File "29.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN XIII TN A/29.htm
File size: 8.82 KiB (9035 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật XIII - Mùa Thường Niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII - Mùa Thường Niên - Năm A"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIII - Mùa Thường Niên - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật XIII
- Mùa Thường Niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
VÌ NGƯỜI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 8.0pt">
<i><span style="font-size: 14.0pt">Ông Inhac Pađêrốtki, nhạc sĩ người Ba
Lan. Một hôm, sau khi trình diễn, người ta gặp thấy ông ngồi im lặng sau
hậu trường, vẻ mặt thẩn thờ, mắt nhìn xa xăm. Người nhạc công phụ diễn
với ông, ngạc nhiên hỏi ông có đau bệnh gì không? Pađêrốtki trả lời:
“Tôi vẫn khỏe. Tôi chỉ buồn vì thiếu mất hai người bạn. Họ là đôi vợ
chồng có mái tóc màu nâu. Hôm nay vắng mặt họ tại hàng ghế thứ tư, nơi
họ thường ngồi”. Người bạn kinh ngạc thốt lên: “Không ngờ ông lại có bạn
nơi thành phố này. Ông quen thân với họ chứ?”. Pađêrốtki đáp: “Tôi biết
họ rất rõ, nhưng tôi chưa bao giờ gặp họ hai mươi năm nay, cứ mỗi lần
tôi đến đây trình diễn, họ đều có mặt tại hàng ghế ấy. Tôi mến họ cách
thưởng thức nhạc. Họ là tư duy của tôi. Và tất cả những bản nhạc tôi
chơi đều dành riêng để tặng họ. Hôm nay tôi mất hết hứng thú vì vắng
họ”. Ngừng một lát, rồi ông tiếp: “Mong sao không có gì xảy ra cho họ”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 8.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ nhờ vào cách thưởng thức nhạc mà đôi
vợ chồng thính giả ấy đã được nhạc sĩ Pađerốtki dành trọn tài năng âm
nhạc của ông cho họ. Một sự đáp trả vượt quá tưởng tượng. Tuy nhiên, sự
đáp trả mà Chúa Giêsu hứa cho những kẻ theo Ngài còn vượt xa hơn biết
bao. Khi chọn lựa theo Chúa Giêsu, người môn đệ biết sẽ không tránh được
nhiều mất mát. Nhưng Thiên Chúa không để cho họ thiệt thòi. Ngài sẽ đền
bù, một sự đền bù vượt xa mọi chờ mong. Trước mặt Thiên Chúa, sẽ không
có gì bị bỏ quên. Một bát nước lã thôi cũng sẽ được đền bù xứng đáng. Và
cũng không có việc làm nào là kém giá trị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 8.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đón tiếp một ngôn sứ sẽ lãnh phần thưởng
của ngôn sứ. Đón tiếp người công chính sẽ lãnh phần thưởng của người
công chính. Đón tiếp người rao giảng sẽ lãnh phần thưởng của người rao
giảng. Chúa Giêsu đã nói như thế trong Tin mừng hôm nay. Người môn đệ
đừng sợ mất phần thưởng, nhưng hãy sợ mình chưa trung thành thực thi bổn
phận. Với Thiên Chúa, bổn phận, dù công khai hay âm thầm, cũng vẫn luôn
cần thiết. Thiên Chúa cần những con người ngày đêm nhiệt thành rao
giảng, làm chứng cho Ngài, thì Ngài cũng cần những tiếp tay âm thầm hỗ
trợ cho những con người ấy. Đây chính là niềm phấn khởi, hi vọng cho mỗi
Kitô hữu. Tài hèn,sức kém, chúng ta không thể làm ngôn sứ, làm người
lãnh đạo, hoặc làm kẻ gánh vác những trách vụ nặng nề, nhưng chúng ta
vẫn có thể đóng góp một vài giúp đỡ cho những con người ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 8.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dù là vĩ nhân, cũng cần đến những nhu
cầu căn bản của đời sống. Công chúng sẽ chẳng bao giờ biết đến những con
người đứng sau hậu trường. Nhưng nếu không có họ thì xã hội chẳng thể
nào có được các vĩ nhân. Lịch sử chỉ nhớ đến các vĩ nhân, chứ lịch sử
không đủ giấy bút để ghi lại những khuôn mặt đã góp phần vào đời sống
của vĩ nhân. Lịch sử không nhớ, nhưng Thiên Chúa lại nhớ tất cả, chẳng
bỏ sót một khuôn mặt nào. Phần thưởng của họ cũng có giá trị như của các
vĩ nhân. Cũng có thể là các việc đạo đức của chúng ta không đặc biệt
sáng chói để được gọi là người công chính, là thánh nhân. Tuy nhiên, nếu
chúng ta góp phần làm cho một người khác trở thành công chính, góp phần
bằng cầu nguyện, hi sinh, thì chúng ta cũng lãnh nhận triều thiên của
người công chính.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 8.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tìm hiểu thêm một chút nữa, chúng ta sẽ
ý thức hơn và hiểu rõ hơn điều ấy: Càng đi tìm chính mình, chúng ta càng
đánh mất chính mình. Càng co cụm trong vỏ ốc của mình, chúng ta càng
chết dần trong nỗi cô đơn. Niềm khao khát hạnh phúc, chúng ta chỉ có thể
lấp đầy khi đến với tha nhân mà thôi. Đó là chân lý nền tảng về con
người. Con người chỉ thành đạt thực sự, con người chỉ thực sự là người
khi biết sống cho tha nhân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 8.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Qua cuộc tử nạn và cái chết của Ngài,
Chúa Giêsu cũng khẳng định chân lý ấy. Ngài bảo chúng ta: “Ai tìm mạng
sống mình, sẽ mất. Ai đành mất mạng sống mình, sẽ gặp lại”. Đó là nghịch
lý của Kitô giáo. Nhưng đó cũng là chân lý của cuộc đời. Thật thế, tất
cả những ai miệt mài trong tiền của, danh lợi, chức quyền, lạc thú riêng
mình, thì rồi cũng chỉ chuốc lấy đắng cay, chua xót, muộn phiền mà thôi.
Trái lại, một cuộc sống tiêu hao vì người khác sẽ luôn là một cuộc sống
tràn đầy, sung mãn. Chính trong phục vụ chúng ta mới tìm thấy ý nghĩa
của cuộc sống. Chính qua những cử chỉ yêu thương chúng ta mới tìm được
bản thân mình. Đó là chính là ý nghĩa của “Kinh Hòa Bình” mà chúng ta
vẫn thường hát: “Xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi
người…chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh. Chính lúc quên mình là
lúc gặp lại bản thân…”</span></p>
<b>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif; color: red">
<br clear="all" style="page-break-before: always">
</span></b> </td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>