File "43.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua_Vong-Mua-GS/Chua-Hien-Linh/43.htm
File size: 17.63 KiB (18050 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật : Chúa Hiển Linh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật : Chúa Hiển Linh"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật : Chúa Hiển Linh">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật : Chúa Hiển Linh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		CHÚA HIỂN LINH NĂM A</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Hôm nay chúng ta cùng với toàn thể Giáo Hội mừng lễ Chúa 
	Hiển Linh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Bài Tin mừng chúng ta vừa nghe nói cho chúng ta biết khi 
	Chúa Giêsu giáng sinh trong hang đá Belem thì có một <b><i>ngôi sao lạ</i></b> 
	xuất hiện trên bầu trời.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Hẳn là đã có nhiều nguời thấy ánh sao lạ đó, nhưng tại sao 
	chỉ có mấy đạo sĩ đã nhận ra đó là &quot;tín hiệu&quot; loan báo Chúa Cứu thế giáng 
	sinh. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Con trẻ sinh ở Bêlem hẳn nhiều ngườt đã thấy hoặc đã biết, 
	nhưng sao chỉ có mấy đạo sĩ nhận ra rằng trẻ sơ sinh đó chính là Con Thiên 
	Chúa làm nguời. Bởi thế họ quỳ xuống dâng lễ vật và thờ lạy. Tại sao thế?
	</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<b><span lang="VI">1. <i>Kẻ Thấy Người Không</i></span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Đứng trước cùng một sự kiện mà có kẻ thấy người không, kẻ 
	tìm ra ý nghĩa người không. Vậy thì làm sao mà cắt nghĩa được sự khác biệt 
	đó?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Nguyên nhân gây ra khác biệt là do một bên nhìn bằng con mắt 
	thường một bên nhìn bằng đức tin. Bên nhìn bằng con mắt thường thì chỉ thấy 
	những việc thông thường, còn bên nhìn bằng con mắt đức tin thì nhờ đức tin 
	mà khám phá ra được thực chất và ý nghĩa ở bên trong.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">&nbsp;Một buổi trưa hè nóng bức, thánh Phanxicô Assisi sau khi đi 
	đường mệt nhọc đã tìm được một chỗ nghỉ chân rất thoải mái. Chỗ đó là dưới 
	một gốc cây có tàng lá che mát, bên dưới là một dòng nước trong lành mát 
	rượi. Thánh nhân rửa tay rửa mặt xong xuôi rồi ngả mình dưới tàn lá. Bỗng 
	dưng người bật khóc. Vì người nghĩ từ không biết bao đời, Chúa đã biết hôm 
	nay mình đến đây, Chúa biết mình mệt, cho nên Chúa đã đặt sẵn ở đây một<i>
	</i>bóng mát và một dòng suối để cho mình nghỉ ngơi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Cái nhìn của bậc thánh nhân đã nhận ra những điều mà người 
	phàm không bao giơ thấy được. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Sự vật thay đổi diện mạo và ý nghĩa tùy theo cách nhìn và 
	mức độ quan sát của mỗi người. Cùng một giọt máu nếu nhìn bằng mắt thường 
	thì chỉ thấy màu đỏ, còn quan sát bằng kính hiển vi thì có thể đếm được hồng 
	cầu và bạch cầu. Đức tin cũng giống như một thứ kính hiển vi. Nó giúp cho 
	người ta thấy rõ hơn, lớn hơn, thật hơn. Bởi thế đức tin là một sự khám phá, 
	một cái nhìn tinh tế theo chiều sâu, một thứ ánh sáng cực mạnh dọi vào sự 
	vật giúp ta nhìn thấy tận bên trong. Chính vì các đạo sĩ có lòng tin nên đã 
	nhận ra Con Thiên Chúa trong khi những người khác chỉ thấy một trẻ thơ.</span></p>
	<h1 style="text-indent: 48px; text-align: justify; margin: 8px 0cm"><i>
	<span lang="VI" style="font-size: 14.0pt; color: windowtext">2. Kinh Nghiệm 
	Nội Giới</span></i></h1>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Vậy thì đức tin có phải là cái gì hoàn toàn chủ quan không? 
	Người tin có phải chỉ là một người bị ám ảnh bởi một đối tượng do chính mình 
	tưởng tượng ra?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Đức tin thật ra không hoàn toàn khách quan mà cũng không 
	hoàn toàn chủ quan. </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Không hoàn toàn khách quan vì những điều người tín hữu tin 
	không thế cân, đoạng, đo, đếm được. Không thế chứng minh bằng lý luận như 
	một bài toán hay một định luật khoa học, không thế viết thành công thức đưa 
	vào máy điện toán để kiểm chứng. Tin là một xác tín cá nhân chỉ chắc chắn 
	cho chính người tin.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Nhưng đức tin cũng không hoàn toàn chủ quan vì không phải 
	chỉ có một người tin nhưng hằng bao nhiêu tỷ người thuộc các thế hệ cùng 
	tin. Và những người tin này đều lành mạnh, tỉnh táo, sáng suốt, trong đó có 
	biết bao nhiêu nhà bác học hàng đầu của thế giới. Ở thế kỷ XIX, trong số 432 
	nhà bác học lớn đã có tới 357 Kitô hữu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Thực ra đức tin là một thứ <b><i>kinh nghiệm nội giới độc 
	đáo</i></b> có tính riêng tư. Kinh nghiệm này, mình thấy rõ, thấy thật, mình 
	cảm nghiệm được, nhưng hầu như không thế truyền đạt giải thích cho người 
	khác, chỉ mình mình biết.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Trong lãnh vực tôn giáo, mỗi người phải cảm nghiệm cho mình 
	bằng tâm hồn. Tự chúng, những thực tại tôn giáo không thế chứng minh được, 
	lý lẽ nào cũng chỉ là gợi ý có tính thuyết phục tương đối. Vì thế mới cần 
	đến chứng tá đời sống. Chính đời sống sẽ biện minh cho những gì không thế 
	giải trình bằng lý luận.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Đức tin cũng giống như cảm hứng và cái nhìn của nghệ sĩ. 
	Nghệ sĩ hơn người ở chỗ cảm thấy cái đẹp, nhìn thấy cái đẹp, nhận diện được 
	cái đẹp ở những nơi, vào những lúc mà người thường chẳng thấy gì cả. Không 
	thể nói người nghệ sĩ bịa đặt ra một cái gì thực ra không có, nhưng phải 
	nhìn nhận rằng tâm hồn không có tính nghệ sĩ là tâm hồn thiếu nhạy bén. 
	Người có đức tin giống nghệ sĩ ở chỗ tâm hồn cởi mở, nhạy cảm nên nắm bắt, 
	lĩnh hội được cái vô hình. Tâm hồn người tín hữu bắt trúng tần số. </span>
	</p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">M. Toliver một nhà truyền giáo ở miền Tây Trung Hoa có lần 
	gặp hai viên chức cao cấp đồng thời cũng là những Kitô hữu nhiệt thành. Một 
	trong hai người kể rằng: trong một cuộc oanh kích, ông ta, bà vợ và đứa con 
	gái nhỏ 6 tuổi không tìm được nơi trú ẩn, nên phải nấp dưới gầm bàn ăn. Bom 
	nổ ngay bên, nên họ chỉ còn biết cúi đầu cầu nguyện. Khi qua cơn nguy biến, 
	đứa bé nhìn lên thấy ảnh Chúa Giêsu, em nói:</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">- Ba ơi, Chúa Giêsu là nơi trú ẩn an toàn nhất, phải&nbsp; không 
	ba?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<b><span lang="VI">3. L<i>òng Thành Và Ơn Thánh&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </i></span>
	</b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Nhưng thử hỏi bởi đâu người có đức tin lại có một cái nhìn 
	thấu suốt như vậy? Có điều kiện nào để con người có thể có được một đức tin 
	trong sáng như thế hay không? </span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Thưa có. Đó là sự thành tâm thiện chí, sự ngay thật khiêm 
	tốn trong tâm hồn<b><i>.</i></b> Thiếu những điều kiện đó đức tin khó có thể 
	nảy sinh.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Tuy nhiên dầu có tất cả những điều đó cũng vẫn chưa đủ. Còn 
	cần có tác động của Thiên Chúa trong tâm hồn. Nguồn mạch chính của đức tin 
	là <b><i>ơn Chúa</i></b>. Đức tin trước hết là một hồng ân.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Chúng ta tin. Nhưng chính Thiên Chúa làm cho chúng ta có thể 
	tin. Chính Ngài mở lòng mở trí chúng ta để chúng ta thấy và hiểu. Đức tin là 
	một cuộc hiển linh: Thiên Chúa tỏ mình cho chúng ta được thấy Ngài. Chính 
	Ngài rọi ánh sáng vào lòng chúng ta và rọi ánh sáng trên mọi sự để chúng ta 
	có thể thấy. Lời thánh vịnh 39 thật có ý nghĩa: <b>&quot;<i>Trong ánh sáng của 
	Chúa chúng con nhìn thấy ánh sáng&quot;.</i></b><i> </i>Mọi ánh sáng đều bắt 
	ngưồn từ nơi Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Như vậy người tín hữu là người đã nhận được ánh sáng của 
	Thiên Chúa và nhìn thấy mọi sự trong và nhờ ánh sáng của Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-autospace: none; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Cũng như các đạo sĩ, người tín hữu đã được Thiên Chúa mở 
	lòng mở trí, đã bắt được ánh sáng của Thiên Chúa, đã được đưa vào thế giới 
	mới của Ngài. Phải gọi ơn này là gì? Gọi là ơn trời biển thì cũng chưa nói 
	được gì về cái phúc của mình. Hãy tri ân và đừng bao giờ coi thường phúc đó. 
	Trái lại hãy sống trọn niềm tin của mình, thể hiện niềm tin đó trong cuộc 
	sống giống như các đạo sĩ. Sau khi khám phá ra Chúa, cuộc đời họ đã biến đổi 
	hoàn toàn và cuộc sống của có thật nhiều niềm vui.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Ernest Gordon có viết một quyển sách tựa đề &quot;Ngang qua thung 
	lũng sông Kwai&quot;, trong đó ông trích dẫn một mẩu chuyện có thật xảy ra tại 
	một trại tù binh Nhật bổn dọc bờ sông Kwai trong thế chiến thứ hai. nơi đây 
	12 ngàn tù binh đã bị chết vì bệnh tật và bị đối xử tàn tệ trong khi họ phải 
	xây dựng một tuyến đường xe lửa.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Đám đàn ông bị cưỡng bức lao động dưới cơn nóng đôi khi lên 
	đến 49oC. Đầu trần, chân đất họ vác từng thúng đất đá trên vai để xây cho 
	xong toàn bộ tuyến đường. Họ chỉ mặc mỗi manh áo rách và nằm ngủ trên mặt 
	đất không chăn chiếu. Thế nhưng kẻ thù khủng khiếp nhất đối với họ không 
	phải là đám lính Nhật hay cuộc sống gian khổ mà lại là chính bản thân họ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Theo lời kể của Gordon, vì quá sợ tụi lính Nhật, nên đám tù 
	nhân đã bị mắc chứng hoang tưởng. Họ lấy luật rừng cư xử với nhau. Đám lính 
	gác cười nhạo khi nhìn thấy những người lính từng kiêu hãnh biết bao giờ đây 
	đang phá hoại lẫn nhau.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Thế rồi một điều khó tin đã xảy ra. Hai tù nhân nọ tổ chức 
	cho các bạn tù thành lập những nhóm học hỏi Thánh kinh. Và qua việc học hỏi 
	Thánh Kinh, dần dà đám tù nhân khám phá ra Chúa Giêsu đang sống d0ộng giữa 
	họ, vì Ngài đã từng không có chỗ gác đầu vào ban đêm, Ngài đã từng chịu đói 
	khát, Ngài từng bị phản bội, từng nếm roi vọt trên lưng như họ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: normal; text-indent: 48px; margin: 8px 0cm">
	<span lang="VI">Thế là tất cả những gì liên quan đến Chúa Giêsu, về con 
	người của Ngài, về những gì Ngài nói, những gì Ngài làm bắt đầu mang đầy ý 
	nghĩa và trở nên sống động đối với họ. Đám tù không còn cho rằng họ là những 
	nạn nhân của một tấm bi kịch độc ác nữa; họ không còn chỉ điểm, không còn 
	phá hoại lẫn nhau nữa. Họ biểu lộ sự hoán cải rõ rệt nhất trong những lời 
	cầu nguyện. Họ bắt đầu cầu nguyện cho nhau nhiều hơn cho chính mình, nếu có 
	xin gì cho riêng mình thì họ chỉ xin được nới lỏng tự do để đến bên nhau. 
	Dần dà, cả trại đã được biến đổi, đến nỗi không phải chỉ đám lính Nhật mà cả 
	các tù binh ấy cũng phải ngạc nhiên.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager