File "30.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/MV-GS B/CN II MUAVONG_B/30.htm
File size: 26.64 KiB (27277 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm B; Chúa đến để giải thoát; Con người thật lạ lung: Dọn đường; Hãy sám hối; Gioan Tiền Hô; Sứ vụ của Gioan; đợi chờ; "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		SỨ VỤ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc405314125">
		<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; font-weight: 400" lang="X-NONE">Lm FX. Vũ Phan Long</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>1.- Ngữ cảnh</b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Có thể theo G. Gnilka mà 
		coi Mc 1,1-15 là lời tựa hoặc mở đầu của Tin Mừng Máccô: phần này đăt 
		trọng tâm vào “Tin Mừng” (x. cấu trúc đóng khung với từ “Tin Mừng” ở đầu 
		và cuối đoạn). Như thế, đoạn văn 1,1-8 là đoạn mở đầu của Lời tựa này 
		liên hệ đến hoạt động của Gioan Tẩy Giả trong hoang địa.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>2.- Bố cục</b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Bản văn có thể chia thành 
		ba phần:</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">1) Danh hiệu của Tin Mừng 
		(1,1);</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">2) Hoạt động của Gioan 
		(1,2-6):</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">a) Câu trích Isaia xác 
		định vai trò của Gioan (cc. 2-3),</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">b) Giới thiệu tóm tắt bản 
		thân và hoạt động của Gioan (cc. 4-6);</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">3) Lời loan báo của Gioan 
		(1,7-8).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>3.- Vài điểm chú giải</b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- Khởi đầu Tin Mừng 
		Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa (1):</i></b> Câu này là tiêu đề của cc. 
		1-8 nói về công việc rao giảng của Gioan Tẩy Giả, hay là tiêu đề của 
		phần Mở (cc. 1-15), hoặc của toàn tác phẩm? Phải chăng sứ vụ, cuộc Khổ 
		nạn và cái chết của Đức Giêsu chỉ là khởi đầu của Tin Mừng, và Tin Mừng 
		sẽ được tiếp tục loan truyền nhờ sứ vụ của Giáo Hội? Thật ra, không có 
		gì cho thấy rằng Mc coi hoạt động của Giáo Hội như một phần của Tin Mừng 
		cả, y như thể Giáo Hội phải tự rao giảng về chính mình. Cứ theo nội dung 
		của tác phẩm, ta thấy Tin Mừng mà Giáo Hội phải công bố chính là biến cố 
		cứu độ đã xảy ra trước khi có Giáo Hội và đã khai sinh ra Giáo Hội, đó 
		là sứ vụ của Đức Giêsu và cuộc Vượt Qua của Người.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Có thể nói c. 1 này là 
		tiêu đề của phần Mở của Tin Mừng Máccô: hoạt động của Gioan, vị Tiền Hô 
		loan báo và ban phép rửa cho Đức Kitô, trong hoang địa, là phần mở cho 
		biến cố cánh chung (sứ vụ, cuộc đời đau khổ và cuộc tôn vinh của Đức 
		Giêsu).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Từ ngữ “Tin Mừng”, được 
		vay mượn từ Cựu Ước (x. Is 40,9; 52,7; 61,1…), được hiểu tương đương với 
		lời loan báo tiên khởi (kêrygma) được triển khai rộng ra (x. Công vụ). 
		Thế mà kêrygma của các Tông đồ (x. Cv 1,21t; 10,37; 13,24) cũng như TM 
		Mc bắt đầu với sứ vụ của Gioan Tẩy Giả. Vậy chính mầu nhiệm này là “khởi 
		đầu Tin Mừng” (x. cùng một kiểu diễn tả: Hôsê 1,2 ).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- Tin Mừng Đức 
		Giêsu, Con Thiên Chúa</i></b>: Phần Mở từ c. 1 đến c. 15: hai từ ngữ 
		“Tin Mừng” đóng khung bản văn này. Kiểu nói “Tin Mừng Đức Giêsu Kitô” có 
		thể hiểu là “Tin Mừng về [= có đối tượng là] Đức Giêsu Kitô” (thuộc-cách 
		chỉ đối tượng, objective genitive), hoặc “Tin Mừng của [= đến từ] Đức 
		Giêsu Kitô” (thuộc-cách chỉ chủ từ, subjective genitive), hoặc “Tin Mừng 
		là chính Đức Giêsu Kitô” (thuộc-cách giải thích, epexegetic genitive; 
		xem sự song đối giữa “vì Đức Kitô” và “vì Tin Mừng”: 8,35; 10,29; 13,9).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Dưới ánh sáng của biến cố 
		Phục Sinh, các Kitô hữu đã hiểu Đức Giêsu là Đấng Mêsia, Con Thiên Chúa, 
		theo nghĩa là Người không còn phải là Đấng Mêsia trần thế và dân tộc mà 
		người Do Thái từng mong đợi, nhưng là Đấng huyền nhiệm, đã tỏ mình ra là 
		“Đức Chúa” (x. Cv 2,36) và “Đấng Kitô” (4,26t; 10,38), qua biến cố Phục 
		Sinh, nay ở vào tư thế có thể giải thoát mọi người khỏi Satan, tội lỗi, 
		đau khổ và cái chết. Bây giờ khi đọc lại câu truyện trước Phục Sinh Mc 
		viết ra, họ hiểu rằng tại hoang địa và qua cuộc sống công khai (với 
		những cuộc trừ quỷ), Đức Giêsu đã khai mào chiến thắng bằng sức giải 
		phóng ấy. Họ cũng hiểu rằng Đức Giêsu truyền lệnh giữ thinh lặng (“bí 
		mật thiên sai”) là vì không muốn người ta hiểu lầm về tư cách và sứ vụ 
		của Người: Phêrô đã hiểu sai nội dung danh hiệu Mêsia (x. 8,29-33); 
		Người chỉ nhận là Con Thiên Chúa (14,61t) và kẻ đại diện cho thế giới 
		ngoại giáo chỉ tuyên xưng Người như thế (15,39) vào lúc Người bị kết án 
		và xử tử. Người ta chỉ có thể hiểu tất cả các danh hiệu của Đức Giêsu 
		xuyên qua mầu nhiệm đau khổ của Người. Và các Kitô hữu cũng phải hiểu 
		rằng họ chỉ có thể tuyên xưng Đức Giêsu thật là Đấng Kitô và là Con 
		Thiên Chúa, bằng cách bước theo Người trên con đường đau khổ (x. 8,34; 
		10,35-45).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- Câu 2-6:</i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Phân đoạn này có lược đồ 
		A-B-B’-A’:</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">&nbsp;A = cc. 2-3: mở đầu, 
		trích các ngôn sứ,</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">&nbsp;B = c. 4: Gioan rao 
		giảng phép rửa tỏ lòng sám hối.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Câu này song đối với câu 
		sau,</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">&nbsp;B’= c. 5: đám đông đến 
		với Gioan để thú tội và nhận phép rửa,</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">&nbsp;A’= c. 6: kết, nói đến 
		kiểu sống của Gioan như là một ngôn sứ.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">So sánh cc. 2-3 trích Ml 
		3,1 và Is 40,3 với Mt (3,3; 11,10), Lc (3,4-6; 7,27) và Ga (1,23), ta 
		hiểu các tác giả Tin Mừng có chung một nguồn, nhưng Mc đã vừa thêm vừa 
		tổng hợp câu truyện Gioan rao giảng với bài tường thuật của ngài về nhóm 
		sứ giả, để làm nên một mở đầu long trọng và để có thể nêu bật ý tưởng 
		này là khởi đầu Tin Mừng Cứu Độ đã được chính các ngôn sứ xác định nơi 
		cuộc xuất hiện của Gioan Tẩy Giả.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Mc đã trích Ml 3,1a (… 
		“mặt Ta”) dưới ảnh hưởng của Xh 23,20 LXX (“mặt Con”) để biến vị sứ giả 
		thành tiền hô không phải của Thiên Chúa mà là của “Đức Chúa” (x. Ml 
		3,1b), là Đức Giêsu. Ngoài ra, hẳn là Mc cũng nghĩ đến đoạn cuối của 
		sách Ml (3,23t): ngôn sứ Êlia có vai trò tiền hô.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Tác giả cũng sử dụng bản 
		văn Is 40,3 (LXX) cùng với các tác giả Tin Mừng khác: “Đức Chúa” đây là 
		Đức Giêsu Kitô, và “vạch lối cho thẳng để Thiên Chúa đi” được sửa thành 
		“để Người đi”.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- đi trước mặt Con</i></b> 
		= đi trước Con.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- Gioan Tẩy Giả đã 
		xuất hiện</i></b> (4): Câu này với các câu trích ở trên chỉ là một câu 
		duy nhất, được ngắt bằng dấu phết: “Chiếu theo lời đã chép …, ông Gioan 
		Tẩy Giả<span style="font-family: VNI-Times">…”</span>. Những gì bây giờ 
		được nói về Gioan thì làm ứng nghiệm các sấm ngôn, đặc biệt sấm ngôn Is 
		40,3: ông ở “trong hoang địa”, và tại đó ông “hô” để kêu gọi người ta 
		hoán cải, mà “dọn sẵn con đường của Đức Chúa” (Đức Giêsu).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Gioan “rao giảng thanh 
		tẩy hối cải, để được tha thứ tội khiên” (NTT). Đấy là hai hành vi tách 
		biệt nhưng liên hệ với nhau, vì thế đã được diễn tả trong một công thức 
		duy nhất.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- sám hối, metanoia</i></b>: 
		sự hoán cải, do động từ metanoeô, “suy tưởng sau”, “suy nghĩ tiếp đó”; 
		“thay đổi ý kiến”; “hối tiếc”, “hối hận”, “hoán cải”. Đây là việc chuyển 
		đi từ tình trạng này sang một tình trạng khác, tức là thay đổi trọn vẹn 
		lối sống. Sự thay đổi này có một phương diện tiêu cực (bỏ [apo, from] 
		con đường tội lỗi: x. Cv 8,22; Dt 6,1) và một phương diện tích cực (quay 
		về [eis, epi, to] với Thiên Chúa: Cv 20,21; 26,20).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Trong Tin Mừng Máccô, 
		danh từ metanoia được dùng 1 lần (1,4) và động từ metanoeô được dùng 2 
		lần (1,15; 6,12), như thế là ít hơn các TMNL khác (metanoia: Mt 2 lần, 
		Lc 5x, Ga 0x, Cv 6x, Phaolô 4x, Dt 3x, 2 Pr 1x; metanoeô: Mt 5x, Lc 9x, 
		Ga 0x, Cv 5x, Phaolô 1x, Kh 12x), nhưng lại có một cách áp dụng độc đáo. 
		Tác giả áp dụng hai từ này cho hoạt động của Gioan Tẩy Giả (1,4), Đức 
		Giêsu (1,15) và Nhóm Mười Hai (6,12), như vậy liên kết vị Tiền Hô, Đức 
		Giêsu và các sứ giả của Người với nhau (xem một cách dùng tương tự cho 
		hai động từ kêryssein [loan báo]: 1,4.7; 1,14.38t; 3,14 và 6,12; 
		paradidonai [giao nộp]: 1,14; 9,31; 10,33; 13,9.11). Các từ đó lại luôn 
		lệ thuộc động từ kêryssein, nghĩa là các từ đó chính là nội dung của sứ 
		điệp các ông phải mang đi truyền bá.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- phép rửa tỏ lòng 
		sám hối</i></b>: Cụm từ Hy Lạp baptisma metanoias (thanh tẩy hối cải, x. 
		Lc 3,3; Cv 13,24; 19,4): metanoias ở thuộc-cách (genitive) xác định đặc 
		tính của phép rửa Gioan loan báo. Đây là một kiểu nói Sêmít, có nghĩa là 
		“một phép rửa tượng trưng hoặc diễn tả sự hoán cải”. Cho dù Gioan có 
		thuộc về phong trào Êxêni ở Qumrân hay không, phép rửa của ông tương tự 
		phép rửa của người Êxêni, nhất là ở điểm cả hai phép rửa đều diễn tả một 
		sự hoán cải nội tâm, sự hoán cải này vừa là hành vi của con người vừa là 
		ân huệ của Thiên Chúa, cũng như chuẩn bị các tâm hồn đón tiếp Thiên Chúa 
		sắp đến can thiệp vào thời cánh chung. Tuy nhiên, Gioan khác người Êxêni 
		ở hai điểm: không nghĩ rằng tội lỗi gây nên một sự ô nhơ nơi thân xác; 
		không buộc các hối nhân phải sống một năm thử thách; chỉ ban phép rửa 
		một lần, vì đây là hành vi chuẩn bị cuối cùng để đón Đấng Mêsia ngự đến.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- Mọi người từ khắp 
		miền Galilê và thành Giêrusalem</i></b> (5): Máccô nhắm cho thấy mục 
		tiêu của sứ vụ Gioan Tẩy Giả là khai mạc giai đoạn cuối cùng của Chương 
		trình Thiên Chúa cứu độ loài người. Như thế, kiểu nói phóng đại (“toàn 
		thể<span style="font-family: VNI-Times">”</span>, “khắp”) về miền Giuđê 
		và Giêrusalem, kinh đô tôn giáo của Do Thái giáo, không phải là không có 
		chủ ý, nhất là lại có quy chiếu về việc thanh tẩy Giuđa và Giêrusalem 
		thể theo Ml 3,4 hoặc quy chiếu về sứ điệp vui tươi được ngỏ với 
		Giêrusalem và các thành Giuđa thể theo Is 40,9t. Nay đã khởi sự biến cố 
		cánh chung: câu hỏi phải đặt ra là không biết Dân Thiên Chúa có nhận 
		biết chăng “Đức Kitô, Con Thiên Chúa” (c. 1) chính là “Đấng quyền thế 
		hơn” (c. 7), Đấng mà Gioan đang dọn đường đón tiếp.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- kéo đến</i></b>: 
		Thì vị hoàn (imperfect) exeporeueto diễn tả chuỗi người liên tục kéo đến 
		để nghe Gioan giảng và nhận phép rửa. Giới từ ek (out, of) muốn nói là 
		ra khỏi miền Giuđê và thành Giêrusalem.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- Gioan mặc áo lông 
		lạc đà… (6)</i></b>: ên .. endedymenos: trợ động từ eimi ở thì vị hoàn 
		cộng với phân từ quá khứ của động từ chính endyô nói lên cách thức ăn 
		mặc quen thuộc của Gioan. Ông được giới thiệu có cách sống như một con 
		người của hoang địa, một nhà khổ hạnh, một na-dia (x. Lc 1,15), tương tự 
		ngôn sứ Êlia (x. 2 V 1,8; Dcr 13,4).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Trichas kamêlou, “lông 
		lạc đà”, không có nghĩa là “da” lạc đà. Đây là cái áo dài và rộng dệt 
		bằng lông lạc đà. Zônê, “girdle, waitsband; ceinture”, không phải là dây 
		thắt lưng của người Tây phương, nhưng là một thứ như cái “ruột tượng” 
		của ta (x. Mc 6,8).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- Ăn châu chấu</i></b>: 
		Châu chấu luộc trong nước muối rồi nướng trên than và mật ong rừng là 
		hai thứ lương thực của dân cư sa mạc. Vì bản văn không kể ra thứ lương 
		thực nào khác, ta hiểu ở đây tác giả muốn nêu bật nếp sống khắc khổ của 
		vị Tẩy Giả. </p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- Ông rao giảng</i></b> 
		(7): ekêryssen, do động từ Hy Lạp kêryssein, “công bố; loan báo”, ở thì 
		vị hoàn, để diễn tả đây là một hoạt động thường xuyên của Gioan. Chúng 
		ta đến đỉnh cao của đoạn văn này, bởi vì chỉ đến đây, Gioan mới lên 
		tiếng mà chỉ cho thấy Đấng ông làm Tiền Hô cho.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- Đấng quyền thế 
		hơn tôi</i></b>: Có lẽ danh xưng này ám chỉ đến Is 40,10 (“Kìa Đức Chúa 
		quang lâm hùng dũng [= đến với sức mạnh], tay nắm trọn chủ quyền”). Sự 
		tương phản giữa hai bên lớn đến nỗi Gioan “không đáng cởi quai dép cho 
		Người”, mà đây là công việc thấp hèn đến nỗi một nô lệ Do Thái cũng 
		không buộc phải làm cho chủ (sách Mishna) (x. Mt 3,11; Lc 3,16; Ga 
		1,15.27.30; 3,30; Cv 13,25).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>- trong Thánh Thần</i></b> 
		(8): Các bản văn Nhất Lãm song song (Mt 3,11; Lc 3,16) đọc là “trong 
		Thánh Thần và lửa”. Có lẽ lúc đầu, câu này có hình thức là “gió và lửa” 
		để mô tả biến cố Triều Đại cánh chung của Thiên Chúa ngự đến. Mc chỉ 
		quan tâm đối lập nghi thức chuẩn bị của Gioan với việc thiết lập Nước 
		Thiên Chúa nhờ hoạt động của Đức Kitô, mà không nói đến phán xét. Nhờ 
		đó, Người đưa lại cho “phép rửa trong Thánh Thần” ý nghĩa tích cực là 
		một cuộc tái sinh bên trong.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>4.- Ý nghĩa của bản 
		văn</b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>* Danh hiệu của Tin 
		Mừng</i></b> (1)</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Cả bốn quyển mở đầu bộ 
		Tân Ước chỉ bắt đầu được gọi là “Tin Mừng” nhiều năm sau khi được viết 
		ra. Vào thời tác giả Máccô, “Tin Mừng” không có nghĩa là một quyển sách, 
		mà là “những tin vui” do một sứ giả mang đến. “Các tin mừng” là những 
		tin về các chiến thắng, các biến cố may lành, các hiệp ước hòa bình và 
		nhất là tin về các cuộc chào đời. “Các tin mừng” làm bừng lên những niềm 
		hy vọng về một cuộc sống tiện nghi, sức khỏe, bình an, nên dân chúng vui 
		sướng khi nghe được. </p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Mc 1,1 dùng từ ngữ “tin 
		mừng” để giới thiệu “lời rao giảng của Kitô giáo”, cho chúng ta biết 
		việc cứu độ và hạnh phúc không còn là kết quả của những tin vui về hoàng 
		đế hoặc về một ai đó giống như hoàng đế, nhưng là kết quả đến từ lời rao 
		giảng của Đức Giêsu, cũng là lời giảng về Đức Giêsu, cho thấy đã đến lúc 
		Thiên Chúa can thiệp chung kết vào lịch sử loài người.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>* Hoạt động của 
		Gioan</i></b> (2-6)</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Câu trích tổng hợp Is, Ml 
		và Xh (cc. 2-3) có mục đích xác định vai trò của Gioan trong quan hệ với 
		Đấng Mêsia mà ta biết là chính Đức Giêsu. Nhưng một nét được nêu bật là 
		Gioan không phải là vị Tiền Hô của Con Người sẽ đến, mà là của Đức Giêsu 
		trần thế. </p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Còn cc. 4-6 giới thiệu 
		tóm tắt bản thân và hoạt động của Gioan: ông loan báo phép rửa bày tỏ 
		lòng sám hối để được ơn tha tội. Tác giả đặt đối lập phép rửa bằng nước 
		của Gioan và phép rửa bằng Thánh Thần của Đấng Mêsia. Phép rửa bằng 
		Thánh Thần liên hệ rõ ràng đến phép rửa tội Kitô giáo. Nói đến “để được 
		ơn tha tội” là nêu một khẳng định liên hệ đến Thiên Chúa: Ngài sẵn sàng 
		tha thứ các tội lỗi; nói đến “sám hối” là nêu một khẳng định về loài 
		người: họ có tội và được dạy rằng Thiên Chúa tha tội cho họ. Sứ điệp của 
		Gioan đưa đến cả nỗi sợ hãi lẫn niềm vui.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Dân chúng đã từ khắp nơi 
		kéo đến (khắp miền Giuđê và thành Giêrusalem); tác giả không nói đến 
		Galilê, vì theo ngài, hoạt động của vị Tiền Hô tập trung vào miền nam. 
		Họ thú nhận tội lỗi: ta có thể nghĩ đến một hành vi tương tự mà các 
		thành viên ở Qumrân làm vào lễ tái lập giao ước (1 QS 1,22–2,1) hoặc 
		người Do Thái làm vào ngày Lễ Xá Tội. </p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>* Lời loan báo của 
		Gioan</i></b> (7-8)</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Tương hợp với câu trích 
		Is nói về tiếng nói của người loan báo, hoạt động của Gioan được mô tả 
		như là một việc “hô to [như anh mõ làng]”; “công bố<span style="font-family: VNI-Times">”</span>; 
		“phổ biến” (kçryssein). Hành vi này đưa ông đến gần Đức Giêsu 
		(1,14.38t), các môn đệ (3,14; 6,12), Tin Mừng (13,10; 14,9), các sứ giả 
		đức tin (1,45; 5,20; 7,36). Cùng với sự đối lập giữa phép rửa của ông 
		với phép rửa của Đấng Mêsia, ông loan báo “Đấng quyền thế hơn (= Đấng 
		mạnh hơn [ông])” đang đến. </p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>+ Kết luận</b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Đến đây, chúng ta đã có 
		thể hiểu vì sao sứ vụ của Gioan lại là “khởi đầu Tin Mừng”. Bởi vì Tin 
		Mừng là biến cố trước khi là sứ điệp. Qua vị Tẩy Giả, Thiên Chúa thực 
		hiện các Lời Ngài hứa (cc. 2-3); Thiên Chúa thực hiện nơi Đức Giêsu, 
		Đấng sẽ làm phép rửa trong Thánh Thần (cc. 6-8). Như thế, sứ vụ của 
		Gioan đã thuộc về biến cố cánh chung, biến cố này xảy ra khi Đức Giêsu 
		bắt đầu rao giảng tại Galilê và các môn đệ rao giảng khắp tứ phương 
		thiên hạ.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Gioan chỉ là một sứ giả 
		“đi trước mặt” Đức Chúa (c. 2). Nhưng cũng chính ông có nhiệm vụ viết 
		trang dẫn nhập vào Tin Mừng Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa. Chính vì 
		thế, “trong số phàm nhân lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông 
		Gioan Tẩy Giả<span style="font-family: VNI-Times">”</span> (Mt 11,11).</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>5.- Gợi ý suy niệm</b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">1. Chúng ta được mời gọi 
		tin vào sự trung tín của Thiên Chúa: Ngài đã lên kế hoạch cứu độ, thì 
		khi đến thời Ngài đã định, Ngài sẽ ban gửi các vị loan báo Tin Mừng Cứu 
		Độ đến. Sứ điệp Gioan loan báo mang lại cả nỗi sợ hãi lẫn niềm vui, bởi 
		vì ông nói cho họ biết rằng họ bị thất sủng, tương quan của họ với Thiên 
		Chúa đã bị rối loạn, nhưng đồng thời ông khẳng định rằng Thiên Chúa đầy 
		lòng thương xót đối với họ và Ngài muốn thắng vượt tình trạng thất sủng 
		của họ. Đoạn văn này cũng cho thấy Ba Ngôi (Đấng xưng là “Ta”, “Đấng 
		quyền thế hơn” và “Thánh Thần”) cùng làm việc để thực hiện công trình 
		cứu độ.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">2. Gioan không xác định 
		tội ông nói đến là tội gì. Dĩ nhiên ông có thể hiểu ngầm rằng những 
		người đang nghe ông biết các tội của họ. Từ sự hiểu biết này phát sinh 
		ước muốn thú nhận các tội lỗi của mình (1,5). Tuy nhiên, tội căn bản là 
		loài người không nhận biết Thiên Chúa là Đấng tạo dựng nên mình và là 
		Chúa tể của mình, không tự hỏi về ý muốn của Thiên Chúa, nhưng muốn làm 
		chúa tể của chính mình, đi theo những ý muốn của mình. Đặc biệt tội hệ 
		tại việc không tuân giữ các điều răn của Thiên Chúa vì các điều răn cho 
		biết ý muốn của Thiên Chúa. </p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">3. Người Kitô hữu cũng có 
		một vai trò tiền hô đối với anh chị em mình. Muốn thế, cần xác định rõ 
		ràng quan hệ của mình với “Đấng đang đến”, để khiêm tốn và trung thực 
		giới thiệu về Người như là Đấng đã đang có mặt trong lịch sử loài người.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">4. Vị Tẩy Giả nhìn người 
		ta lên khỏi nước. Ông gạt đi các lời cám ơn và ca ngợi. Ông nói với họ 
		về “Đấng quyền thế hơn”, Đấng sẽ ban cho họ Thần Khí của đời sống mới. 
		Đời sống này sẽ khởi sự khi người ta nhận ra và đón tiếp Đức Kitô cùng 
		với sự khôn ngoan của Người vào lòng. Họ đang ở tại bờ của một khởi đầu; 
		họ cần sẵn sàng, khao khát, mở lòng ra.</td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager