File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua_Vong-Mua-GS/CN IV MV/15.htm
File size: 18.89 KiB (19344 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A; Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta; Giuse-im-lặng; Mộng-báo-Thánh-Giuse; Đức-Trin"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
THIÊN CHÚA Ở CÙNG CHÚNG TA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc280034491">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel
Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Những “Tin Mừng về tuổi thơ” là những trang
Tin Mừng kỳ diệu, rất khác với các Tin Mừng khác: Matthêu và Luca là những
người duy nhất nói cho chúng ta hay, lại không phải là những chứng nhân trực
tiếp. Các ông đã sưu tập lại những kỷ niệm được lưu giữ trong các môi trường
“Do Thái – Kitô” và nhất là trong gia đinh Đức Giêsu. Và với dữ kiện cơ bản”
này, các ông đã xây dựng một Dẫn nhập thần học, có phần giống như một nhạc
sĩ soạn một “Khúc dạo đầu” mà ở đó nhạc sĩ làm cho người ta nghe thấy những
chủ đề chính mà ông muốn khai triển tiếp theo. Dưới vẻ bề ngoài thô thiển và
vụn vặ, đó là những văn bản phong phú những giáo lý sâu sắc, dĩ nhiên được
viết sau khi Đức Giêsu sống lại và cần phải đọc “trong đức tin”. Điều ấy
không có ý nói rằng, “tính nhân bản không có trái lại là khác”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Matthêu, khác Luca, không tập trung tuổi thơ
của Đức Giêsu và Đức Maria, nhưng vào Giuse: 1. Giả phả Đức Giêsu, theo dòng
dõi Giuse; 2. Loan báo việc sinh Đức Giêsu cho Giuse, và chấp nhận vai trò
của mình: chồng Đức Maria và cha pháp lý của Đức Giêsu; 3. Việc thờ phụng
của các nhà chiêm tinh và vai trò chủ chốt của Giuse bảo đảm an toàn hài nhi
khi trốn sang Ai Cập; 4. Trở về Na-da-rét, theo lệnh của một thiên thần luôn
luôn nói với Giuse (Mt 1,1 - 2,23).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa nhật này trước lễ Giáng sinh. Giáo Hội
đề nghị chúng ta nghe tin loan báo cho Giuse.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là gốc tích (“khởi nguyên”) của Đức
Giêsu Kitô.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nói “khởi nguyên” là nói đến “bắt đầu”. Đó
là tiếng trang trọng lớn lao của khởi đầu thế giới, trong sách đầu tiên của
Kinh Thánh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với người Sê-mít, quan niệm “nhân vị”
như một cái toàn thể, vữa có tính thể xác và linh thiêng, khác với những
người Hy Lạp, coi “nhân vị” trước hết như một linh hồn, thực tại linh
thiêng, nhập thể vào trong một thân xác Đức Giêsu Kitô “bắt đầu” ở chính
khoảnh khắc mà người nhập thân vào “lịh sử con người”, vào biến cố này, vào
tình huống mà Đức Gìêsu sinh ra.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Bà Maria, Mẹ Đức Giêsu đã thành hôn với ông
Giuse.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">A, tất cả mọi người đều tin là biết lịch sử
về con người của Giuse. Một con người trở thành đề tài để giễu cợt trong
trại lính và trong xưởng thợ. Người ta đã đặt thành những bài hát dân gian
diễu cợt con người ngây thơ và nạn nhân này; ông Giuse đáng thương! không
phải thế sao? Nhất thế là chế nhạo Tin Mừng và không biết tí gì về cặp Maria
và Giuse. Cặp này chắc chắn là cặp hạnh phúc nhất trong suốt lịch sử. Người
mà, trong tất cả các cặp được thành hình từ khi tạo thành thế giới, được
mang dấu ấn một lịch sử phổ quát! Cặp này cũng là cặp ‘phong nhiêu nhất
trong các cặp’. Ban đầu, tình hình của họ thế nào: hai thanh niên ở giữa
tuổi 15 và 20, đính hôn với nhau, vì cùng có một dự tính kỳ diệu là thành vợ
chồng. Bạn hãy nhớ đến cuộc đính hôn của các bạn! Cái thời hạnh phúc đó.
Hãy, nhìn các bạn trẻ đang lui tới với nhau và xây dựng ý định lứa đôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng trước khi ông bà về chung sống, Bà đã
có thai do quyền năng của Chúa Thánh Thần, ông Giuse, chồng bà là người công
chính là không muốn tố giác bà nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đây là chặng thứ hai: “dự tính tan vỡ”;
khủng hoảng chuyện đôi lứa, khi Giuse thấy người đính hôn của mình mang
thai. Tất cả mọi giấc mơ đầu bị phá tan. Có lẽ ta không thể hiểu được nỗi
đau đớn tinh thần dày vò còn bị che khuất đằng sau đoạn Tin Mừng vắn tắt
này? Ở giai đoạn tình huống này, Giuse quyết định không cưới Maria nữa. Và
quyết định này là quyết định của người đàn ông công chính.”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta đưa ra nhiều cách giải thích về sự
công chính này của Giuse. Thánh Justin nghĩ rằng Giuse công chính bởi vì
người muốn áp dụng Luật (Đnl 22,23). Điều kỳ lạ và có vẻ không đúng là người
ta đã có thể nghĩ đến một sự nghi ngờ tội ngoại tình, mà Luật Môsê đòi phải
phạt. Thánh Giêrôm, chính người lại kết luận rằng Giuse “công chính bởi vì
ông muốn bỏ bà Maria một cách kín đáo”. Nhưng cũng ở chính đó, có phải là
điều công chính khi bỏ mặc cho số phận một người vợ mà người ta nhìn nhận là
vô tội ư? Giải pháp thỏa đáng duy nhất cho vấn đề này chính là điều mà bản
văn đã gợi ra. Quả thế, ngay trước lúc diễn tả cuộc tranh chấp tâm lý của
Giuse, thì Matthêu, một cách rất rõ ràng, giả định là người ta có biết việc
“thụ thai mà còn trinh nguyên một con trẻ”; thụ thai bởi tác động của Thánh
Thần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Do đó có lẽ chính Đức Maria đã tiết lộ tâm
sự với người mình đính hôn (hay đúng hơn, mẹ của Đức Maria theo tập quán
Phương Đông). Và Giuse, sau khi suy nghĩ bằng những phương tiện nhân loại
của mình, sau khi đã hiểu rằng con trẻ này do Chúa, mà đến, ông không muốn
đòi hỏi về quyền hành đối với đứa con không phải là của mình; ông nhận ra
‘quyền làm cha’ của Thiên Chúa. Và ông nghĩ rằng, chính ông Giuse, không
được con như cha của đứa con đó. Thế là ông quyết định từ khước ý định lứa
đôi của mình. Cũng như Abraham, hy sinh cho Thiên Chúa, Giuse là “người công
chính”, ông quyết định hy sinh mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông đang toan tính như vậy thì kìa sứ thần
Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: “Này ông Giuse, con cháu Đavít, đừng
ngại đón bà Maria vợ ông về...”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Như thế chính Thiên Chúa can thiệp để thay
đổi dự tính của Giuse. Để nhấn mạnh đến khía cạnh “tôn giáo”, thần linh”,
của quyết định mới mà Giuse có, Matthêu để cho mạc khải” của mình chảy theo
“thể loại văn chương” thoáng thấy của việc “loan báo theo ngôn ngữ quen
thuộc Kinh Thánh, Chúa dựng ở đây sự can thiệp của “Thiên Thần của Chúa”, và
của “giấc chiêm bao” loan tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thường đó là vấn đề về các giấc chiêm bao
trong Kinh Thánh và đặc biệt trong cuộc đời của Giuse (Mt 1,20; 2,13.22).
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Giuse, một anh thợ tầm thường, ở đây được
gọi lên một cách trang trọng là “con nhà Đavít”. Chính là với danh nghĩa
“dòng dõi của hoàng gia” Do Thái, mà Thiên Chúa yêu cầu ông thay đổi ý định
và nhận Maria làm vợ mình. Ông đã quyết định' “bỏ” nàng' và như thế khước từ
làm cha đứa bé mà Maria mang thai... Tình hình cũng đúng như đại tổ phụ
trong đức tin, Abraham tin điều đó, khi ông chấp nhận hy sinh con trai Ixaác
của mình, thì ông xem con trai mình như một “của lễ của Thiên Chúa” (St 22).
Với Giuse, người vừa khước từ một đứa con trai, cũng thế. “Thiên Thần của
Thiên Chúa đòi ông đón nhận đứa con trai theo cách khác: Người phải nhận đứa
con như một “của lễ”, trong đức tin. Đứa con mà ông đã khước từ theo xác
thịt, thì ông lại nhận đứa con đó như “con của lời hứa” (Gl 4,2-28).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Chắc chắn người con bà cưu mang là do quyền
năng của Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai, và ông phải đặt tên con trẻ.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu văn bằng tiếng Hy Lạp được xây dựng trên
sự đối lập mà chúng ta đã nhấn mạnh; bộ phận đầu tiên của câu nói bắt đầu
bằng “gar”, có nghĩa là “quả thế, chắc chắn”. Bộ phận thứ hai của câu nói
bắt đầu “dé”, có nghĩa là “nhưng, tuy nhiên”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế thiên thần không báo cho Giuse biết
việc thụ thai đứa con còn trinh nguyên, mà ông đã biết. Nhưng thiên thần yêu
cầu ông, mặc dù ông đã biết, là thay đổi quyết định của ông. Không những
Giuse không biết mình đi như ông tính làm, nhưng trái lại, Thiên Chúa cần
ông. Thiên Chúa giao cho Giuse hai vai trò: 1. nhận lấy Maria về nhà mình;
2. đặt tên cho con trẻ. Trong ngôn ngữ Kinh Thánh, theo thói quen sêmít,
điều ấy có nghĩa rõ ràng là “nhận lấy quyền làm cha pháp lý” cho đứa con.
Người ta hiểu tại sao Giuse đã được chào kính với danh hiệu: Con Đavít.
Chính do dòng họ Giuse mà Đức Giêsu lại trở nên con của Đavít, để hoàn thành
tất cả mọi lời hứa của Thiên Chúa” (Mt 1,1 - 9,27 - 12,28: 20,23 - 21,9).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với ai hiểu văn bản này một cách sâu xa,
như đa chép, Giuse không hề thuộc về thứ nhân vật xanh xao và thụ động mà
người ta dã làm biến dạng một cách sai lầm Đó là một “người công chính” thực
sự. Một người can đảm thực sự đã thay đổi quyết định mà mmh đã có với tất cả
lòng thành. Một người tin tưởng vào người đã đòi mình một “lòng tin”, vào
nhịp độ của biến cố khủng khiếp sắp xảy ra. Và ta hãy thêm, “một người
chồng” hoàn toàn hiệp thông với lòng tin của người vợ mình. Ngày nay, tâm lý
học hiện đại nhấn mạnh đến khái niệm “đôi lứa”, “đồng trách nhiệm”. Bất chấp
tất cả những cái bề ngoài hờ hợ mà người ta có thể dừng lại, than ôi. Maria
và Giuse sống, một cách vượt hẳn thường lệ, một cuộc sống đôi lứa kết hợp
một cách phi thường: họ “đối thoại” ở mức độ sâu xa nhất, bằng cách mỗi
người đi tìm ý của Thiên Chúa, và bằng cách chấp nhận cùng một thái độ; phải
vượt qua những cái nhìn nhân loại đơn giản, để có thể tin tưởng vào một
tương lai mà Thiên Chúa mở ra trước mắt họ. Và còn điều này, bất chấp “cơn
khủng hoảng”, một lúc nào đó một chuyện không thể tiên liệu được đã tạo ra
giữa họ. Như vậy trong cuộc sống chúng ta, có thể xảy ra một tình huống bắt
buộc,bất ngờ, mà khi đó dường như Thiên Chúa đến phá vỡ những dự tính của
chúng ta, tức là, trong thực tế, kêu gọi ta tiếp nhận ý chí mới của Thiên
Chúa. Nhưng đó là trong đêm tối đức tin; như trong một giấc chiêm bao ban
đêm. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông phải đặt tên cho con trẻ là Giêsu, vì
chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ. Tất cả sự việc này đã xảy
ra, là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ: Nây đây, Trinh
nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là
Emmanuen, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hai từ này là cả một nền thần học: Thiên
Chúa cứu độ Thiên Chúa ở cùng chúng ta... Giuse, lúc này, chỉ muốn có tên
thứ nhất, “Giêsu-Thiên-Chúa-cứu-độ”. Và chính Đức Giêsu Phục sinh sẽ đảm
nhận tên thứ hai hàm nghĩa Sê-mít ở cuối sách Tin Mừng: “Còn tôi, tôi ở với
các ông mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Con trẻ mà tôi sắp mừng lễ
ngày Giáng sinh, con trẻ ấy có đúng là Giêsu kia không? Tôi có đón nhận
người như Đấng giải thoát tôi khỏi tội lỗi của tôi không? Tôi có đón nhận
dấu chỉ nhiệm tích của người không? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Khi tỉnh giấc, ông Giuse làm như sứ thần
Chúa dậy và đón vợ về nhà, ông không ăn ở với bà cho đến khi bà sinh một con
trai, và ông đặt tên cho con trẻ là Giêsu.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 1.0cm; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuối cùng bây giờ, chúng ta tìm thấy lại cái
dự tính đôi lứa muốn hình thành lúc đầu câu truyện (“Maria thuận cưới
Giuse”); dự tính này, trong khoảnh khắc bị tan vỡ do tình huống đã gây ra
khủng hoảng, và bây giờ thành hình (nhưng khác hẳn với dự kiến (“không có
quan hệ vợ chồng”), ông ấy chẳng hề biết bà ấy”). Bản văn có một sự sáng tỏ
làm lóa mắt, giống như tất cả những gì thuộc về thần linh: Giuse. nhờ quyết
định của Thiên Chúa được đồng thuận tự do trong đức tin, đón nhận một chức
năng làm cha đích thực mà không có quan hệ xác thịt. Tôi tưởng tượng thấy
điều đó, sung sướng, hồ hởi. Tất cả chuyện đó là huyền nhiệm, như Thiên Chúa
là huyền nhiệm, cũng như “Phục sinh”, như “Thánh Thể” đều là huyền nhiệm.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>