File "10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/Mua-Thuong-Nien/CN V TN/10.htm
File size: 19.31 KiB (19770 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B; Cứu vởt con người; Đi gieo tin mừng; Chiếu và sáng; Lương y từ mẫu; Cách đáp ừng; Nâng bà dậy; Viếng thăm ta; Tình thương"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật V Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TRỞ NÊN NHỮNG SỨ GIẢ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc315812341">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Hôm nay, chúng ta tiếp tục suy niệm về
“Ngày hoạt động của Chúa tại Caphácnaum”. Đó là ngày đầu tiên trong đời
sống công khai thi hành tác vụ của Đức Giêsu: ta thấy Người giảng dạy,
giải thoát con người khỏi quỷ ám hại, chữa lành người bệnh và cầu
nguyện. Đó cũng là bản tóm lược toàn thể hoạt động của Kitô hữu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Vừa ra khỏi Hội đường Caphácnaum, Đức
Giêsu đi đến nhà hai ông Simon và Anrê, có ông Giacôbê và ông Gioan cùng
đi theo.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi đã giảng dạy và làm mọi người
ngạc nhiên, sau khi đã giải phóng cho một người bị quỷ ám đáng thương,
Đức Giêsu rời khỏi Hội đường, ndi họp mặt chung, để đi đến một tư gia,
nhà hai anh em Simon và Anrê. Tôi hình dưng ra Đức Giêsu đang bước đi
trên đường phố, cùng với bốn môn đệ đầu tiên của Người, vì hai ông
Giacôbê và Gioan cũng có mặt ở đó, ngày nay cũng vậy, tác động của Thiên
Chúa được thể hiện khắp nơi, trong mọi lãnh vực của cuộc sống: Tôn giáo
cũng như trần thế, công cộng cũng như tư riêng. Lạy Chúa, Chúa ở với
chúng con trong nhà thờ, Chúa hiện diện cùng chúng con ngoài đường phố,
trên các quảng trường, và ngay trong nhà chúng con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Lúc đó, bà mẹ vợ ông Simon đang bị sốt,
nằm trên giường.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta lấy làm ngạc nhiên, vì trong
Tin Mừng, có rất nhiều lần Đức Giêsu chữa lành người bệnh. Ngày xưa,
bệnh tật mang một ý nghĩa tôn giáo và người chữa trị thuộc lãnh vực y
khoa. Tuy nhiên, dù trước mọi tiến bộ về y học, bệnh tật và đau khổ vẫn
đeo bám con người và tiếp tục đặt con người vào một tình trạng rất đáng
sợ. Ngay giữa nền văn minh kỹ thuật của chúng ta, một "dấu hiệu” biểu lộ
sự yếu đuối của thân phận con người vẫn còn luôn như trước: đó là con
người có thể chịu những rủi ro xảy đến cách đột ngột bất ngờ. Trong thâm
tâm, ai mà không sợ một số những chứng bệnh mà người ta không dám nhắc
đến tên? Bệnh tật luôn mâu thuẫn với ý muốn sống yên ổn và bền vững
trong tâm lý mọi người. Chỉ cần một cơn sốt nặng cũng đủ quật ngã con
người mạnh nhất và buộc họ phải ngưng làm việc không còn trầm trọng hơn,
khi mọi người chúng ta đều thừa biết rằng, một ngày nào đó ta sẽ gặp một
bệnh mà không thầy thuốc nào chữa nổi.. Mọi bệnh tật đều mang "dấu” của
tử thần: đó là biểu tượng của thân phận con người mỏng dòn và ta không
thể tránh được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Họ liền nói cho Người biết bà đang đau
ốm. Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thái độ cầu nguyện đầu tiên trước cảnh
trên, đó là cần chiêm niệm, như thế chúng ta đang hiện diện tại đó. Tôi
ngắm nhìn Đức Giêsu bước vào nhà . Tôi lắng nghe những gì người ta đang
trình bày với Người. Tôi hình dung ra Người đang tiến gần tới người
bệnh, cầm tay bà ta. Đó là những cử chỉ đầy thân tình, nghĩa thiết và
nhân ái. Thần học quả quyết với ta rằng, mỗi bí tích là một "cử chỉ của
Đức Kitô". Một bài thánh ca thường ngợi khen bàn tay của Đức Giêsu đã
"làm những việc kỳ diệu”. Đúng vậy, đặc tính hiện thực của việc nhập thể
đã đi đến mức độ đó. Hôm nay, tôi thích chiêm ngắm bàn tày của Đức Giêsu
đang nằm bàn tay nóng ran vì cơn sốt của người bệnh. Lạy Chúa, nơi một
cách biểu tượng, Chúa- cũng đang nắm bàn tay con như thế, để chữa lành
các "cơn sốt". Khi rước lễ, con cầm Chúa trong bàn tay con. Nhưng thính
Chúa cũng đang nắm tay con .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Người đỡ bà dậy. Bà liền hết sốt và lo
tiếp đãi các Người.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi đọc câu này trong bản văn Hí Lạp,
cũng do Máccô trước tác, ta cần lưu ý Máccô đá sử dụng ở đây, từ
"ègeire", có nghĩa là "làm cho sống lại" . Ong cũng dùng một từ đó để
diễn tả việc Chúa cho con gái ông Giarô sống lại: "Hãy chỗi dậy!" (Mc
5,41), và kể lại việc phục sinh của Đức Giêsu (Mc 12,26, 16,6). Do đó,
đối với Mác-cô, việc chữa bệnh cách cụ thể trên là một “dấu chỉ" theo
nghĩa mạnh, một thứ- biểu trung ngôn sứ báo trước nước Thiên Chúa vĩnh
cửu. Khi sẽ chẳng còn "tang chế, kêu than, đau khổ, khi Thiên Chúa sẽ
lau khô mọi giọt lệ và chiến thắng sự chết" (Kh 21,1-4) Ngay trong thời
Người, tại Galilê, chắc chắn Đức Giêsu đã không chữa lành hết mọi bệnh
nhân . Người chỉ chữa lành một số người tiêu biểu, như một thứ việc làm
trước cho "Thời cánh chung": chỉ khi đó con người mới được "cứu độ" thực
sự, nghĩa là không còn sự chữa lành tạm thời một cơn sốt thoáng qua, mà
chính là sự sống lại. Việc chữa lành đích thực mà Đức Kitô muốn cống
hiến, đó là đi từ tình trạng "không tin" đến tình trạng "tin": kẻ nào
đón nhận đức tin nơi Đức Giêsu, thì đã biết rằng mình sẽ được cứu thoát
khỏi sự chết rồi. Lúc đó, họ sẽ "chỗi dậy" để "phục vụ”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự dữ mà Đức Giêsu nhắm theo đuổi còn
thâm sâu hơn là bệnh tật tác hại trên thân xác. Đó là tâm hồn, đó là
trung tâm" của người bị bệnh... khi họ không "phục vụ” anh em mình. Khi
nói người bệnh chỗi dậy và bắt đầu "tiếp đãi” Máccô muốn nói với ta
nhiều hơn là những cử chỉ bề ngoài ông diễn tả. Ong nhớ đến từ “phục vụ”
mà ngày nào đó Đức Giêsu đã gán cho ý nghĩa là “thí ban mạng sống mình":
"Con Người đến không phải để được kẻ hầu người hạ, nhưng là để hầu hạ và
hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người" (Mc 10,45). Lạy Chúa, xin
Chúa dùng Mình Chúa chữa lành tâm hồn con người hôm nay. Xin cứu giúp
con để con biết đặt Thiên Chúa lên trên hết, biết đặt "kẻ khác" lên hàng
đầu, xin cứu giúp con để con biết "phục vụ', "hiến dâng mạng sống" và
yêu thương!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Chiều tối, khi mặt trời đã lặn, dân
chúng đem một kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người chữa. Cả
thành xúm lại trước cửa nhà. Đức Giêsu chữa đủ thứ bệnh và trừ rất nhiều
quỷ.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Có thể nói, cùng một tác động, Đức Giêsu
vừa chữa bệnh, vừa biểu dương quyền năng của Người trên Sa-tan, hiện
thân của sự dữ. Vâng, đối với Đức Giêsu, sự dữ chủ yếu là phải xa cách
Thiên Chúa: do đó, chính tội lỗi mới là bệnh tật thật sự của chúng ta.
Bệnh viện được trang bị đầy đủ nhất nhân viên y tế tài năng nhất, cũng
không bao giờ thay thế được tình yêu, một yếu tố mà người bệnh còn cần
hơn cả thuốc thang.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày nay, cũng như thời Đức Giêsu, trong
tâm hồn con người luôn có một điều gì đó cần phải được chữa trị, và
trong công cuộc văn minh hóa người ta cần phải thực hiện một sự điều
chỉnh đúng đắn.. Không có căn bệnh nào trầm trọng đối với việc phát
triển "đô thành trần thế" (bệnh viện cũng như mọi công trình khác) hơn
là thứ "chất độc" do tội lỗi đem vào thế gian. Điều đó không có nghĩa là
phủ nhận tiến bộ, hay những kỹ thuật chữa bệnh! Nhưng chỉ muốn nói lên,
cần phải cho chúng một tâm hồn: Đó là tình yêu. Và Đức Giêsu đã thể hiện
điều này tại đó! Lạy Chúa, xin dùng Mình và Máu Chúa, chữa lành tâm hồn
con người hôm nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Người trừ rất nhiều quỷ, nhưng lại cấm
quỷ không được nói gì, vì chúng biết Người là ai.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đề tài “Bí mật thiên sai" lại xuất hiện
ở đây lần thứ hai trong cùng một ngày (Mc 1,25 và 1,33). Đức Giêsu không
muốn người ta làm sai đi ý nghĩa sứ vụ của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người buộc mọi người phải giữ im lặng,
không được nói quá sớm Người là "Con Thiên Chúa". Đã có quá nhiều ý kiến
sai lầm về Đấng Mê-si-a, về Thiên Chúa đang được phổ biến. Người ta quá
để ý kiếm tìm vẻ kỳ diệu bề ngoài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta chỉ chạy đến với Chúa, như với
một "người chữa bệnh" đến thuần. Tuyên bố quá sớm Đức Giêsu là Đấng
Mê-si-a, là con Đấng Toàn năng, mà không biết chính Người sẽ phải chịu
đau khổ và phải chết, thì kể như nói mà không biết điều mình phát biểu,
và như thế có nguy cơ sẽ chối Đức Giêsu, khi chứng kiến thực tế của thập
giá. Thiên Chúa không phải là "toàn năng" theo nghĩa chúng ta thường
hiểu . . Vì yêu thương, Chúa đã tự trở thành “hoàn toàn yếu đuối" đối
với chúng ta . . . bởi vì Người là "tình yêu toàn năng". Nếu ông là Con
Thiên Chúa, ông hãy xuống khỏi thập giá đi. . . Chúng ta luôn nghĩ rằng,
chắc hẳn Thiên Chúa phải chứng tỏ Người là "Ai" chứ! Đúng vậy Người đã
minh chứng điều đó: Người là Tình yêu vô biên, tình yêu đi đến tận cùng
của thái độ "phục vụ” . . . Tôi đến để phục vụ và hiến dâng mạng sống!
Trong khi chờ mọi giây phút Thiên Chúa tỏ mình ra trên thập giá, cần
phải im hơi lặng tiếng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin giúp con chấp nhận Chúa
đúng như con người của Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin giúp con hiểu rằng, Chúa
không muốn "quyền năng" theo nghĩa trần gian ... "bởi vì cái yếu đuối
của Thiên Chúa còn hơn cái mạnh mẽ của loài người, và cái điên rồ của
Thiên Chúa còn hơn cái khôn ngoan của loài người" (l Cr 1,25).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Sáng sớm hôm sau, lúc trời còn tối mịt,
Đức Giêsu đã dậy, đi ra một nơi vắng vẻ mà cầu nguyện.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngay đêm đầu tiên mà Simon Phêrô trải
qua bên cạnh Đức Giêsu, ông đã khám phá ra điều "cốt yếu” sau đây: đó là
đối với Đức Giêsu, điều quan trọng là "Gặp gỡ Chúa Cha".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông Simon và các bạn kéo nhau đi tìm
Người...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vào sáng sớm; khi bóng đêm còn mù tối,
trước lúc rạng đông, Đức Giêsu đã ra khỏi căn nhà mà Người đã nghỉ đêm.
Người rời thành Caphácnaum. Hãy ngắm nhìn Người bước đi trên cánh đồng,
dưới bóng đêm. Người tìm bầu khí cô tịch, sự yên lặng người lánh mình,
đi đến "một nơi hoang vắng". Người dừng chân. Người phủ phục. Người cầu
nguyện. Đức Giêsu đang hiện diện ở đó, chính là nhân loại đang ở "bên
cạnh Chúa Cha", chính là nhân loại đang ở “gặp gỡ Thiên Chúa". Chính
trong khung cảnh đó các bạn hữu cần đến tìm kiếm Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu Tin Mừng trên đây không phải là một
chi tiết bình thường. Đó là một bí quyết, một kết luận, một điểm nóng
bỏng của "ngày sống đầu tiên trong cuộc đời công khai của Đức Giêsu. Nhờ
đó, Người đang "kêu gọi" ta, nhưng "trong yên lặng": ý nghĩa của đời
sống bạn là ở nơi Thiên Chúa... Căn bệnh trầm trọng nhất của bạn, là
bệnh tật làm bạn xa rời Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Kẻ nào biết "ẩn mình trong Thiên Chúa"
nơi hoang địa là một người được cứu độ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lúc đó, mọi cơn sốt và ngay cả sự chết,
cũng không thể tác hại được họ nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Này bạn, người anh em đang mang bệnh của
tôi...</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Này bạn, người anh em đang gặp thử thách
trong tâm hồn... bạn có biết nhận ra "tin vui" được chữa lành, ngay giữa
cơn thử thách của bạn không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Khi gặp Người, họ thưa: "Mọi người đang
tìm Thầy đấy"' Người bảo họ: “Thôi chúng ta đi nơi khác, đến các làng xã
xung quanh, để Thầy còn rao giảng Tin Mừng ở những nơi đó nữa, vì Thầy
đến cốt để làm việc đó.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vâng, lạy Chúa Giêsu, xin hãy nói lại
cho chúng con, xin hãy nói lại cho mọi người Tin Mừng của Chúa. Xin cứu
giúp chúng con. Xin chữa lành chúng con. Và xin hãy làm cho chúng con,
cùng với Chúa, trở nên những sứ giả, những người phục vụ cho công cuộc
Phục sinh.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>