File "18.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN XVIII TN A/18.htm
File size: 6.76 KiB (6926 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm A; Cộng tác với Chúa; Tấm bánh liên đới; Hãy cho họ ăn; Có đói không? Chia cơm sẻ áo; Bánh hóa nhiều; Lòng thương; lòng quảng đại; người nghèo."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHÚNG TA CÓ ĐÓI KHÔNG?</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu biết những cái đói của con
người, Ngài nhìn đám đông với cặp mắt tinh tế của tình yêu khiến bừng
dậy nơi Ngài lòng trắc ẩn của Thiên Chúa: Tôi sẽ cho anh em bánh ăn, và
còn hơn thế nữa chính tôi là bánh mà anh em đang hết sức đói khát. Một
cách kín đáo, tác giả Tin Mừng làm ta nghĩ đến Thánh Thể: “Ngài cầm lấy
bánh, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ”. Đó
là đề tài chúng ta sẽ suy niệm: phải chăng chúng ta sẽ chịu lễ vì cơn
đói mà chỉ một mình Chúa Giêsu mới có thể làm dịu đi được?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Có lẽ chúng ta đã được đào tạo để nghĩ
một cách khác: “Bỏ lễ là phạm một tội trọng”. Khi người ta không còn sợ
cái tội này nữa, người ta sẽ hết đi lễ. Tôi ít thấy các bạn trẻ đi lễ
chỉ vì bị bắt buộc. Họ sẽ đi lễ nếu người ta khơi dậu được nơi họ sự đói
khát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi luật buộc đi lễ ngày ngày Chúa nhật
liên kết với cái đói Thánh Thể, luật buộc đó sẽ là điều tốt, nó tăng
thêm cái đói, nó bổ túc cho cái chán ăn tạm thời. Nhưng luật buộc cũng
có thể che đậy sự thiếu vắng cái đói, khi ấy người ta chỉ còn giữ luật
vì thói quen, vì câu nệ vào luật. Bây giờ nếu không ai đi lễ nữa, ta sẽ
phải nhắc lại luật buộc hay khơi dậy cái đói?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phép lạ hoá bánh ra nhiều và vấn đề có
nhiều người bỏ đi lễ đặt chúng ta trước cái đói của người khác. Còn
chúng ta thì sao? Tại sao chúng ta đi lễ mỗi Chúa nhật, và có khi mỗi
ngày? Nếu chúng ta đi lễ mà không cảm thấy đói khát muốn ca ngợi Chúa,
muốn kết hợp với hiến tế của Chúa Kitô và muốn sống bác ái yêu thương
như Ngài, chúng ta sẽ chỉ làm một việc không có giá trị đích thực và sẽ
chẳng đón nhận được Chúa Kitô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Để được Chúa nuôi dưỡng, chúng ta cần
phải có một đức tin rất tỉnh táo, vì thế mà chúng ta được chuẩn bị bằng
việc sám hối và bằng những lời tuyên xưng đức tin. Người tín hữu phải
sống với hai thực tại. Trước hết là thực tại của cuộc đời: làm việc,
nghỉ ngơi, những lo toan, những yêu thương và những nỗi khổ. Và thực tại
của Thiên Chúa. Đó không phải là hai thực tại đặt bên cạnh nhau hay đối
nghịch nhau như ta có thể nghĩ. Không có Thiên Chúa, thực tại của cuộc
đời sẽ nghèo nàn, bị đóng kín và nặng nề. Được xâm nhập bởi thực tại của
Thiên Chuá, cuộc sống chúng ta sẽ triển nở không có giới hạn và được
biến đổi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Những điều đó chúng ta đã biết cả, nhưng
chúng ta lại quên đi mau chóng và Bánh sự sống chẳng nuôi dưỡng chúng ta
được bao nhiêu. Nếu lúc này chúng ta không cảm thấy muốn ăn, chúng ta
hãy khơi dậy niềm tin, chúng ta sẽ lại cảm thấy đói khát thực tại của
Thiên Chúa và chúng ta sẽ biết tại sao mình đi lễ. Luôn luôn cái thực
tại làm chúng ta thấy đói. Nhưng thực tại của cuộc sống đang có đấy, rất
cụ thể, nó gợi lên cả ngàn cái đói, trong khi đó thực tại của Thiên
Chúa, thường xuyên phải cần đến đức tin mới nhận ra được. Chỉ mình đức
tin mới có thể nói cho chúng ta hay Thiên Chúa hiện thực hơn mọi sự tới
độ nào, và khi đức tin nói cho chúng ta biết điều đó, chúng ta sẽ cảm
thấy hết sức đói.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>