File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN XXX TN A/12.htm
File size: 16.61 KiB (17008 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXX&nbsp; thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXX  thường niên - Năm A; Mến Chúa yêu người; Yêu thương là truyền giáo; Giới răn yêu thương; Luật trọng đại nhất; Hai điều răn; Trò chơi hòa bình; Luật yêu mến;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
h1
	{margin: 3.0pt 0cm;
	text-align:justify;
	page-break-after:avoid;
	font-size:13.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:red;
	}
.auto-style1 {
	text-indent: 36px;
}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXX  thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXX&nbsp; thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		ĐIỀU RĂN TRỌNG NHẤT&nbsp;</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		JKN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="auto-style1"><b style="mso-bidi-font-weight: normal">
		<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý:<o:p></o:p></span></b></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">1. Theo tinh thần 
		của Đức Giêsu, thì trong hai điều răn quan trọng nhất ấy, điều răn nào 
		quan trọng hơn? Phải ưu tiên sống điều răn nào?<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">2. Tại sao thánh 
		Phao-lô tóm toàn bộ lề luật vào một điều răn duy nhất: «Ai yêu người, 
		thì đã chu toàn Lề Luật» (Rm 13,8)? Ngài bỏ điều răn yêu Chúa sao?<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">3. Nếu bạn là một 
		người cha đông con, đồng thời là người cha tốt lành không chút vị kỷ, 
		bạn muốn con cái yêu thương mình bằng cách nào?<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><b style="mso-bidi-font-weight: normal">
		<span style="font-size: 14.0pt">CHIA SẺ<o:p></o:p></span></b></p>
		<p class="auto-style1"><b style="mso-bidi-font-weight: normal">
		<i style="mso-bidi-font-style: normal"><span style="font-size: 14.0pt">
		1. Hai điều răn trọng nhất của Do Thái giáo và Kitô giáo<o:p></o:p></span></i></b></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Người khôn ngoan 
		thì trong mọi lãnh vực luôn luôn phân biệt điều chính và điều phụ, điều 
		cốt lõi và điều «bì phu», điều cần thiết và điều ích lợi, điều quan 
		trọng và điều không quan trọng. Phân biệt như thế không phải để chỉ làm 
		điều chính và bỏ điều phụ, mà để khi không thể làm được cả hai, thì phải 
		ưu tiên cho điều chính. Vì điều chính là yếu tố quyết định thành công, 
		không thực hiện nó thì chắc chắn sẽ thất bại. Còn điều phụ, nếu làm được 
		thì rất tốt, rất ích lợi, có thể làm cho sự thành công rực rỡ hơn, nhưng 
		không làm được thì cũng vẫn có thể thành công.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Trong việc giữ 
		đạo và nên thánh, chúng ta cũng cần biết điều nào là cốt tủy, là quan 
		trọng nhất; nếu không giữ điều này thì coi như chưa phải là giữ đạo, và 
		không thể nên thánh, cho dù có giữ những điều phụ thuộc một cách thật 
		hoàn hảo. Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta biết, giữa biết bao giới 
		răn, thì giới răn quan trọng nhất là mến Chúa và yêu người. Đó là cốt 
		tủy của lề luật: «Tất cả Luật Mô-sê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc 
		vào hai điều răn ấy». Nếu giữ đạo mà không phân biệt điều nào chính điều 
		nào phụ, thì chúng ta dễ giữ đạo theo «kiểu Pha-ri-siêu» đã bị Đức Giêsu 
		tố cáo: «Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ 
		những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, tình thương và lòng 
		chân thành» (Mt 23,23); «Các người lọc con muỗi, nhưng lại nuốt con lạc 
		đà» (23,24). Hướng dẫn người khác giữ đạo và nên thánh mà không phân 
		biệt chính phụ, thì dễ trở thành «những kẻ dẫn đường mù quáng» (23,16). 
		Do đó, bài Tin Mừng hôm nay có tầm quan trọng đặc biệt cho mọi Kitô hữu 
		muốn giữ đạo và nên thánh.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><b style="mso-bidi-font-weight: normal">
		<i style="mso-bidi-font-style: normal"><span style="font-size: 14.0pt">
		2. Hai điều răn tóm lại thành một điều răn: «yêu thương»<o:p></o:p></span></i></b></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Cũng trong chiều 
		hướng tìm cái chính yếu, ta có thể tiếp tục đặt vấn đề: trong hai điều 
		răn ấy, điều răn nào quan trọng, chính yếu hơn?<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Phải nói đây là 
		hai giới răn rất đặc biệt, có vẻ là hai giới răn khác nhau, nhưng thật 
		ra chỉ là hai cách diễn tả khác nhau của một giới răn duy nhất. Cả hai 
		giới răn chỉ có một động từ duy nhất là «yêu», đối tượng của động từ 
		«yêu» này có vẻ là hai đối tượng khác biệt nhau: tuy có thể phân biệt rõ 
		rệt trên lý thuyết, nhưng trên thực tế và thực hành thì dường như không 
		thể phân biệt, và không nên phân biệt. Vì thế, hai điều răn ấy «tuy hai 
		mà một», tương tự như hai trang của cùng một tờ giấy: tuy là hai mặt 
		khác nhau, nhưng chỉ là một tờ giấy duy nhất.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy, rất 
		nhiều lời trong Thánh Kinh cố tình đồng hóa Thiên Chúa với 
		tha-nhân-của-chúng-ta. Cụ thể nhất là trong đoạn nói về cuộc phán xét 
		cuối cùng (x. Mt 25,31-46), Đức Giêsu đồng hóa chính Ngài với tha nhân, 
		đặc biệt những người đau khổ, nhỏ bé, bị khinh thường, áp bức: «Ta bảo 
		thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em 
		bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta», và «mỗi lần 
		các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, 
		là các ngươi đã không làm cho chính Ta».<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Tại sao thế? Vì 
		con người là «hình ảnh của Thiên Chúa» (St 1,26-27; 9,6). Có ai yêu một 
		người mà lại không yêu bức ảnh của người ấy không? Ta thấy những cặp 
		tình nhân, khi không có mặt nhau, thường hôn lên ảnh của nhau. Hơn thế 
		nữa, con người là con cái của Thiên Chúa: ngay khi được tạo dựng, con 
		người đã được Thiên Chúa yêu thương và nâng lên hàng con cái Ngài (x. Kn 
		5,5; Lc 20,36; Ga 11,52; Rm 8,16). Và Ngài yêu quí con người đến mức, 
		sau khi họ sa ngã, Ngài đã cho Con Độc Nhất của Ngài xuống trần, chịu 
		đau khổ và chết để cứu chuộc họ (x. Ga 13,1; Rm 5,6-8; 14,15b; 1Cr 15,3; 
		2Cr 5,15; 1Tx 5,10; 1Pr 3,18). Do đó, ai yêu Thiên Chúa, tất nhiên cũng 
		phải yêu con cái của Ngài, những người mà Ngài hết mực yêu thương: «ai 
		yêu mến Đấng sinh thành, thì cũng yêu thương kẻ được Đấng ấy sinh ra» 
		(1Ga 5,1).<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, tha nhân 
		bên cạnh và chung quanh chúng ta chính là hiện thân cụ thể và gần gũi 
		chúng ta nhất của chính Thiên Chúa. Vì thế, yêu những người ấy là yêu 
		chính Thiên Chúa, và không yêu họ chính là không yêu Ngài. Người Kitô 
		hữu có đức tin đích thực phải nhìn thấy chính Thiên Chúa ở nơi những 
		người mình gặp hằng ngày, và yêu Ngài ở nơi họ. Không thể yêu Ngài ở nơi 
		một ai khác chính đáng hơn nơi tha nhân. Chính vì thế, thánh Gio-an mới 
		nói: «Nếu ai nói: &quot;Tôi yêu mến Thiên Chúa&quot; mà lại ghét anh em mình, 
		người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông 
		thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy» (1Ga 
		4,20). Do đó, «ai yêu mến Thiên Chúa thì cũng phải yêu thương anh em 
		mình» (4,21).<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Quả thật, không 
		phải là phi lý mà thánh Phao-lô và Gia-cô-bê đã tóm lại toàn bộ lề luật 
		không còn vào hai giới răn, mà vào một giới răn duy nhất: «Anh em hãy 
		mang gánh nặng cho nhau, như vậy là anh em chu toàn luật Đức Kitô» (Gl 
		6,2); «Ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật» (Rm 13,8); «Các điều răn 
		đều tóm lại trong lời này: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. 
		(...) Yêu thương là chu toàn Lề Luật» (13,9-10); «Luật Kinh Thánh được 
		đưa lên hàng đầu là &quot;Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình&quot;» (Gc 
		2,8). Không những ta phải yêu thương những người chung quanh mình, hy 
		sinh cho họ, mà còn phải làm sao để họ cũng sống yêu thương và thúc đẩy 
		nhau sống yêu thương nữa: «Chúng ta hãy để ý đến nhau, làm sao cho người 
		này thúc đẩy người kia sống yêu thương và làm những việc tốt» (Dt 
		10,24).<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><b style="mso-bidi-font-weight: normal">
		<i style="mso-bidi-font-style: normal"><span style="font-size: 14.0pt">
		3. Thực hiện việc yêu Thiên Chúa bằng việc yêu tha nhân<o:p></o:p></span></i></b></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Để dễ hiểu những 
		điều trên, ta hãy xét trường hợp của một người cha rất giàu có, rất khỏe 
		mạnh, không thiếu thứ gì, cũng không cần thứ gì cả. Người cha ấy có một 
		đàn con đông đảo, nhưng vì lỗi của chúng nên chúng trở nên nghèo nàn, 
		đau khổ, thiếu thốn. Nguyên nhân gây nên tình trạng đau khổ ấy là chúng 
		không biết yêu thương. Người cha ấy đã tìm đủ cách để đàn con hạnh phúc 
		hơn, bằng cách giáo dục để chúng có nhiều tình thương hơn, vì một khi 
		chúng biết yêu thương thì tất nhiên và tự nhiên hạnh phúc sẽ đến với 
		chúng. Thử hỏi người cha ấy mong mỏi gì nơi đàn con? Chắc chắn là mong 
		chúng yêu thương nhau (x. Ga 13,34-35).<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Có một đứa con 
		kia mong cha ban cho mình của này vật nọ, nên chỉ biết nghĩ đến cha, 
		mong hầu hạ cha, lo cho cha từng chút, đang khi cha đã quá đầy đủ, chẳng 
		cần ai lo cho mình một thứ gì. Ngược lại, đối với những anh em ruột thịt 
		bên cạnh mình đang đau khổ và thiếu thốn, đang cần được chăm nom săn 
		sóc, thì người ấy chẳng thèm đoái hoài đến. Thử hỏi người cha ấy có hài 
		lòng về cách xử sự của người con ấy không? Cách xử sự như thế có hợp lý 
		không? Nếu ta là người cha ấy, ta sẽ nghĩ gì về đứa con ấy, ta muốn nó 
		xử sự thế nào?<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Nếu ta là người 
		cha ấy, chắc chắn điều ta mong mỏi nhất là thấy con cái mình yêu thương 
		nhau, lo cho nhau, hy sinh cho nhau, và hễ chúng làm được điều ấy, thì 
		ta sẽ hài lòng vô cùng, vì tình thương của chúng đối với nhau sẽ làm cho 
		chúng hạnh phúc, là điều ta mong muốn nhất. Ta nghĩ rằng chính những đứa 
		biết yêu thương anh em mình một cách vô vị lợi mới là những đứa con hiếu 
		thảo, vì chúng có tình thương đích thực. Vì nếu anh em chúng nghèo khó 
		và khó thương mà chúng còn thương được, ắt chúng phải thương yêu cha 
		chúng hơn nhiều. Còn những đứa chỉ nghĩ tới cha mình giàu có, nên lo 
		chăm chút cho cha đang khi cha chẳng cần điều đó, mà chẳng hề nghĩ đến 
		anh em mình, thì tình thương của chúng đối với cha rất đáng nghi ngờ. Có 
		thể chúng chỉ yêu bản thân chúng mà thôi, còn việc chúng chăm chút đến 
		cha có thể chỉ là một chiến thuật cầu lợi theo sự khôn ngoan ích kỷ của 
		chúng.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Minh họa trên cho 
		thấy chúng ta phải yêu mến Thiên Chúa bằng cách nào. Có thể nói điều răn 
		quan trọng nhất chính là «yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn và 
		hết trí khôn». Nhưng phải thể hiện tình yêu ấy thế nào cho phù hợp với ý 
		của Thiên Chúa? Qua giáo huấn của Đức Giêsu, ta thấy cách tốt nhất để 
		thể hiện tình yêu của mình đối với Thiên Chúa chính là thực hiện điều 
		răn thứ hai: «yêu người thân cận như chính mình». Đức Giêsu đã làm gương 
		về điều ấy. Ngài chết trên thập giá vì yêu thương con người, đồng loại 
		của Ngài (với tư cách Ngài là một con người), nhưng cái chết ấy chính là 
		lễ hy sinh để thờ phượng Thiên Chúa được Thiên Chúa đánh giá cao nhất. 
		Vậy cách thờ phượng Thiên Chúa, yêu mến Thiên Chúa tốt nhất chính là yêu 
		thương những người người chung quanh mình, những người mình gặp hằng 
		ngày, và hy sinh bản thân mình cho họ.<o:p></o:p></span></p>
		<p class="auto-style1"><b style="mso-bidi-font-weight: normal">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cầu nguyện<o:p></o:p></span></b></p>
		<p class="auto-style1"><span style="font-size: 14.0pt">Tôi nghe Thiên 
		Chúa nói với tôi: «Cha là Thiên Chúa, Cha không cần và không thiếu một 
		thứ gì. Vậy thì con yêu Cha cách nào đây? Nếu con muốn yêu Cha cách thực 
		tế, con hãy yêu Cha nơi những người sống chung quanh con, họ chính là 
		hiện thân của Cha ở bên cạnh con. Con yêu họ, chính là con yêu Cha, và 
		đó là cách tốt nhất để con tỏ lòng hiếu thảo đối với Cha».<o:p></o:p></span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager