File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN XXV TN A/07.htm
File size: 19.14 KiB (19598 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXV thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXV thường niên - Năm A; Chủ vườn nho; Đừng so sánh; Tôi không bất công; Lòng tốt Thiên Chúa; Lòng quảng đại;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXV thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XXV thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
DỤ NGÔN THỢ LÀM VƯỜN NHO</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc303679752">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">CHÚ GIẢI CHI TIẾT</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Về Nước Trời thì cũng in như một gia
chủ”:</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> Bây giờ ta đã quen
với loại công thức này rồi. Thực vậy, Nước Trời không giống như gia chủ,
nhưng giống như toàn thể câu chuyện trong đó gia chủ đóng vai trò chính.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Sau khi đã thuận giá với thợ là một
quan tiền”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: Quan tiền
tương đương với một phật lăng vàng và lượng trưng tiền công bình thường
của một ngày làm việc thời Chúa Giêsu. Việc ghi nhận hợp đồng tiên quyết
giữa chủ và thợ đây sẽ thấy là quan trọng vào cuối dụ ngôn: khi chỉ nhận
một quan tiền, toán thợ đầu tiên không hề bị thiệt thòi gì cả, vì đó là
tiền lương đã thỏa thuận với nhau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Giờ thứ ba, ông ra.. “</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Dù theo qui định, một ngày bắt đầu từ lúc hoàng hôn (xem “việc thánh hóa
hưu nhật” bắt đầu từ chiều thứ 6), người ta vẫn chỉ tính giờ kể từ lúc
mặt trời mọc. Như thế giờ thứ 3, thứ 6, thứ 9 và thứ 11 tương ứng với 9
giờ, 12 giờ trưa, 15 giờ và 17 giờ; ngày làm việc chấm dứt lối 18 giờ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Tôi sẽ tính phải chăng cho các anh”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Qua câu nói đó, các người thợ sau phải hiểu rằng tiền công của họ sẽ là
một phần quan tiền.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Khởi từ cuối hết cho đến đầu hết”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Đây là một việc dị thường đối với tập tục đương thời, nhưng trình thuật
cố ý kết cấu như vậy để làm cho ra vẻ thực các lời kêu trách của những
người thợ chứng kiến lòng tốt lạ lùng của gia chủ đối với những kẻ lãnh
đầu tiên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Đã vác nặng cả một ngày trường, với
nắng nôi thiêu cháy”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Theo toán thợ giờ thứ nhất, họ đã bị thiệt thòi trong hai chuyện: vất vả
suốt 12 giờ, trong lúc các kẻ khác chỉ làm việc có một tiếng, và hơn nữa
đã phải hái nho dưới cơn gió nóng cháy trong lúc những kẻ đến sau lại
được hưởng khí trời mát mẻ ban chiều. Thời hạn và điều kiện làm việc khó
khăn cho họ quyền được trả lương cao hơn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Này bạn”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">:
Toán thợ giờ thứ nhất đã chẳng xưng hô với gia chủ bằng tên hay tước
hiệu của ông, và đây ông ta làm cho họ hổ ngươi khi bắt đầu câu trả lời
của mình như thế (x. Lc 15, 31). Người ta vẫn thường dùng lối gọi này
lúc nói với kẻ không biết tên; ở đây nó vừa đầy nhân hậu vừa đầy trách
móc: “bồ ơi...”. Trong 3 đoạn Tân ước có lối gọi này (Mt 20,13; 22,12;
26, 50), kẻ mà người ta nói với là kẻ có phạm lỗi gì đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Hay bạn ghen tương</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">
(Nguyễn Thế Thuấn: <b><i>hay mắt bạn lườm nguýt</i></b>) <b><i>vì tôi
tốt lành”</i></b>: Câu này là kết luận thật sự của dụ ngôn, như ta sẽ
thấy dưới đây, do đó phải nặc cho nó tất cả tầm quan trọng. Quả thế,
thường thì câu kết luận của dụ ngôn là chìa khóa để hiểu dụ ngôn. Chữ
“ghen tương”, nếu dịch cho sát sẽ là: “mắt ác cảm”, “mắt dữ tợn”, một
thành ngữ cổ xưa của Kinh Thánh thường xuất hiện trong Châm ngôn và Huấn
ca, để diễn tả, như ở đây, cơn tức giận và ghen tương của cả con người.
Nếu đặt thành ngữ “mắt dữ tợn” vào lại trong nguyên bản, thì sự tương
phản giữa các hạn từ mới nổi bật, và bài học của dụ ngôn trở nên rõ ràng
hơn: “Hay mắt bạn dữ lợn vì tôi tốt lành?”. Cách cư xử của gia chủ chẳng
phải là hậu quả của một tính khí chướng kỳ, một bất công hữu ý, nhưng
chỉ là kết quả của tâm địa tốt lành nơi ông: chính đó mới quan trọng.
ông không muốn gây thiệt hại cho người này, ông chỉ muốn làm điều thiện
cho người kia.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Thế đó, những kẻ cuối hết sẽ nên đầu
hết, và kẻ đầu hết sẽ nên cuối hết”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Vài tác giả xem châm ngôn này như một phần tất yếu hay hơn nữa, như mộ
phần chủ yếu của dụ ngôn. Nghĩ như thế tất nhiên buộc lòng phải ép lối
giải thích dụ ngôn sao cho ăn khớp với câu kết luận đó. Thánh Gioan Kim
Khẩu đã tỏ ra sáng suốt hơn khi tuyên bố trong bài giảng thứ 64 của
ngài: “Chúa Giêsu không diễn dịch châm ngôn này từ dụ ngôn đâu. Những
người đầu tiên chẳng trở thành kẻ cuối hết; trái lại tất cả đều được
thướng như nhau” (PG 58,614). Khiếu chú giải của ngài đã chỉ cho ngài
giải pháp đích thực: châm ngôn không phát xuất từ dụ ngôn, nhưng đã được
thêm vào do loại suy mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thực vậy, nếu thử liên kết câu tục ngữ
với dụ ngôn mà nó được coi như là lại giải thích. Ta thất ngay rằng câu
tục ngữ không thể nào phát xuất từ dụ ngôn, và cả hai chẳng có thể đi
không với nhau được. Theo châm ngôn, thì các kẻ cam kết phải thực sự nên
đầu hết và những kẻ đầu hết phải trở nên rốt cùng. Thánh Gioan Kim Khẩu
ghi nhận một cách chí lý là bản văn hiện thời không thỏa mãn hai yêu
sách ấy. Cùng lắm và theo một nghĩa nào đó, ta có thể chấp nhận rằng các
người cuối hết đã nên đầu hết vì họ là những kẻ đầu tiên được gọi đến
nhận tiền lương. Nhưng việc xếp hạng này chỉ có tính cách bề ngoài. Kỳ
thực, tất cả đám thợ, lãnh cùng một phần thướng, đều ngang hàng như
nhau. Đối với họ, chỉ có tiền mới đáng kể. Trẻ em có thể hưởng lợi lộc
hơn khi được kêu đầu, nhưng người lớn lại xem việc trả lương trước hay
sau cũng chả ăn thua. Vì thế, nếu dụ ngôn xem ra biện minh cho câu tục
ngữ, thì đó chỉ là bề ngoài và theo lối chơi chữ mà thôi, chứ thực tế
không phải vậy. Tục ngữ nói đến sự đảo ngược vị trí, còn dụ ngôn lại nói
về việc đối xử đồng đều.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chính bản văn giúp ta xác quyết lối giải
thích vừa nêu. Các người thợ đầu tiên, khi tỏ ra ghen tương về quyền lợi
đến độ căm tức, đã phàn nàn về chuyện gì? Về việc lãnh lương sau cùng ư?
hay về chuyện bị đẩy lui vào hàng cuối? Chắc chắn là không! Chẳng thay
họ phàn nàn, chống đối gì điểm này. Xin nói lại điều đó không ăn thua gì
với họ cả; họ chỉ cần được trả lương đầy đủ, còn trước hay sau đôi chút
không quan trọng. Họ phàn nàn ở chỗ là: dù đã lao công nhiều hơn kẻ
khác, họ vẫn lãnh cùng một đồng lương như những kẻ đến làm việc sau
cùng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước giọng phàn nàn ấy, gia chủ đã đưa
ra câu trả lời duy nhất thích hợp: “Này bạn, tôi đâu xử bất công với
bạn, bạn đã chẳng thuận giá một quan với tôi sao? Bạn hãy lấy phần bạn
mà đi. Còn việc cho người cuối hết này bằng bạn, tôi muốn thế. Há tôi
lại không được phép làm như tôi muốn về của cải tôi sao?”. Tất cả ý
nghĩa của dụ ngôn đều nằm nơi câu nói ấy của ông chủ vườn nho. Thế mà
trong đó chẳng có vấn đề ngôi thứ, mà chỉ là sự bình đẳng trong đồng
lương. Các chữ dứt khoát thật rõ ràng: “Này bạn, tôi đâu xử bất công với
bạn...Việc cho người cuối hết này bằng bạn, tôi muốn thế... Há tôi lại
không được phép.... sao?”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thành thử dụ ngôn không ăn khớp với câu
châm ngôn cuối cùng. Câu này chẳng có tương quan nào khác với dụ ngôn
ngoài một tương tự (loại suy) có tính cách ngôn từ về đề tài mà thôi. Đó
là một câu kết luận bề ngoài. Như trong nhiều trường hợp tương tự, kết
luận bề ngoài này hẳn đã được thêm vào câu chuyện, có lẽ do chính Chúa
Giêsu, hoặc do chính tác giả Tin Mừng hay do truyền khẩu bằng cách vay
mượn câu nói đó ở một văn mạch khác. Dù sao, các câu kết luận bề ngoài
phải được giải thích dưới ánh sáng dụ ngôn (chứ không ngược lại?), nhưng
với sự tự do uyển chuyển phù hợp với một loại văn thể như thể. Vì đã
được gắn vào phần cuối câu chuyện (19, 16), nên có lẽ câu kết luận đó
cũng được ghi lại ở đầu (19, 30) để làm khung văn chương cho dụ ngôn và
để thay thế cho câu nhập đề lịch sử.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Mối liên hệ giữa con người và Thiên Chúa
thuộc bình diện ân sủng. Đó là đối tượng đích thực, là giáo huấn căn bản
của dụ ngôn. Thật vậy, dụ ngôn đưa ra một mặc khải chủ yếu về Thiên Chúa
và cách Ngài nhìn xem sự vật, hay như dụ ngôn người mắc nợ bất nhân (18,
23-33). Trong lúc đó, các giáo sĩ thường tính toán phần thưởng mà người
ta có quyền lãnh nhận, xác định phần thưởng mà Thiên Chúa ban cho mỗi
việc lành. Cách quan niệm sự vật này hoàn toàn bị dụ ngôn đạp đổ. Ta còn
có thể hy vọng gì khi phần thưởng tương ứng với công nghiệp của ta? Trái
lại, nếu ta chờ đợi tất cả từ lòng tốt của Thiên Chúa và không nại tí gì
vào sự công bằng của Ngài, thì đó chẳng phải là niềm hy vọng của ta sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1) Ta không thể dựa vào trình thuật này
để kết luận rằng Thiên Chúa chẳng ân thưởng cho mỗi người tùy theo công
việc của họ. Như thế sẽ đi ngược với Thánh Kinh. Nhưng đúng hơn phải kết
luận rằng: ngay cả lúc Thiên Chúa ân thưởng mỗi người tùy theo công việc
của họ, Ngài cũng chỉ làm vì lòng tốt chứ không vì bất cứ một sự công
bình giao hoán nào cả. Mỗi liên hệ của ta với Thiên Chúa chẳng phải là
một cái gì khả dĩ đo lường được cũng như giản lược được vào thứ ngôn ngữ
công bằng. Hai cái đều là ân sủng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2) Đó là một sự thật trước tiên có tính
cách hạ con người xuống vì nó bảo với con người rằng: ngươi không phải
là kẻ có thể thực sự nói tay đôi với Thiên Chúa vĩnh cửu, nhân danh
quyền lợi mà ngươi đã chiếm hữu nhờ sức mạnh của riêng ngươi, không phải
là kẻ có thể tính sổ với Ngài được. Vì theo sự thật đó, tất cả đều được
bao phí bởi lòng nhân ái tự do của Thiên Chúa, bởi những ý định khôn dò
của Ngài. Nhưng đối với chúng ta, đó cũng là một sự thật đầy an ủi phấn
khích, một sự thật giải phóng ta khỏi một gách vô cùng nặng nề. Vì nếu
ta đòi tính sổ với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa cũng sẽ đòi tính sổ với ta,
và bấy giờ chắc chắn ta là kẻ thiệt thòi. Tốt nhất là phó mặc tất cả vào
lòng nhân ái của Thiên Chúa! Vì nếu như vậy, thì dù bắt đầu phục vụ
Thiên Chúa sớm hay muộn, dù khi có cảm tưởng như Giáo Hội đòi hỏi nhiều
ở ta, ta vẫn có thể luôn luôn an tâm và nói: Chúa là Thiên Chúa của mọi
niềm an ủi và từ bi, Chúa là Thiên Chúa thi ân và trả cho mỗi người một
quan tiền mà bản thân họ không thể tự sức mình làm ra được, Chúa là
Thiên Chúa ân thưởng chúng con, ngay cả lúc chúng con thực sự chỉ là
những tôi tớ mọn hèn và tội nhân nghèo khó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3) Ta không được phẫn uất nếu, ngay từ
đời này, ta nhận thấy những kẻ là la coi như là những đại tội nhân
(nhưng ta có được quyền phê phán giá trị thiêng liêng của họ không?)
được mạnh khoẻ, thông minh hơn, giàu có hơn ta v.v... Thiên Chúa ban ơn
cho những ai Ngài muốn. Ngài thích tỏ ra nhân hậu ngay cả đối với những
kẻ vô ơn với Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">4) Chỉ Thiên Chúa mới có thể hoàn toàn
yêu thương, tha thứ con người, yêu thương trên hết mọi sự và như thế làm
đảo lộn mọi tính toán đê tiện của con người. Ngài là Đấng yêu thương một
cách sung sướng vì Ngài chẳng để ý đến các công nghiệp nhỏ bé của ta cho
bằng đến tình yêu bao la của Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">5) Nếu nhìn kỹ hơn thì những kẻ được ưu
đãi thực sự trong dụ ngôn có lẽ là những người thợ giờ thứ nhất. Dĩ
nhiên, họ đã “vác nặng cả một ngày thường với nắng nôi thiêu cháy”, song
chủ đã làm họ khỏi nỗi sợ thất nghiệp, khỏi mối lo về cơm bánh là những
thứ hẳn từng dày vò các người khác, những kẻ mà buổi chiều mới được mướn
làm công. Cũng vậy các tín hữu đã anh dũng trung thành với đức tin suốt
đời là những người được ưu đãi so với những kẻ chỉ đến với Chúa vào cuối
cuộc sống, những kẻ có lẽ chưa bao giờ kinh nghiêm được sự bình thản nội
tâm, kinh nghiệm được niềm vui và sự an lòng vì biết mình ở trong tay
Thiên Chúa.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>