File "25.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2021/MV-GS B/CN II MUAVONG_B/25.htm
File size: 8.87 KiB (9079 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm B; Chúa đến để giải thoát; Con người thật lạ lung: Dọn đường; Hãy sám hối; Gioan Tiền Hô; Sứ vụ của Gioan; đợi chờ; "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
GIOAN TIỀN HÔ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>Tôi không xứng đáng
cúi xuống cởi dây giầy cho Ngài.</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">So sánh với Chúa Giêsu,
Gioan nhận ra mình thật kém cỏi, kém cỏi đến nỗi không xứng đáng cúi
xuống cởi dây giầy. Kém cỏi đến nỗi không xứng đáng xách dép cho Ngài.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Chúng ta tưởng rằng Gioan
hạ mình và khiêm tốn, nhưng không phải là như thế. Gioan không hạ mình
và cũng chẳng khiêm tốn, nhưng ông chỉ nói lên một sự thật, một sự thật
100%.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">So sánh với chúng ta,
Gioan trổi vượt hơn nhiều, bởi vì ông được toàn thể dân chúng trọng
kính, kéo đến nghe giảng và chịu phép sám hối. Nhưng so sánh với Chúa
Giêsu, ông thật kém xa và kém rất xa vì dù sao ông cũng chỉ là loài
người, ông cũng chỉ là một tạo vật.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Trong khi đó, Đức Kitô là
Thiên Chúa, là Chúa của Gioan và là chủ tể của mọi loài. So sánh với
Chúa Giêsu, Gioan chỉ là một giọt nước giữa lòng biển cả mênh mông, chỉ
là một cây nhỏ trong thửa rừng bát ngát, chỉ là một hạt cát chốn sa mạc
bao la.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Từ mẫu gương của Gioan
chúng ta hãy đi vào lãnh vực bản thân và hãy thú nhận mình hèn kém, hèn
kém mọi đàng.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Thực vậy, tự bản chất
chúng ta chẳng là gì cả. So sánh với người này người kia, có thể chúng
ta giàu sang hơn, chúng ta tài giỏi hơn, chúng ta thế lực hơn, chúng ta
nhan sắc hơn. Tuy nhiên chúng ta có nên dựa vào mấy cái hơn đó mà vênh
vang tự đắc hay không?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Về giàu sang ư?</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Hẳn rằng ai cũng đã rõ,
tiền bạc và của cải không phải là yếu tố chính yếu đem lại hạnh phúc.
Hơn thế nữa, nó cũng không ở cùng chúng ta luôn mãi, có thể chỉ vì một
biến động mà chúng ta sẽ trắng tay, như tục ngữ đã bảo:</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">- Bừng con mắt dậy thấy
mình tay không.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Về tài giỏi ư?</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Cái chúng ta biết chỉ là
một, còn cái chúng ta không biết thì từng ngàn từng vạn. Jules Simon đã
nói:</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">- Chỉ có kẻ ngu mới tin
rằng mình biết mọi sự.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Người ta hỏi một nhà bác
học nọ:</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">- Chính phủ trả lương cho
ông, mà sao mỗi lần hỏi sự gì thì ông lại trả lời là không biết.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Nhà bác học nói:</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">- Chính phủ trả lươngcho
tôi vì cái tôi biết. Song nếu phải trả lương cho tôi vì cái tôi không
biết, thì cả kho bạc chính phủ cũng chẳng đủ để trả lương.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Về thế lực ư?</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Có những người một thời
hét ra lửa, thế mà, sau cùng lại bị tù tội. Cảnh thăng trầm, lên voi
xuống chó, chẳng phải là chuyện bình thường trong sinh hoạt của con
người đó sao?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>Về nhan sắc ư?</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Chỉ một cơn sốt trên bốn
mươi độ, thì con người còn gì là nhan sắc.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Tại Hollywood, kinh đô
điện ảnh của thế giới, có một nhà hưu dưỡng dành cho những ngôi sao màn
bạc, khi trẻ được ngưỡng mộ, nhưng bây giờ, họ vừa già lại vừa nghèo nên
đã bị bỏ rơi và chìm vào quên lãng. Chính phủ cung cấp tiền nuôi dưỡng.
Từ ngày mồng một tháng giêng đến hết ngày ba mươi tháng chạp, những bóng
người lui tới thăm hỏi họ thật là ít ỏi.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Như trên đã xác quyết:
Những cái chúng ta có thì chẳng là mấy. Hơn thế nữa, chúng ta chỉ là
những người quản lý chứ không phải là những ông chủ. Mặc dù so sánh,
chúng ta có thể hơn thật, nhưng tự bản chất chúng ta chỉ là những người
quản lý. Như vậy có chi đáng cho chúng ta khoe khoang, vênh vang và tự
đắc.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Quản lý càng nhiều, thì
càng bận rộn, càng phải mang lấy trách nhiệm, bởi vì không sớm thì muộn
chủ sẽ hạch hỏi và đòi chúng ta tính sổ quản lý.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Copernic là một nhà thiên
văn nổi tiếng. Sự nghiệp của ông trong lãnh vực này thật lớn lao. Thế
nhưng, ông không bao giờ tự phụ, trái lại ông sống rất khiêm tốn. Càng
thông minh, ông càng nhận thấy mình bé nhỏ. Khi gần qua đời, ông xin
khắc trên mộ bia của ông những hàng chữ như sau:</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">- Lạy Chúa, con không dám
xin ơn trở lại như thánh Phaolô, cũng chẳng dám yêu cầu được sự tha thứ
như thánh Phêrô, con chỉ xin Chúa thương con như đã thương kẻ trộm lành
mà thôi.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Để kết luận, tôi xin mượn
lời cầu nguyện của thánh Augustinô:</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">- Lạy Chúa, xin cho con
biết Chúa và xin cho con biết con.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">Biết Chúa để con yêu mến
Chúa nhiều hơn. Biết con để con ăn năn sám hối, sửa đổi những sai lỗi mà
thăng tiến bản thân, đổi mới cuộc đời.</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>