File "08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN XVI TN A/08.htm
File size: 17.73 KiB (18157 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XVI thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVI thường niên - Năm A; Tất cả là hồng ân; Nhận diện sự dữ; Đừng nhổ cỏ lùng; nhẫn nại với cỏ dại; Không muộn; Lúa và cỏ; Sống với cỏ lùng. Một nửa ánh sáng"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XVI thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XVI thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
DỤ NGÔN HẠT CẢI VÀ CỎ LÙNG, <br>
BỘT VÀ MEN</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc298213209">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Theo gương nhẫn nại của Chúa</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa nhật trước, chúng ta đã bắt đầu đọc
bài giảng thứ ba trong năm bài giảng lớn của Phúc âm thánh Matthêu là dụ
ngôn Người gieo giống. Hôm nay chúng ta tiếp tục với ba dụ ngôn khác.
Trước tiên là dụ ngôn hạt cải và cỏ lùng, rồi sau là dụ ngôn bột và men.
Cả ba đều tiếp theo sau phần giải thích dụ ngôn người gieo giống.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dụ ngôn hạt cải và cỏ lùng đều mở đầu
giống như dụ ngôn người gieo giống: "Nước Trời thì ví như người kia gieo
giống tốt trong ruộng "mình...? Thế rồi đột nhiên câu chuyện trở nên bi
đát: các đầy tớ sửng sốt khám phá thấy cỏ lùng đã mọc lan khắp cả ruộng
lúa vừa gieo. Họ hỏi ông chủ: "Cỏ lùng ở đâu mà ra vậy ông đáp: "Kẻ thù
đã làm đó". Họ sẵn sàng đi ra ruộng ngay để nhổ hết thứ cỏ dại làm hư
ruộng của chủ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">+ "Vậy ông có muốn chúng tôi nhổ cỏ đi
không”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">. Phản ứng tự phát
của những người đầy tớ trong dụ ngôn cũng đúng là phản ứng của những
người đã mắt thấy tai nghe bài giảng của Đức Giêsu, phản ứng của những
tín hữu ở mọi thời. Đó là phản ứng của thánh Gioan Tẩy Giả, người đã vẽ
nên bức tranh gây ấn tượng về việc Đấng Mêsia sắp đến: "Tay Người cần
nia. Người sẽ rê sạch lúa. trong sân: thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn
thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tốt là đốt đi" (Mt 3,12). Hụt hẫng vì
không thấy cách xét xử của Chúa diễn ra y như mình đã loan báo, nên từ
trong ngục tù, Người sai hai môn đệ đến hỏi Chúa rằng: "Thầy có thật là
Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác”. Đó là phản
ứng ngỡ ngàng của tất cả những ai đã nghe lời Đức Giêsu loan báo: "Nước
Trời đã đến gần, thế mà họ lại chẳng thấy có gì được phác hoạ giống như
sự xét xử vẫn trông đợi khi Nước này tới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là phản ứng tỏ ra thất vọng của mấy
môn đệ thân tín của Chúa khi thấy người ta không lịch sự tiếp đón Thầy
mình. Giacôbê và Gioan, hai con ông Dêbêđê rất bực mình vì thái độ tiêu
cực của một thôn làng miền Samari, liền hỏi Chúa: “ Thưa Thầy, Thầy có
muốn chúng con khiến lửa trời xuống tiêu diệt họ không?”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thực vậy, làm sao tin được rằng những
hành động chẳng có gì là vẻ vang của Chúa Giêsu như chữa lành người
bệnh, quan tâm đến các trẻ em và những người hèn mọn, tiếp xúc gần gũi
với những người tội lỗi, mà lại loan báo và thực thi Nước Chúa một cách
hiệu quả đang lúc giờ phút xét xử của Thiên Chúa còn muộn màng, chưa tỏ
hiện và sự ác thì hoành hành và có mặt khắp nơi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">+ Ông chủ bình tĩnh đáp lời những người
giúp việc tỏ ra quá mẫn tiệp: "cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa
gặt... sợ rằng khi nhặt cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ hình ảnh mùa gieo Nước Thiên Chúa
đến-đến mùa gặt kèm theo việc đập lúa - hình ảnh việc xét xử - có một
khoảng giữa: Lúc này đang là thời kỳ lúa lớn lên là thời gian nhẫn nại
của Thiên Chúa: nếu Thiên Chúa gớm ghét sự ác, thì Người vẫn cứ phải yêu
thương con người - kẻ tội lỗi cũng như người công chính - và Người biết
rõ tiềm năng lạ lùng của Lời gieo trong lòng họ. Ngày thu hoạch mùa và
lựa lọc sẽ đến vào giờ của Người; ngày đó không thể dự đoán trước. ông
chủ nói với các gia nhân ông rằng: "Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt:
Hãy nhặt cỏ lùng trước đã, bó thành bó mà đốt đi còn lúa thì hãy thu vào
kho lẫm cho tôi. Là một lời mời gọi sống theo gương nhẫn nại của Thiên
Chúa, dụ ngôn này đồng thời cũng đề nghị ta suy niệm về thời gian của
Giáo Hội: đó là thời gian mà tiềm năng của Lời đang hoạt động, bất chấp
mọi trở ngại và chống đối; thời gian chờ đợi ngày cánh chung, thời gian
của niềm hy vọng. Lời giải thích dụ ngôn chúa có ý nhắm nói năng cho các
môn đệ khi đã về tới nhà xem ra xa với bài học về lòng nhẫn nại mà dụ
ngôn đã đưa ra. Điểm nhấn mạnh ở đây không còn nhắm tới sự sống giữa
giống tốt và cỏ lùng nữa, mà là sự chọn lựa cuối cùng; đang khi chờ đợi
sự chọn lựa này, thì phải cố gắng sống không như "con cái ác thần" mà
như "những con cái Nước Trời".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2….trong niềm hy vọng hạt giống sẽ nẩy
mần:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Xen giữa dụ ngôn cỏ lùng và người gieo
giống được giảng cho đám đông, mà giải thích thì dành cho các môn đệ, ta
thấy có hai dụ ngôn mới: dụ ngôn hạt cải và dụ ngôn men trong bột. Dụ
ngôn này cũng như dụ ngôn kia đều nói đến mối tương quan be,1ớn, mà có ý
làm nổi bật sự bất cân xứng khác thường giữa một bên là cái bé nhỏ,
khiêm tốn hầu như vô nghĩa lúc khởi đầu và bên kia là sự bành trướng lạ
thường khi tới đích.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Quả thực, chẳng có tỉ lệ cân xứng chút
nào giữa "một hạt nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống" và một cây lớn
lên từ hạt đó" vì khi mọc lên thành cây lớn nhất trong vườn, nó trở
thành cây cổ thụ, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được!".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Và thật là chẳng cân xứng chút nào giữa
một bên là một dúm men hầu như không trông thấy mà người phụ nữ vùi vào
trong bột, và ba đấu bột là dùng để ủ men: từ ba trở thành 40 hạt đủ bảo
đảm bữa ăn cho hơn 100 người!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cũng vậy, để làm cho Nước Chúa đến,
Thiên Chúa cũng không xử sự khác người nông dân khi gieo vào đất một hạt
bé nhỏ, hay như người đàn bà vùi một chút men vào bột. Dù bề ngoài xem
quá khiêm tốn, sứ mệnh của Đức Giêsu vẫn cứ khai mào việc Thiên Chúa
nhất định can thiệp vào lịch sử của con người. Vậy thì có lẽ nào mà phải
nghi ngờ về kết quả chung cuộc?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1) “Chưa nhẫn nại đợi chờ”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">"Sự nhẫn nại đợi chờ này thực là rõ nét
trong dụ ngôn cỏ lùng, tâm điểm của Tin Mừng hôm nay. Cánh đồng được
gieo toàn hạt giống tốt. Con người đã gieo vào trần thế những con cái
Nước Trời. Ban đêm kẻ thù xuất hiện, Satan tới gieo cỏ lùng. Và thế là
có cảnh lẫn lộn trên trần gian, người lành kẻ dữ cùng chung nhau một
mảnh đất. Nếu chỉ thoáng nhìn, đôi khi khó mà không phê phán Thiên Chúa.
Làm sao Chúa lại để điều ác phát triển như vậy? Những người xấu đôi khi
xem ra lại được ưu đãi trong đời sống vật chất hơn những kẻ lành. Đó là
vấn đề thường nhật mà không phải chỉ riêng cho những người chân chất.
Thiên Chúa để cho như vậy. Và quả thực Thiên Chúa muốn để cho mọc lên
hạt giống Người đã gieo; đó là người con Chúa đã tuyển chọn, những người
Chúa đã ban ơn thanh tẩy, những người mà Thần Khí đã biến đổi nên đồng
hình đồng dạng với Con của Người. Chúa để cho họ phát triển, cùng lúc để
cho cỏ lùng Người đã không gieo và không thể gieo lớn lên. Nhưng Người
kiên nhẫn đợi chờ. Thế giới phải đi con đường của mình, và Thiên Chúa cứ
để cho họ đi. Người đợi cho đến mùa thu hoạch. Cuộc đời trần gian cứ trà
trộn như vậy, nên tốt hơn ta đừng can thiệp quá sớm kẻo làm chết đi cái
gì còn đang sống. Nhưng Nước Chúa vẫn không ngừng tiến triển như hạt cải
như, bột lên men: Chúa đợi chờ cho mọi cái đạt tới độ chín mùi. Thánh
Matthêu khi viết điều này không phải là người không biết đến tình trạng
của cộng đoàn mà ngài trách nhiệm. Ngài thấy cộng đoàn ấy lớn lên bước
đầu từ hạt cải nhỏ tí ti, rồi trở thành cây lớn. Ngài hiểu biết rằng men
đang nằm trong bột, nhưng ngài cũng không thể không biết rằng cỏ lùng
lẫn lộn với hạt giống. Chắc chắn điều đó tạo nên vấn đề cho các tín hữu
của ngài, cũng như ngày nay vậy và vấn đề không chỉ đơn giản là trấn an
những nổi lo âu và hâm nóng lòng tin tường vào Chúa quan phòng. Chứng tỏ
cho thấy rằng Nước Chúa vẫn có sức năng động, mặc dầu có những kẻ thù,
mặc dầu có những khiếm khuyết, và đồng thời giúp cho cộng đoàn biết suy
nghĩ về trách nhiệm của mình đang khi chờ đợi Ngày hội ngộ, đấy mới phải
là mục tiêu mà thánh sử nhắm tới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. “Hạt giống tốt và cỏ lùng lẫn lộn xà
ngầu”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phân loại nhưng "người lành", "kẻ dữ ”
thực ra có quá dễ dàng như thế không? Chúa Giêsu phán rằng sẽ chỉ đến
mùa gặt thì việc phân biệt lựa chọn (nghĩa là đến ngày tận thế) mới thực
hiện được: "Con người sẽ sai các thiên thần của Người tập trung mọi kẻ
làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước
của Người. Phải, việc đó sẽ được thực hiện, nhưng chỉ những tình huống
tuyệt vọng nhất, nơi những con người xem như tồi tệ nhất, vẫn còn lập
loè vài tia sáng. Hơn nữa, trong tình liên đới giữa con người với nhau,
những người bị hãm hại và bị ức hiếp không để mình chịu thua sự độc ác
của những kẻ hành hạ mình, mà lại trở thành con đường hộ phù và cứu độ
cho những kẻ ấy. Đức Giêsu người đứng đầu các kẻ công chính khi hấp hối
trên thập giá đã cầu nguyện: "lạy Cha, xin tha cho chúng..!”. Nét đẹp
của con người, vẻ cao cả của một tấm lòng, đức tận tuỵ hy sinh của tình
yêu thương cho đến tận cùng cũng biểu lộ cả trong những tình huống tội
lỗi hỗn loạn hoàn toàn. Đôi khi chính ở đó mà những vẻ đẹp kia lại tìm
những cứ chỉ yêu thương và anh hùng bất ngờ, phải là phép lạ khi hình
ảnh của Thiên Chúa thường bị biến dạng mà vẫn ẩn vùi trong thâm sâu của
bản thân mỗi người phải là phép lạ khi tình yêu vẫn le lói như một tia
sáng yếu ớt và kiên cường ngay ở nơi xem ra chỉ cồ bóng tối; hạt giống
nhỏ xíu của Nước Trời "loại nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống" mà
người ta tưởng chừng nó phải mất hút, thế mà lại xuyên qua được đá cứng
nhất nhờ sức mạnh của nhựa cây? Hạt giống rất quý giá đó mà Thiên Chúa
vốn nhẫn nại không cho phép người ta tạo nguy cơ loại bỏ nó, chỉ vì vội
muốn nhổ ngay đám cỏ dại. "Sợ rằng khi nhặt cỏ lùng, các anh làm bật
luôn rễ lúa... ". Ta phải học cho biết hy vọng cả khi phải nguyện vọng
như thế nào?; phải có lòng trắc ẩn và xót thương biết bao để biết tôn
trọng tình trạng "'hổ lốn" mà ta vốn thích phân loại cho rõ rệt! Ta phải
học đức nhẫn nại của Chúa, một sự nhẫn nại không mệt mỏi cho đến tận
thế, học thương yêu con người, hết mọi người để cho không một ai phải hư
mất, học lòng thương yêu của Chúa Con, Đấng đã mặc lấy xác phàm để các
anh em nhân loại của Người không phải là những nạn nhân của chính lòng
độc ác của họ. Đức nhẫn nại của Cha đâu có biết đến giới hạn? "Cứ để cả
hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt...? Con người thật là quý giá, nên phải
coi chừng đừng để mất đi một mảnh vụn nào hết! Thiên Chúa không hề mệt
mỏi khi phải kiên nhẫn "cho đến ngày tận thế".</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>