File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN XXIX TN A/12.htm
File size: 12.8 KiB (13108 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A; Nộp thuếp; Trả nợ cuộc đời; Nên giống Chúa; Tôn giáo và chính trị; nộp thuế cho xesa; trả cho Thiên Chúa;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật XXIX thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	ÁC NGẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc401085088">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Lm. Phêrô Bùi Quang Tuấn</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Cổ Học Tinh Hoa có thuật lại câu chuyện 
		xảy ra trong thời Chiến quốc bên Trung Hoa: Vua nước Nguỵ muốn cầu hoà 
		với vua Kinh nước Sở nên đã dâng cho vua này một cô gái tuyệt đẹp. Vua 
		Kinh yêu nàng ta mê mệt đến nổi chẳng còn thiết gì đánh nhau. Vua đem cô 
		gái về nước và lập làm vợ thứ.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Hoàng hậu nước Sở là Thịnh Tụ thấy vua 
		thương cô gái cũng đem lòng quí mến chiều chuộng. Muốn mặc gì, đi chơi 
		đâu, nhất nhất hoàng hậu cũng đồng ý. Thấy thế vua Kinh mừng lắm, có lần 
		khen: “Hoàng hậu thấy ta yêu quí vợ mới mà cũng đem lòng thương mến như 
		thế thì có gì khác nào con thảo biết thờ kính cha mẹ, tôi trung biết làm 
		vui chủ mình”.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Hoàng hậu thấy vua không nghi ngờ gì nên 
		một dịp kia mới bảo cô gái đẹp: “Đức vua thương yêu ngươi lắm, chỉ ghét 
		có cái mũi của ngươi. Giá mà từ nay, mỗi lần trông thấy đức vua, ngươi 
		che mũi lại thì chắc sẽ được yêu thương hơn nhiều”.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nghe lời khuyên nên hễ vừa thấy đức vua, 
		cô gái nọ liền che mũi lại. Thấy lạ vua Kinh mới dò thăm với hoàng hậu. 
		Trước thì hoàng hậu trả lời “không biết” đến khi thấy vua cứ gặng hỏi, 
		bà mới nói; “Thiếp nghe đâu cô ấy nói thân thể đức vua có mùi hôi khó 
		ngửi, nên cứ phải che mũi thế đấy”.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nghe vậy nhà vua nổi giận quát lên: “Thế 
		thì xẻo ngay cái mũi của nó cho ta”.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Lập tức một tên lính cầm dao đi xẻo mũi 
		cô gái, bởi hoàng hậu có dặn: hễ nghe vua phán gì thì phải thi hành 
		ngay.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Ôi nham hiểm và thâm độc thay! Lòng bừng 
		bừng ghen tức, nhưng ngoài mặt lại rộng lượng vô bờ. Bên trong muốn xé 
		nát người ta, nhưng bên ngoài vẫn quyến luyến thiết tha. Rồi cuối cùng, 
		bằng một mũi tên độc, Trịnh Tụ hạ được hai “con nhạn”: tình địch bị cắt 
		mũi, nhà vua mất người yêu. Thế mới hay tác hại kinh khủng của những kẻ 
		khẩu tâm bất nhất. Miệng nam mô, lòng là một bồ dao găm.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Tội nghiệp nhà vua, vô tư đến nỗi tưởng 
		lời nói của hoàng hậu là chân tình. Thấy người ta thuận ý thì đắc chí, 
		khi nghe tiếng chê thì lồng lộn căm tức, không cần suy xét, nên mắc vào 
		cạm bẫy gian manh</span></i><span style="font-size: 14.0pt">.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hôm nay, một chiếc bẫy cũng được giương 
		lên rất khéo. Kẻ đặt bẫy cũng tinh ranh không kém Trịnh Tụ. Nhưng người 
		họ muốn gài bẫy không dại khờ như vua Kinh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các ký lục biệt phái cùng nhóm người 
		Hêrôđê giăng lên một chiếc bẫy. Họ chắc mẩm Chúa có chạy đường trời cũng 
		không thoát. Đầu tiên họ ca tụng tang bốc Ngài lên tận mây xanh. Nào là 
		“chúng tôi biết Thầy là người ngay chính”, nên chúng tôi tìm đến. Nào là 
		“Thầy cứ căn cứ theo sự thật mà dạy bảo đường lối Thiên Chúa”, nên chúng 
		tôi xin học hỏi. Nào là “Thầy không thiên tư tây vị ai”, nên thầy sẽ nói 
		tất cả, chẳng sợ mất lòng người nào.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thật ghê gớm! Lời ca tụng của họ ngầm 
		bảo rằng chuyến này Đức Giêsu phải mở miệng. Mà như thế ắt sẽ mắc quai.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi rào đầu chắn đuôi, họ mới giăng 
		bẫy để Chúa bước vào: “Thưa Thầy, có nên nộp thuế cho Cêsarê không?”. 
		Nếu không im lặng thì câu trả lời chỉ còn là “có” hay “không”. Nhưng 
		“có” cũng chết, mà “không” cũng hết sống. Vì khi trả lời “có”, lập tức 
		Đức Giêsu bị ghép với phường thu thuế, đám người đang bị dân Do thái 
		ghét đắng ghét cay: hễ ai ủng hộ nộp thuế hay cộng tác với chính quyền 
		Rôma đều bị xem như bọn cấu kết với ngoại bang, thiếu tinh thần dân tộc, 
		và đáng khinh chứ không đáng kính, đáng tôn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng nếu Đức Giêsu nói “không”, ngay 
		lập tức bọn theo phe Hêrôđê sẽ tố cáo Ngài có tinh thần dấy loạn, dám 
		chống lại chính sách nhà nước. Và tất nhiên Ngài sẽ khó tránh khỏi án 
		phạt đích đáng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một câu hỏi đơn sơ nhưng sao khó giải 
		quyết. Tuy nhiên việc giải quyết câu hỏi vẫn không phức tạp cho bằng 
		giải quyết lòng người. Phức tạp là vì người hỏi không mang chủ đích tìm 
		một con đường hay một hướng đi cho đời, nhưng là để làm hại kẻ khác. 
		Phức tạp còn là vì người hỏi không định lái đời mình theo điều dạy bảo, 
		nhưng mong có câu trả lời theo ý mình muốn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đừng tưởng chỉ có đời xưa người ta mới 
		hỏi phức tạp như thế. Đời nay cũng thế thôi!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Có người từng đặt vấn đề: “Con đi làm, 
		bị chủ trả lương thấp, con câu giờ, làm ít tính nhiều có tội không? Mình 
		‘ăn’ tiền chính phủ rồi thỉnh thoảng đem cúng nhà thờ có sao không?” Có 
		người lại thắc mắc: Nếu vợ chồng chẳng còn nồng ấm, gia đình đang biến 
		thành hoả ngục, li dị hay ngoại tình sẽ là lối thoát hay nhất, nhưng tại 
		sao Giáo hội không cho phép?” Người khác còn nói: “Thời buổi này nuôi 
		dạy con cái không dễ, nhưng sao Giáo quyền không cho ngừa thai như chính 
		quyền cho phép? Tại sao Giáo hội không rộng rãi đôi chút để đáp ứng lối 
		sống và nhu cầu con người thời đại? Dường như lề luật của Chúa và Giáo 
		hội làm nên xiềng xích trói buộc tự do và hạnh phúc con người?”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thế đấy, xưa và nay không thiếu những 
		câu hỏi “đơn sơ” như của biệt phái và bè Sađoc.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng một câu hỏi và cũng là câu trả lời 
		căn bản nhất sẽ là: Tại sao người ta không chịu thay đổi lối sống cho 
		phù hợp với những giá trị bất biến của Tin Mừng như công bằng, hy sinh, 
		bác ái, yêu thương, tha thứ, tôn trọng sự sống, một vợ một chồng…, mà 
		lại cứ đòi Chúa Kitô và Giáo hội thay đổi chân lý theo sở thích và đam 
		mê của con người? Tại sao không dùng những phương cách chính đáng để đạt 
		đến mục đích tốt lành mà lại dùng những mục đích rất kêu để biện minh 
		cho các hành động vô luân và bất nhân?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thành ra vấn nạn không phải nơi Thiên 
		Chúa nhưng là nơi con người. Thay vì “con vâng ý cha”, người ta lại cứ 
		muốn “Cha theo ý con”. Vấn đề không phải là Thiên Chúa hay Giáo hội khắt khe, độc tài, thiếu cảm thông hiểu biết, nhưng vấn đề là vì con người cứ 
		cho mình hiểu biết hơn Thiên Chúa, khoan nhân hơn Hội Thánh. Thế rồi khi 
		lên tiếng thì tiếng đó không phát xuất từ con tim khao khát chân lý, 
		muốn tìm con đường đúng nhất hầu có được niềm vui thẳm sâu, nhưng nó lại 
		phát xuất từ ích kỷ dối gian, đam mê bất chính, khát khao tội lỗi. Chúng 
		đến từ ý tưởng của thế gian chứ không phải từ Thiên Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong khi người ta hỏi Chúa Giêsu về 
		chuyện thế tục, Ngài lại hướng họ đến một chiều kích cao hơn: Hãy trả 
		cho Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa. Thử hỏi, có gì tốt đẹp 
		người ta nhận được mà không đến từ Thiên Chúa. Thành ra, vượt lên Cêsarê 
		để đi đến Thiên Chúa, vượt qua vật chất để hướng về tâm linh là bổn phận 
		cần thiết nhất trong đời con người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ước chi bao tâm tư mỗi ngày đời tôi sẽ 
		luôn khởi đi từ con tim mến thương chân thành, nhiệt tình xây đắp nhân 
		phẩm, tha thiết làm sáng danh Cha. Có thể, hồn tôi sẽ được bình an; cuộc 
		sống sẽ chứa chan tin yêu hy vọng.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager