File "39.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN XIX TN A/39.htm
File size: 11.85 KiB (12136 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A; Con thuyền Giáo hội; Biển đời; Đức tin sóng gió; Xin cứu tôi; gió yên lặng; Chúa đi trên biển."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XIX thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
KÉM TIN HAY HOÀI NGHI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<em><span style="font-size: 8pt; color: black">JM. Lam Thy ĐVD</span></em></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p style="text-align: justify; line-height: 14.65pt; orphans: auto; widows: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; word-spacing: 0px; text-indent: 36px; margin: 7.5pt 0cm; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Bài Tin Mừng hôm nay (CN
XIX/TN-A – Mt 14, 22-33) trình thuật về phép lạ “Đức Giê-su đi trên măt
biển”. Có một chi tiết gây sự chú ý khá đặc biệt là sau khi làm phép lạ
hóa bánh ra nhiều cho mọi người ăn no nê (CN XVIII/TN-A – Mt 14, 13-21),
thì “Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước,
trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi một
mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. Còn chiếc thuyền
thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió.” (Mt 14,
22-24). Vì sao lại có cảnh đó? Ấy cũng bởi vì các môn đệ vẫn còn “kém
tin”, nên nếu Đức Giê-su đi trên mặt biển sóng yên gió lặng, thì chắc
chắn các môn đệ cũng vẫn cái tật cố hữu “bán tín bán nghi”; nên Người
mới bắt các ông lên thuyền đi ngược chiều gió thổi bị sóng đánh, có như
thế thì khi Đức Ki-tô đi trên mặt biển động dữ dội, các ông mới tin vào
phép lạ.</span></p>
<p style="text-align: justify; line-height: 14.65pt; orphans: auto; widows: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; word-spacing: 0px; text-indent: 36px; margin: 7.5pt 0cm; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Đối với con người, đi trên
mặt biển yên lặng còn không tin nổi, huống hồ đây lại là đi trên mặt
biển đầy sóng gió, các môn đệ cũng không ngoại lệ. Và vì thế, nên khi
thấy Thầy “đi trên mặt biển sóng gió” cách ngon lành, “các ông hoảng hốt
bảo nhau: “Ma đấy!” Ôi chao! Người Thầy bằng xương bằng thịt sống liền
bên, dạy biết bao điều hay lẽ phải, làm biết bao nhiêu phép lạ, thậm chí
còn kêu gọi môn đệ “Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa
Cha ở trong Thầy; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm.” – Ga
14, 11), vậy mà cuối cùng vẫn bị môn đệ coi là “ma”! Thật hết biết! Cứ
tưởng Thầy sẽ nổi cơn thịnh nộ, nhưng Người vẫn ôn tồn: “Cứ yên tâm,
chính Thầy đây, đừng sợ!” thì đủ rõ tấm lòng bao dung của Người Thầy Chí
Thánh hiểu rõ các môn đệ mềm yếu đến độ nào.</span></p>
<p style="text-align: justify; line-height: 14.65pt; orphans: auto; widows: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; word-spacing: 0px; text-indent: 36px; margin: 7.5pt 0cm; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Đến như thế mà vẫn còn một
Phê-rô đã “không tin vào mắt mình”, mà còn đòi kiểm chứng nữa (“Thưa
Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến
với Ngài.”). Cho đến khi được thỏa mãn yêu cầu, nhưng vẫn cứ “nửa tin
nửa ngờ” nên mới bị chìm và la lên cầu cứu: “Thưa Ngài, xin cứu con
với!”, và thật đáng nhận lời quở trách: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao
lại hoài nghi?” (Mt 14, 31). Lời quở trách của Người Thầy Chí Thánh lại
thêm một lần gây ấn tượng thật sâu sắc: Thật vậy, nếu chỉ để ý đến vế
trước của lời quở trách (“Người đâu mà kém tin vậy!”), thì thấy Đức
Ki-tô chỉ cho là đức tin của các môn đệ còn yếu kém; nhưng đến vế sau
(“Sao lại hoài nghi?”), thì mới thấy là Người đã “đi guốc trong lòng”
(tục ngữ VN) “ông ruột ngựa” Phê-rô và nói chung là các môn đệ (theo từ
nguyên thì “hoài nghi” là: “trong lòng còn ngờ vực, không tin tưởng”,
chớ không chỉ là “yếu kém đức tin”).</span></p>
<p style="text-align: justify; line-height: 14.65pt; orphans: auto; widows: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; word-spacing: 0px; text-indent: 36px; margin: 7.5pt 0cm; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Quả thật lập trường của
“ông ruột ngựa” Phê-rô đã bộc lộ rõ ràng: chỉ có một nửa tin tưởng, còn
nửa kia vẫn là nghi ngờ. “Bán tín bán nghi” là thế đó! Cuối cùng thì có
thể kết luận: Thánh Phê-rô (kể cả các môn đệ khác nữa) không chỉ “yếu
đức tin, kém tin”, mà còn không tin tưởng, còn “hoài nghi” nữa kia. Cũng
chính vì thế nên không chỉ lần này thánh nhân tuyên xưng “Quả thật Ngài
là Con Thiên Chúa!”, mà sau này còn khẳng định chắc nịch “Thầy là Đấng
Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” (Mt 16, 16); để rồi sau đó lại chối
Thầy 3 lần trong một đêm, trước một đứa tớ gái nhà Cai-pha. Hành trình
đức tin của người Ki-tô hữu ngày nay cũng có thể so sánh với cuộc đọ sức
của Phê-rô đã trải qua trên mặt biển và nói chung là cả một thời gian 3
năm từ khi theo Thầy cho tới “ngày Lễ Ngũ Tuần” sau khi Thầy đã tử nạn
và phục sinh vinh hiển:</span></p>
<p style="text-align: justify; line-height: 14.65pt; orphans: auto; widows: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; word-spacing: 0px; text-indent: 36px; margin: 7.5pt 0cm; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Phê-rô đã có những bước
đầu chắc chắn, mạnh dạn. Người Ki-tô hữu hôm nay cũng đã có những bước
khởi đầu đi theo Chúa như vậy. Rồi năm tháng trải qua, gió ngược nổi
lên, và bắt đầu nhen nhúm những nghi ngờ khiến lòng hoang mang lo sợ. Và
thế là, con người nặng dần và muốn chìm nghỉm giữa biển đời sóng gió.
Ngày xưa Phê-rô chối bỏ đức tin chỉ vì một đứa tớ gái nhà Cai-pha, ai
cũng cho là “nhát gan như thỏ đế”, lòng tin mong manh như “chỉ mành treo
chuông”; nhưng ngày nay còn hơn thế nữa kia. Không ít người chẳng bị ai
cật vấn, tra hỏi, chỉ mới nghe đồn, nghe nói thôi, đã vội vàng cất giấu
bàn thờ để chưng hình lãnh tụ. “Chưa khảo đã xưng” (tục ngữ VN), chưa ai
tra khảo đã vội vàng khai là “không tôn giáo”! Hoá cho nên, rất cần phải
có liều thuốc chữa căn bệnh “bán tín bán nghi”, đó là điều tất yếu.</span></p>
<p style="text-align: justify; line-height: 14.65pt; orphans: auto; widows: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; word-spacing: 0px; text-indent: 36px; margin: 7.5pt 0cm; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Để chữa được căn bệnh đó,
thì điều tiên quyết là bản thân phải có một quyết tâm, tiếp theo là phải
thực sự va chạm với thực tế các sự kiện diễn ra trong cuộc sống, trong
thiên nhiên, trên biển cả cuộc đời (như các môn đệ thủa xưa trên con
thuyền “bị sóng đánh vì ngược gió”), để mở rộng đầu óc mà hiểu rằng có
một Đấng Quyền Năng quan phòng mọi sự trong vũ trụ. Đấng ấy chỉ có thể
là “ông Trời”, là “Thượng đế”, là “Thiên Chúa” mà thôi. Tin vào Đấng ấy,
thì ma mị quỷ quái chẳng làm gì được. Còn căn bệnh “yếu đức tin” thì
cũng đừng vội bi quan, bởi đó cũng là căn bệnh chung của tất cả mọi
người trần thế. Duy chỉ có điều, muốn chữa được căn bệnh này, ngoài vấn
đề hết sức cần thiết là trau giồi, củng cố cho bản thân một niềm tin vào
một Thượng đế duy nhất, còn cần phải ý thức rằng con người là mỏng giòn,
là yếu đuối, không thể tự mình làm được công việc to tát ấy, nếu không
biết cậy dựa vào Đấng Bảo Trợ, Người sẽ bảo vệ và trợ giúp đắc lực tuyệt
đối cho những kẻ tin vào Người. Đấng ấy cũng chính là Thượng đế, là
Thiên Chúa, là ông Trời, và đó chính là Ngôi Ba Thánh Thần vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify; line-height: 14.65pt; orphans: auto; widows: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; word-spacing: 0px; text-indent: 36px; margin: 7.5pt 0cm; background: white">
<span style="font-size: 14.0pt; color: black">Lời khuyên chí tình cho
những người “nửa tin nửa ngờ” luôn luôn và mãi mãi vẫn chỉ có thể là:
Xin đừng bao giờ đặt điều kiện: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin
truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài”, mà hãy luôn luôn nói,
mạnh dạn nói, tha thiết nói, nói với tất cả chân tình: “Thưa Ngài, xin
cứu con với!” Vâng, “Libera me, Domine!”, Lạy Chúa, xin thương xót con,
xin cứu vớt con, bây giờ và mãi mãi, bây giờ và trong giờ lâm tử. Amen.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>