhỏ, song gợi ý trong bài này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Tiến lại gần, Người cầm lấy tay bà.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
Thánh sử Marcô ghi rõ chi tiết này, khi nói đến việc Chúa Giêsu chữa
lành nhạc mẫu của Phêrô. Qua cung cách xử sự ấy của Chúa Giêsu, người ta
có thể nhận ra nỗi quan tâm của Chúa, muốn gần gũi với con người. Tự
biết mình là Con Thiên Chúa, Người rất có thể, tự đàng xa, chữa mọi bệnh
tật, tiêu diệt tội lỗi, thanh tẩy con người sạch mọi sự dữ. Vậy mà, Chúa
đã làm gì? Chúa cầm lấy tay loài người. Thiên Chúa của Chúa Giêsu Kitô,
không chỉ để cho các nguyên nhân siêu việt thi hành vai trò mà Người đã
trang bị từ đầu. Cư xử với con người, con người trong nhân cách riêng và
như phần tử của cộng đoàn nhân loại rộng lớn, Thiên Chúa đã nắm lấy tay
con người; Chúa Giêsu là Con Người tuyệt hảo, là Con Người của Thiên
Chúa Con nhập thể, đã đến để cứu chữa nhân loại bằng cách “cầm lấy tay”
từng người, bất luận họ ở trình độ lương tâm và kiến thức nào. Không một
con người nào, dầu là sơ khai đến mấy, mà không được chính Đức Kitô chú
ý riêng. Con Thiên Chúa tự mặc lấy nhân tính để chiếm đoạt được nhân
loại, Người tự cho mình đôi tay để cầm lấy từng người. Trong giây phút
chúng ta đang lâm cơn bị cám dỗ, phạm tội, buồn phiền, thất vọng, chúng
ta có nghĩ tới bàn tay nào đó, đang giơ ra để nâng đỡ không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2) Chúng ta hãy đi đến khắp mọi nơi để
Ta cũng rao giảng ở đó nữa, bởi chính vì mục đích đó mà Ta được sinh ra</span></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Chúa Giêsu, từ Thiên Chúa mà ra, không để cho mình bị giam hãm trong
thực thể này hay thực thể nọ. Chức vụ Người thi hành tại Caphanaum đã
đem đến cho Người nhiều cảm tình nồng nhiệt. Người ta bao vây Người,
người ta muốn chiếm đoạt Người. Nhưng Chúa Giêsu đã tự tháo gỡ. Tại sao
vậy? Tại vì con người của Chúa bị hai chiều kích vô biên lôi cuốn. Trước
hết là kích thước vô biên của Chúa Cha, sau là chiều kích vô biên sâu
thẳm của nhân loại. Người kitô hữu đừng quá sở noi gương ấy của Chúa
Giêsu một cách nghiêm túc. Chính đó là nguồn gốc tinh thần công giáo.
Chúng ta là công giáo trong tư tưởng của mình, khi mà chúng ta từ chối
không để cho trí óc của mình bị giam hãm trong một hệ thống tư tưởng
nào, dầu cho đó là một nền thần học thật hấp dẫn. Vì trí óc con người
thật hữu hạn, nó bị bó buộc suy tư trong lòng một hệ thống này hay hệ
thống nọ, nhưng tinh thần công giáo ngăn cản nó khỏi bị giam cầm trong
đó. Người ta được phổ quát trong hành động, khi nào người ta lo giữ mình
luôn được tự do, nghĩa là luôn luôn sẵn sàng cho Thiên Chúa, ngay cả bên
trong những cam kết của mình. Chúng ta là công giáo trong việc tông đồ
này hay việc tông đồ nọ, khi người ta biết lo liên kết nó với “nơi
khác”, tức là đời sống của toàn Giáo Hội. Nguồn gốc tinh thần công giáo
là sự hướng lòng mình, vừa lên với Thiên Chúa vô tận lại vừa về với nhân
loại vô biên, chính là đức ái thần linh vậy.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>