File "12.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN XXXII TN A/12.htm
File size: 19.7 KiB (20169 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXXII thường niên</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXXII thường niên"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXXII thường niên"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXXII thường niên</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
DỤ NGÔN 10 CÔ TRINH NỮ ĐƯỢC MỜI DỰ TIỆC
CƯỚI</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc307675650">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của
Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">1. Một dụ ngôn gởi đến những thính
giả Do thái ngày xưa:</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bài Tin Mừng của ngày Chúa nhật thứ 32
hôm nay lấy trong diễn từ thứ 5 của Đức Giêsu, "diễn từ về thời cánh
chung". Đức Giêsu đã từ chối trả lời câu hỏi của các môn đệ: "khi nào
những sự việc ấy sẽ xảy ra. Bù lại, sau khi kể ra những dấu hiệu báo
trước biến cố, Người ân cần giải thích cho họ phải chuẩn bị trước như
thế nào: Năm dụ ngôn về sự tỉnh thức là những minh hoạ cho điều đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước hết, Chúa dùng câu chuyện lụt đại
hồng thuỷ và ông Nôe để so sánh (Mt 24,37-42): "Họ không hay biết gì,
cho đến khi nặn hồng thuỷ ập tới cuốn đi hết thảy. Ai nấy chỉ lo chuyện
đời: "thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng", Họ không muốn biết rằng
Thiên Chúa có thể thi hành việc xét xử ngay giữa cuộc sống hiện tại này.
Một mình Nôe đã biết chuẩn bị cho tai hoạ sắp đến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tiếp đến, Chúa kể dụ ngôn về kẻ trộm
đêm, Người quả quyết: "nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, nên
ông đã thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. Và kết luận: "Cho nên
anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không
ngờ, thì Con Người sẽ đến". Sau đó Chúa móc nối với dụ ngôn người đầy tớ
trung tín để tuyên bố: "Phúc cho đầy tớ ấy nếu chủ về mà thấy anh ta
đang làm như vậy!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu tiếp tục kể tới dụ ngôn mười
cô trinh nữ được mời dự tiệc cưới. Bối cảnh của câu chuyện chẳng xa lạ
gì đối với các thính giả của nó: một tiệc cưới như thường xảy ra ở
Palestine thời đó:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Như người ta thường biết, cô dâu phải ở
tại nhà cha mẹ, chờ chú rể cùng với bạn bè đến rước.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi chú rể đến một cách long trọng để
tìm đón cô dâu về nhà mình, nơi sẽ diễn ra nghi thức chúc hôn và tiệc
cưới, có một đám rước tưng bừng ra đón chàng với đèn đuốc sáng trên tay,
rồi sau đó cùng với chàng tiến vào tận phòng tần hôn. Dụ ngôn của Đức
Giêsu được Matthêu thuật lại gồm 3 hồi và một màn kết:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Hồi l: màn mở với cảnh mười cô trinh
nữ "được mời dự tiệc cưới".</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
Cầm đèn "ra đi đón chú rể". Nhưng chú rể đến trễ, nên các cô "thiếp đi
rồi ngủ cả".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Hồi 2: Câu chuyện đang mở màn một
cách tốt đẹp,</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> <b><i>bỗng
sang một khúc quanh bi đát, khi thình lình "nửa đêm có tiếng la lên: </i>
</b>kìa chú rể, ra đón đi". Lúc này xảy ra một sự tách biệt giữa nội bộ
các cô. Một bên, gồm năm cô được gọi nào là "biết phòng xa", "thận
trọng", "khôn". Trong Thánh Kinh, đức tính này không chỉ sự khôn khéo
theo kiểu người đời cho bằng một sự sáng suốt trong hành động, một cách
thực tiễn, đối với ý định của Thiên Chúa. Được kể là "khôn" những ai ý
thức được tính khẩn trương của ngày giờ, và biết ứng xử phù hợp. Năm cô
gái này "vừa mang đèn, vừa mang dầu theo". Họ lập tức sẵn sàng, đèn
trong tay cháy sáng, để nhập vào đám rước đi đón chú rể và đám bạn bè
của mình. Bên kia là năm cô được gọi là "dại". Trong Thánh Kinh, tính từ
này không chỉ sự bất cẩn, lơ đễnh, cho bằng một thái độ quên lãng đối
với Thiên Chúa: được xem là "dại" kẻ nào lạc xa con đường của Thiên
Chúa. Cả năm cô này mang đèn mà không mang dầu theo. Các cô nửa chừng bị
thiếu dầu vì chú rể đến trễ và bất ngờ. Do không thể xin các chị em khác
chia dầu cho, bởi chẳng ai có thể tỉnh thức dùm ai, nên họ phải nửa đêm
đi đánh thức chủ tiệm dậy bán dầu cho. Nhưng đi rồi trở về thì đã quá
trễ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Hồi 3: Đám rước đã vào trong phòng
cưới.</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Cửa đã đóng lại và
sẽ không mở ra nữa. Các cô khi ấy mới năn nỉ: "Thưa ngài, thưa ngài! mở
cửa cho chúng tôi' với!, nhưng vô ích. Chỉ có tiếng trả lời: "Tôi bảo
thật các cô, tôi không biết các cô!. Thật trùng hợp lạ lùng với câu của
Đức Giêsu trong Bài Giảng trên núi: "Đến ngày đó, nhiều người sẽ thưa
với Thầy rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa... Bấy giờ thầy sẽ tuyên bố với họ: Ta
không hề biết các người” (Mt 7,22-23).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Màn kết: với lời khuyên: "Vậy anh em
hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào".</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
Các thính giả của Đức Giêsu là những người rất rành Kinh Thánh, không
thể lầm vào đâu được: dụ ngôn với bối cảnh một bữa tiệc cưới này gợi nhớ
đến giao ước của Thiên Chúa với Dân Người (cf. Ed 16,l-43.49-63). Qua
hình ảnh các trinh nữ này, J.Potin nhận định, Đức Giêsu nhắm đến tập thể
những người Do Thái đang mong đợi Đấng Cứu Thế. Nhưng ơn cứu độ đòi phải
chờ đợi Dân Chúa đã thiếp ngủ về một thiêng liêng. Nhưng này thời cứu
thoát đã đến. Người ta phải mau chóng đáp lại lời loan báo Tin Mừng,
phải nhập vào đám rước đang ngang qua. Để vài giờ nữa thì không thể kịp.
Khi gởi gắm lời kêu gọi tối hậu của Thiên Chúa, Đức Giêsu muốn dành dân
Israel, đám dân cũ ở Giêrusalem, các vị lãnh đạo tôn giáo. Nếu họ chối
từ lời loan báo ơn cứu độ này họ sẽ không thể được gia nhập Nước Trời!
Cả một tai hoạ nghiêm trọng sẽ dành cho họ trong tương lai (“Jésus
l'histoire vraie”, Centurion, trang 383).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">2. Một dụ ngôn gởi đến những Kitô hữu
chúng ta hôm nay:</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dụ ngôn mà Đức Giêsu gợi ra cho các
thính giả Do Thái của Người suy tư, vẫn có giá trị cho mỏi thời, cả cho
thời chúng ta nữa. Được Matthêu đưa vào trong diễn từ dài sau cùng của
Phúc âm ông, khi được gởi đến cho cộng đoàn Kitô hữu, nó trở thành một
lời kêu gọi thôi thúc phải tỉnh thức, vì loài người chúng ta không thể
biết trước "giờ" chú rể đến, "ngày" Chúa trở lại. Cl Tassin nhận xét:
"Để được dự bữa tiệc có một không hai này, được mời mà thôi không đủ,
còn phải chuẩn bị sẵn sàng nữa". Cũng như mười cô phù dâu ở đây, được
mời không có nghĩa đương nhiên được vào dự tiệc cưới, thì tự xưng mình
là Kitô hữu thôi cũng chưa đủ Do đó phải khẩn trương chuẩn bị đón Chúa
trở lại. Đến ngày đó, Đức Giêsu chỉ "nhận ra" thuộc về Người những ai,
trong lúc tích cực mong chờ Người, biết thi hành ý muốn của Chúa Cha;
như thế mới là "người khôn", theo nghĩa của Kinh Thánh. Cl. Tassin viết
tiếp: "Kitô hữu không phai là kẻ bị ám ảnh bởi ngày tận thế sắp đến. Bổn
phận của họ là phải luôn sẵn sàng sống đức tin của mình giữa dòng thời
gian, phân biệt với những kẻ chỉ biết có hiện tại trước mắt: chính đây
là điểm mà trên đó Thiên Chúa sẽ phán xét loài người. Lối sống say sưa
với hiện tại, kiếm dư thừa phải phiếm không cần biết trước sau đôi khi
lại lấn át mà năng ý thức đúng đắn về hiện tại, biết rút ra những bài
học từ quá khứ, biết sửa soạn cho tương lai. Hiểu như thế thì dụ ngôn
mới thể hiện được hết sức tra vấn của nó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dụ ngôn về lụt đại hồng thuỷ trình bày
cho thấy sự phán xét của Thiên Chúa ập xuống nghiệt ngã ngay giữa dòng
đời thường của con người. Dụ ngôn kẻ trộm đêm kêu gọi phải tỉnh táo
trước mọi thứ bất ngờ không hẹn trước. Và dụ ngôn về người đầy tớ trung
tín nêu rõ tinh thần vâng phục chủ phải là hành hồn của thời gian đợi
chờ. Hội Thánh sống với niềm mong đợi ngày cánh chúng ở cuối chân trời,
nhưng cuộc phán xét đã bắt đầu hôm nay, trong những lựa chọn của đời
sống hằng ngày" ("L'evangile de Matthieu”, Centunon, trang 259-260).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">1. “Hãy chong đèn sáng”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
(Mgr. L.Daloz, trong "Le Règne des cieux s'est approché, Desclée de
Brouwer, trang 335- 336).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">"Việc loan báo Chúa đến không có mục
đích hù doạ chúng ta, hay bắt chúng ta phải chờ đợi trong sợ hãi kinh
hoàng. Thiên Chúa đến trễ không có nghĩa Người tìm chích bắt chợp chúng
ta. Người không rình mò bắt tội bắt lỗi con người để trừng phạt! Người
là Cha, người Cha nhân từ chỉ muốn mọi người được cứu độ" (1Tm 2,4).
Người ban cho chúng ta thì giờ vì lợi ích cho chúng ta, để chúng ta biết
sử dụng cho nên. Thời gian cho sự kiên nhẫn đợi chờ của Thiên Chúa cũng
là thời gian cho sự bền đỗ của chúng ta, thời gian của lịch sử chúng ta,
là cơ hội cho chúng ta huấn cải đổi đời, sám hối trở về. Chúng ta phải
biết cảm tạ Thiên Chúa về món quà thời gian ấy, và chính chúng ta cũng
phải biết nhẫn nại đối với người khác như Thiên Chúa, cầu nguyện cho mọi
người, để thông hiệp vào trong lòng nhân hậu và tình thương bao la của
Thiên Chúa. Phải biết tận dụng thì giờ, phải hiểu lý do tại sao ông chủ
về trễ! Chúng ta thấy các cô trinh nữ khôn ngoan, có vẻ ích kỷ quá: khi
chú rễ đến, họ từ chối không chịu chia chút dầu cho các cô kia: "Sợ
không đủ cho chúng em và cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua thì
hơn”. Phải chăng họ quá khôn, quá thủ cho mình, y hệt như con kiến trong
câu chuyện ngụ ngôn? Chúng ta đã biết rằng: dụ ngôn không phải là một
câu chuyện dạy ăn ngay ở lành. Nó dùng sự so sánh lấy ra từ sinh hoạt
hằng ngày, từ lối xử sự thông thường ở đời. Nó không có ý dưa ra một qui
luật đạo đức, hay một mẫu mực nhất thiết phải theo... Người ta cũng có
thể có nhận xét tương tự về thái độ quá ngờ vực hay quá cứng cỏi của chú
rể đối với các cô khờ dại. Đúng là Đức Giêsu tự nhận mình là chú rể,
nhưng điều đó không có nghĩa là Người xử sự theo kiểu chú rể trong dụ
ngôn, xua đuổi những kẻ đến trễ: "Tôi bảo thật các cô, tôi không biết
các cô!". Giáo huấn của dụ ngôn được chính Đức Giêsu rút ra. Đó là thái
độ luôn sẵn sàng để đáp lại tiếng gọi: "Kìa chú rể, ra đón đi! Cần phải
cảnh giác, tỉnh táo, khôn ngoan, để nhận ra, phân biệt, biết cách đáp
trả; Cần phải chong đèn cho sáng và dự trù trong mình lúc nào cũng đầy
dầu Bác ái, để giữ cho ngọn lửa đừng tàn lụi; Cần phải có mặt ngay khi
Chúa đến, và đừng đi đâu xao lãng việc gì... "Anh em hãy canh thức, vì
anh em không biết ngày nào giờ nào..." Chúa không chỉ đến trong ngày tận
thế. Nếu chúng ta chờ Người đến vào ngày tận thế, chúng ta sẽ thấy thời
gian quá dài và chúng ta cũng sẽ thiếp đi rồi ngủ cả. Nếu biết rằng
Người có thể đến trong mỗi phút giây của cuộc sống, chúng ta sẽ lo thắp
sáng ngọn đèn đức tin, đổ đầy băng dầu đức ái, để mau ra nghênh đón
Người không chút chậm trễ. Rồi sẽ đến một ngày, Người tỏ ra cho chúng ta
biết Người là ai, và đã đến với chúng ta như thế nào: "Ta bảo thật các
ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ
nhất của Ta đây, là các người đã làm cho chính Ta vậy" (25,40).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">2. “Con ve và con kiến"</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
(Bible du dimanche, trang 339-340).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Một đám cưới to ở một làng quê
Palestine: 10 cô phù dâu đến để tháp tùng chú rể đi đón cô dâu. Nhung
chỉ có năm trong số các cô xứng đáng được vào phòng tiệc. Tại sao chú rể
lại có thái độ có vẻ cứng cỏi như thế. Dường như tiêu chuẩn chàng đòi
hỏi nơi các cô chính là sự "khôn ngoan”. Một khi đã quyết định đi theo
chú rể (nói cách khác: một khi đã quyết định là Kitô hữu), phải hoàn
toàn qui hướng về Đức Kitô, không được xao lãng tỉnh thức vì đủ ba mươi
sáu thứ chuyện phù phiếm vô bổ ở đời. Phải biết chọn lựa, đó là một
chuyện. Phải tận dụng mọi phương tiện cần thiết để trung thành với lựa
chọn của mình và để đi đến cùng, đó là một chuyện khác nữa... và là
chuyện quan trọng hơn cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-bottom: 6.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Matthêu kể lại dụ ngôn này vào
thời mà chắn chắn các Kitô hữu quá quen với đức tin của mình, và đang
dần dần làm cho đức tin ấy chỉ còn là vâng theo Hội Thánh một cách máy
móc mà thôi. Thời nào thì cũng thế, là những phương thế để tìm lại sức
sống cho niềm tin cũng thế thôi".</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>