File "07.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN XVIII TN A/07.htm
File size: 19.59 KiB (20056 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm A; Cộng tác với Chúa; Tấm bánh liên đới; Hãy cho họ ăn; Có đói không? Chia cơm sẻ áo; Bánh hóa nhiều; Lòng thương; lòng quảng đại; người nghèo."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XVIII thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		VỚI NĂM CÁI BÁNH VÀ HAI CON CÁ, <br>
		ĐỨC GIÊSU ĐÃ CHO ĐÁM ĐÔNG ĂN UỐNG THOẢ THUÊ</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc299480846">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải theo Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">1) Một cử chỉ biểu tượng sứ mệnh của Đức 
		Giêsu.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bốn thánh sử đều tường thuật câu truyện 
		hoá bánh ra nhiều. Cả thảy là sáu lần mà hai lần trong Matthêu và Máccô 
		trong những bối cảnh khác nhau. Ở đây chúng ta gặp một trường hợp duy 
		nhất là cùng một biến cố mà có những ngần ấy trình thuật khác nhau; điều 
		đó đủ nói lên tầm mức quan trọng và vẻ phong phú của biến cố đối với 
		huấn giáo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hôm nay Giáo Hội đề nghị ta suy niệm 
		trình thuật thứ nhất trong hai trình thuật của thánh Matthêu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tác giả đã đặt câu truyện vào một bối 
		cảnh bi thảm. Nỗi thất bại đã trải qua trong chính quê hương của mình&quot; ở 
		Nadarét (13,53-55) Đức Giêsu lại vừa mới hay tin Gioan Tẩy Giả bị Hêrôđê 
		ra lệnh chém đầu(14,1-3). Khởi sự một chuyến đi lánh nạn sẽ dẫn Người 
		từng chặng lần lượt đến miền Césarée Philipphe &quot;Người lánh khỏi nơi đó, 
		đi thuyền đến một chỗ hoang vắng, riêng biệt. Không như một bài báo 
		tường thuật biến cố xảy ra, bài trình thuật rất mau chóng lộ ra - cho ai 
		xem xé kỹ lưỡng - là một bài tích luỹ những vay mượn các mẫu của Cựu 
		Ước, đồng thời được đọc lại dưới ánh sáng kinh nghiệm bữa ăn Thánh Thể 
		của các cộng đồng tín hữu đầu tiên.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">+ Gặp lại &quot;đám đông&quot; đã đi bộ mà theo 
		Chúa, còn Người thì dùng thuyền tìm nơi êm ả, thanh vắng, Đức Giêsu 
		&quot;chạnh lòng thương&quot; (đúng chữ là &quot;quặn lòng”) họ. Lúc bắt đầu bài giảng 
		về truyền giáo Đức Giêsu đã quặn lòng như vậy khi nhìn thấy đám đông 
		không người chăn dắt (9,36). Người cũng sẽ quặn lòng như thế khi gặp 
		người mù ở Giêricô (20,34). Trước mặt đám người đông đúc mà Người trông 
		thấy khi ra khỏi thuyền&quot;, Đức Giêsu tỏ mình ở đây là MỤC TỬ ĐÍCH THỰC mà 
		các ngôn sứ đã loan báo (cf. Ez, 34), là Mục Tử Thiên Chúa sai đến để 
		quy tụ dân Người và đưa họ đến những đồng cỏ xanh tươi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">F. Prud&#39;homme chú giải: &quot;<b><i>Người 
		chạnh lòng thương</i></b>&quot;. Từ ngữ chỉ thứ xúc động của tình yêu sâu xa, 
		như bản năng, bắt nguồn từ trong tim hay trong &quot;ruột gan&quot; của một người 
		mẹ: đó không phải chỉ là tình cảm thuần tuý, nhưng là lòng trắc ẩn có 
		sức tác động. Trong Cựu Ước động từ ấy chỉ tình yêu của Đức Giavê đôi 
		với dân Người, một tình yêu thuộc bản tính của Thiên Chúa... Truyền 
		thống nguyên thuỷ đã trình bày việc Chúa hoá bánh ra nhiều như một cử 
		điệu chỉ thoát ra từ lòng trắc ẩn của Đức Giêsu. Trong bài tường thuật 
		của mình, thánh Máccô dùng Ezechiel 34 để mô tả Đức Giêsu mang những nét 
		của vị Mục Tử đích thực mà dân trông đợi Thánh Matthêu lại dùng cũng 
		điểm quy chiếu trên ở 9,36 để nói lên ý tưởng là sứ mệnh của các tông đồ 
		có nguồn gốc trong tình yêu trắc ẩn của Đức Giêsu. Ở đây cũng vậy, cử 
		chỉ xót thương của Đức Giêsu được gợi nên do tính cách của đám đông đang 
		đi tìm kiếm mà chẳng biết, đang &quot;đi theo&quot; mà đích thực chẳng khám phá ra 
		Đấng Cứu Thế. Cái &quot;đói&quot; đích thực của đám đông này là thế đó. Hành động 
		của Đức Giêsu sẽ mang tính biểu tượng cho tất cả sứ mệnh của Người, và 
		các tông đồ sẽ tham dự chặt chẽ vào sứ mệnh đó. Nhưng con người nghèo 
		khổ đói khát này, tất cả đều cần được chữa lành và hết thảy không trừ 
		một ai đều được mời gọi tham dự bàn tiệc&quot; (&quot;Assemblée, du Seigneur&quot; số 
		49, trang 24).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cũng giống như ba tác giả kia, thánh 
		Matthêu nhấn mạnh đến sự bất cân xứng lớn lao giữa số thực phẩm mang 
		tới: năm chiếc bánh và hai con cá&quot;, và đám đông ăn no nê: &quot;Chừng năm 
		ngàn người, không kể đàn bà và trẻ em&quot;. Như thế Đức Giêsu được giới 
		thiệu như vị NGÔN SỨ ĐƯỢC TRÔNG ĐỢI, vượt trên cả chính Elisée người đã 
		nuôi ăn một trăm người bằng hai mươi cái bánh lúa mạch (2V 4,42-44). 
		Thời đại mới, thời đại ứng nghiệm những hình ảnh của Giao ước cũ, đã 
		được khai trương trong con người Đức Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">+ Cảnh được đặt vào &quot;một chỗ hoang 
		vắng&quot;. Đối với thánh sử Matthêu, đó là một cách để chào mừng Đức Giêsu 
		là Môsê mới tụ họp dân Chúa tiến vào hoang mạc (Xh 10,4) rồi dẫn họ tới 
		Đất Hứa thực, nơi đó &quot;mọi người sẽ được nuôi ăn và ăn no nê&quot; (Nl 6,11; 
		11,15; 31,20).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">+ Sau cùng khi nhấn mạnh đến số thực 
		phẩm quá dồi dào được ban tặng miễn phí, thánh sứ hàm ý chỉ Đức Giêsu là 
		CHỦ BÀN ĂN quy tụ quanh Người những đám dân tản mác vào dự bàn tiệc của 
		Đấng Cứu Thế (cf. Isaie 55, bài đọc I của Chúa nhật XVIII thường niên).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Một cử chỉ biểu tượng của Giáo Hội:</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nếu cảnh hoá bánh ra nhiều mạc khải bằng 
		biểu tượng căn tính đích thực và sứ mệnh của Đức Giêsu, thì cảnh ấy cũng 
		vén lên bức màn về sứ mệnh của các môn đệ Người phải thực hiện cho tới 
		ngày Người trở lại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vả lại khi đặt cảnh hoá bánh ra nhiều 
		vào lúc &quot;chiều đến&quot;, giống như ở Tiệc Ly (26,20), thánh Matthêu có vẻ 
		như muốn đúc kết trình thuật của mình để cho nó có vẻ long trọng hơn, 
		một phong cách phụng vụ hơn, và như thế tập trung hơn những cái nhìn 
		hướng về những cử chỉ của Đức Giêsu. Những cử chỉ được thánh sử tường 
		thuật bằng cùng những lời lẽ như những cử chỉ Chúa đã làm trong bữa ăn 
		sau hết với các môn đệ”, &quot;Cầm lấy bánh&quot;, &quot;đọc lời chúc tụng&quot; (hoặc &quot;tạ 
		ơn&quot;), &quot;bẻ ra và &quot;trao cho&quot; (Mt 26,26). Những cử chỉ này chính là những 
		cử chỉ của truyền thống phụng vụ về nghi lễ &quot;Bẻ bánh&quot; diễn ra trong các 
		buổi họp hội của các tín hữu. Đối với thánh sử, đó là một cách để trình 
		bày việc hoá bánh ra nhiều như là một báo hiệu tiệc Thánh Thể sau này. 
		Còn về nhiệm vụ dành cho các môn đệ, thánh Matthêu cũng loan báo bằng 
		biểu tượng thừa tác vụ mà sẽ là chính tác vụ của các ông trong việc cử 
		hành Thánh Thể vốn được sinh hoạt trong các cộng đồng tín hữu: &quot;Đức 
		Giêsu cầm lấy bánh, bẻ ra, trao cho các môn đệ. Và Môn đệ trao cho đám 
		đông. J. Perron giải thích: &quot;Đức Giêsu đã muốn cần đến các tông đồ, và 
		muốn cho các ông khai trương ngay hôm đó nhiệm vụ vốn phải là nhiệm vụ 
		của chính các ông. Thánh Matthêu còn nhấn mạnh ở đây tầm quan trọng và 
		phẩm cách của chức vụ này khi dùng cũng một động từ &quot;trao cho&quot;, mà chủ 
		từ trước tiên là Chúa Giêsu, rồi sau là các môn đệ; điều đó hàm ý rằng: 
		có cùng một ơn ban, và ơn đó được trao qua tay các môn đệ. Phải chăng 
		Đức Giêsu đã muốn như thế, bởi trước đó, Người vừa mới nói với các ông: 
		&quot;Chính anh em hãy cho họ ăn”(Lire La Bible, số 52, trang 227).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chuyện kể kết thúc ở việc thu gom những 
		&quot;mẩu bánh còn thừa&quot;: &quot;mười hai giỏ đầy&quot;, cũng bằng con số các chi tộc 
		Israel là dấu hiệu nói lên rằng công việc Chúa làm vượt trên số những 
		người được hưởng ơn ngay tức thì, mà còn lan rộng tới cả một dân tộc. Là 
		biểu tượng tiêu biểu việc Chúa ban ơn tràn trề, mười hai thúng đầy này 
		cũng còn là dấu chỉ rằng thứ lương thực này còn mãi cho những ai được 
		mời gọi tham dự cùng một bữa ăn trong cuộc lữ hành hôm nay của Giáo Hội: 
		mỗi lần chúng ta cử hành Bí tích Thánh Thể, một cách nào đó, là chúng ta 
		lấy ra ở trong &quot;mười hai thúng đã được uỷ thác chiều hôm đó cho mười hai 
		tông đồ. Như thế, việc hoá bánh ra nhiều, suy niệm về &quot;bánh&quot; của Đức 
		Giêsu, về chính con người Đức Giêsu, và về sứ mệnh của Người, dưới ngòi 
		bút của thánh sử Matthêu, trở thành sự chiêm ngắm Giáo Hội kẻ trao bánh, 
		Giáo Hội kẻ trao ban Đức Giêsu trong khi tiếp tục sứ mệnh của mình trong 
		thế giới.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">1) “Một biến cố biểu tượng đầy ý nghĩa”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
		(J.Potin, trong &quot;Jésus, L&#39;histoire vraie&quot;, Centurion, trang 276-277).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">“Thực tế mà nói, biến cố ấy có một tầm 
		mức mà những người chứng kiến không thể lĩnh hội hết mọi chiều kích. Sau 
		này các tín hữu sẽ không chỉ xem đó là kỷ niệm việc hoá bánh và cá ra 
		nhiều mà thôi. Tất cả mọi chiều kích của ơn cứu độ Đức Giêsu Kitô mang 
		đến cho toàn thể nhân loại, được diễn tả qua phép lạ này. Người là Môsê 
		mới. Cũng như Môsê, Người đã dẫn Israel, từ bên kia biển, đi qua sa mạc, 
		để tìm đất Hứa. Như Môsê, sau lễ mừng Vượt qua đầu tiên đã ban bố Lề 
		Luật cho dân, thì ở đây, dân chúng cũng đã được nghe Người loan báo Luật 
		mới của Nước Trời. Dân chúng đông đảo Thánh Matthêu nói rõ là bốn hoặc 
		năm ngàn người, không kể đàn bà và con trẻ. Đức Giêsu đã chia họ thành 
		từng nhóm năm mươi hoặc một trăm cũng như Môsê xưa đã tổ chức nhóm nô lệ 
		chạy trốn này thành một dân tộc chính cống. Xưa để nuôi dân Israel, 
		Thiên Chúa cho họ Manna mỗi ngày. Cũng thế, để nuôi những kẻ theo Người, 
		Đức Giêsu hoá bánh ra nhiều. Nhưng bánh này không phải chỉ là đồ ăn nuôi 
		xác mà thôi Đức Giêsu còn loan báo bánh Thánh Thể mà Người sẽ phân phát 
		cho các môn đệ của Người chiều hôm trước ngày chịu chết và là bánh các 
		môn đệ đến phiên mình cũng sẽ phân phát cho các tín hữu trong các cộng 
		đồng tụ họp lại nhân danh Người. Vì thế, hình ảnh chàng trẻ tuổi 
		làm-phép-lạ sẽ mờ nhạt đi sau con người Đấng Cứu Thế, Đấng mà trong bữa 
		ăn cuối cùng đã phán: &quot;Này là Mình Thầy bị nộp vì các con. Không thể gợi 
		nhớ lại cảnh tượng xảy ra ở ven biển hồ mà lại không nghĩ đến cảnh ở nhà 
		Tiệc Ly. Buổi chiều hôm đó, nhóm Mười Hai là tất cả Giáo Hội non trẻ. 
		Đám đông hưởng phép lạ lúc ấy há không phải là hình ảnh loan báo Israel 
		mới mà Thiên Chúa ban cho dư đầy của cải Nước Trời sao? Thì sách Xuất 
		hành cũng đã tường thuật rồi đó: chiều hôm trước ngày Sabát, Thiên Chúa 
		đã ban cho dân Người khẩu phần manna gấp đôi, để họ giữ lại cho ngày hôm 
		sau, vì ngày hôm đó không có manna rơi xuống. Đức Giêsu cũng vậy, Người 
		đã không đành chỉ làm dịu cơn đói, mà còn ban cho họ lương thực dự trừ 
		để tiếp tục con đường. Quả thực, sau khi dân chúng ăn no nê, các môn đệ 
		thu lại các mẩu bánh thừa được mười hai thúng, theo thánh Matthêu (con 
		số biểu tượng Giáo Hội). Chúa Giêsu quả thật làm no đầy những kẻ thuộc 
		về Người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhờ việc sử dụng bài tường thuật về việc 
		ra khỏi Ai Cập, và hơn nữa, bài nói về việc Chúa lập bí tích Thánh Thể 
		mà biến cố hoá bánh ra nhiều được kể lại trong các Phúc âm có được một 
		tầm mức biểu tượng nói lên rất nhiều điều, biểu tượng ấy đã nuôi dưỡng 
		việc rao giảng của Giáo Hội.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">2) ”Giáo Hội không thể là Giáo Hội mà 
		không thể chia sẻ tình yêu của Chúa mình cho quảng đại quần chúng”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. 
		(Đức Cha L. Daloz, trong &quot;Le Règne des cieux s&#39;est approché&quot; Desclée de 
		Brouwer, trang 219-220).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Giáo Hội có sứ mệnh biểu lộ và làm cho 
		người ta chia sẻ cho mọi người tình yêu thương và lòng nhân ái của Thiên 
		Chúa. Điều đó không chỉ giới hạn trong nội bộ của chính Giáo Hội, mà còn 
		vì Giáo Hội có liên quan với tất cả nhân loại. Giáo Hội chỉ có thể là 
		một căn nhà mở ra tứ phía, đón gió muôn phương. Các tín hữu là những 
		người sống liên đới với đồng bào của mình, với những người sống cùng 
		thời với mình, nên các tín hữu ấy chia sẻ những vấn đề, những niềm vui 
		và những nỗ lực của họ. Đức Giêsu luôn luôn tiếp đón đám đông là một mẫu 
		gương luôn luôn hiện thực đối với ta. Ở mọi thời đại, các tín hữu đã dấn 
		thân không biết mệt mỏi để phục vụ con người; họ phục vụ cách nhưng 
		không, không đòi hỏi được đền đáp, không bận tâm về vấn đề chủng tộc hay 
		tôn giáo. Thời nay, nhờ những phương tiện thông tin đại chúng, các nhu 
		cầu của con người được truyền đi mau lẹ và được toàn cầu biết đến, thì 
		Giáo Hội nhất thiết phải quan tâm đến mọi nỗi thống khổ của con người, 
		mọi tiếng kêu gọi có tính nhân đạo. Giáo Hội không thể sống khép kín, 
		chỉ biết lo lắng cho những phần tử của mình. Trong mọi lãnh vực thăng 
		tiến nhân loại, bênh vực quyền con người, Giáo Hội phải là người có mặt, 
		Giáo Hội không thể là chính mình, nếu không chia sẻ tình yêu của Chúa 
		mình cho quảng đại quần chúng mà Người luôn luôn quan tâm&quot;.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager