File "08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Thuong/CN VI TN A/08.htm
File size: 20.12 KiB (20603 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VI thường niên - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VI thường niên - Năm A; Kiện-toàn-lề-luật; Thầy-nói-cho-anh-em-biết; Luật-mới-của-Chúa-Giêsu; Từ-lề-luật-tới-lương-tâm;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VI thường niên - Năm A">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật VI thường niên - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<span style="color: black">BÃI BỎ HAY KIỆN TOÀN?</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 8pt; color: black; font-style: italic">JM. Lam
Thy ĐVD.</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Bài Tin Mừng Chúa nhật VI/TN-A (Mt 5, 17-37)
trình thuật Lời dạy của Đức Giê-su: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi
bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ,
nhưng là để kiện toàn. Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua
đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến
khi mọi sự được hoàn thành.” (Mt 5, 17-18). Mới thoạt nghe, không hiểu
vì sao Đức Ki-tô lại nói về vấn đề bãi bỏ hay kiện toàn Lề Luật, nhưng
đọc tiếp câu sau (“Vậy, Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở
công chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu, thì sẽ chẳng được vào
Nước Trời.” – Mt 5, 20), thì hiểu ra là Người muốn nhắc đến đám kinh sư
và người Pha-ri-sêu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Đó là đám người chuyên vỗ ngực tự cho mình là
người thông luật và tự hào mình lúc nào cũng tuân thủ Lề Luật cách
nghiêm chỉnh. Đáng tiếc là họ “nói mà không làm, bó những gánh nặng mà
đặt lên vai người ta, còn chính họ lại không buồn động ngón tay vào”, và
nhất là “họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy” (Mt 23, 3-5). Hơn thế
nữa, họ vẫn cho rằng Đức Giê-su chống lại Lề Luật (cụ thể là luật
Mô-sê), và họ đã liên tục đem Lề Luật ra gài bẫy Người (“các kinh sư và
các người Pha-ri-sêu bắt đầu căm giận Người ra mặt, và vặn hỏi Người về
nhiều chuyện, gài bẫy để xem có bắt được Người nói điều gì sai chăng.” –
Lc 11, 53-54). Họ luôn tìm những chứng gian để có cớ xử án Người (“Còn
các thượng tế và toàn thể Thượng Hội Đồng thì tìm chứng gian buộc tội
Đức Giê-su để lên án tử hình” – Mt 26, 59).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Quả thật “các nhà thông luật kinh sư và
Pha-ri-sêu” rất đáng nhận những lời khiển trách này: “Khốn cho các
người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người nộp thuế
thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất
trong Lề Luật là công lý, lòng nhân và thành tín. Các điều này vẫn cứ
phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ. Quân dẫn đường mù quáng!
Các người lọc con muỗi, nhưng lại nuốt con lạc đà.” (Mt 23, 23-24). Họ
tự cho là mình thông luật, muốn dùng luật lệ để dạy dỗ hướng dẫn người
khác, nhưng khi hành động và nhất là cư xử với những người xung quanh,
thì họ lại chứng tỏ họ là “quân dẫn đường mù quáng”. Dẫn đường mù quáng
thì có khác gì “Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa
xuống hố?” (Lc 6, 39). Thực ra, những người ấy không phải là không biết
mình đang làm gì. Họ rất thông luật, miệng thì leo lẻo luật lệ, nhưng
khi thực hành thì “Các người chất trên vai kẻ khác những gánh nặng không
thể gánh nổi, còn chính các người, thì dù một ngón tay cũng không động
vào.” (Lc 11, 46). Họ “đã cất giấu chìa khoá của sự hiểu biết: các người
đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các người lại ngăn cản.” (Lc 11,
52).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Quả thật những nhà thông luật “mồm loa mép
giải” đã cố tình quên mất điều căn bản của Lề Luật là những lý luận mang
tính răn đe, nhằm giúp con người trở nên hoàn thiện; nó chỉ thực sự có
ích khi người ta đem ra thực hành. Nói (lý thuyết) mà không làm (thực
hành) thì chỉ là thứ “thùng rỗng kêu to” mà thôi. Trong khi đó, đám kinh
sư và Pha-ri-sêu dạy người ta cách giữ Luật để được khen ngợi chứ không
phải để được nên hoàn thiện. Họ chỉ giữ cái vỏ bên ngoài mà cố tình quên
đi cái cốt lõi bên trong (“Thật, nhóm Pha-ri-sêu các người, bên ngoài
chén đĩa, thì các người rửa sạch, nhưng bên trong các người thì đầy
những chuyện cướp bóc, gian tà.” (Lc 11, 39). Họ chỉ nói mà không làm,
hoặc nói một đàng làm một nẻo, “ngôn hành bất nhất”, nên Đức Giê-su mới
dạy: “Vậy tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm hãy giữ; còn những việc
họ làm thì đừng có làm theo”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Đó là lý do giải thích tại sao Đức Giê-su
dùng kiểu nói có 2 vế: Một vế mang tính lý thuyết (“Luật dạy rằng… ),
còn vế kia là thực hành (“Còn Thầy, Thầy bảo…”) nhằm giúp các môn đệ
được nên hoàn thiện. Với chủ định ấy, Đức Giê-su đã liên tục đưa ra 6
Lời khuyên (5 “Đừng”: Đừng giận ghét, Chớ ngoại tình, Đừng ly dị, Đừng
thề thốt, Chớ trả thù ; và 1 “Nên”: Phải yêu kẻ thù). Trước hết là lời
khuyên “Đừng giận ghét”: Con người khi đứng trước những mối bất hoà
thường có 2 thái độ, hoặc nổi sùng tìm cách chống cự, hoặc thoái lui
theo kiểu “tránh voi chẳng xấu mặt nào”. Chống cự biểu lộ sự giận ghét
đã đành, nhưng thoái lui cũng vẫn ẩn chứa sự hậm hực trong lòng. Đàng
nào cũng không tránh khỏi ấm ức, thù hằn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Chống cự, trả thù ư? Ca dao VN có câu “Chưa
đánh được người thì mặt đỏ như vang, Đánh được người thì mặt vàng như
nghệ”. Mặt đỏ như vang thì hách lắm, cứ như Quan Công ấy! Nhưng mặt vàng
như nghệ thì hẳn là …không giống ai! Tức giận quá độ thì mặt đỏ bừng
bừng, quyết một trận sống mái. Đánh người bị thương tật, thậm chí có thể
tử vong, thì mình tránh sao khỏi vòng tù tội. Ấy là chưa kể mình đánh
người, bộ người không biết đánh trả sao? Nếu người khoẻ hơn mình và trả
đòn, hoặc nếu người không chống trả được, nhưng liệu con cháu người ta
có để yên cho mình không? Chắc chắn phải tù tội, hoặc có thể bị trả thù,
xin tí huyết, mặt lúc đó không “vàng như nghệ” thì còn “đỏ như vang” làm
sao được nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Đừng ngoại tình ư? Khó lắm! “Văn mình vợ
người”, viết văn thì chỉ thấy văn mình là hay, còn văn thiên hạ là đồ
bỏ; nhưng đối với người bạn đời thì lại thấy thua xa vợ hàng xóm. Thế
đấy! Làm sao tránh khỏi tội ngoại tình khi trong tư tưởng đã như thế!
Nên chi “ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình
với người ấy rồi” (Mt 5, 28). Đã có một truyện cổ kể rằng: Các bà phải
mang nặng cái bào thai tới 9 tháng 10 ngày, đến khi sinh đẻ thì lại đau
đớn tưởng chừng muốn đứt hơi, bèn bàn nhau lên xin Thương đế cho các bà
chỉ chịu mang nặng thôi đã quá đủ, còn khi sinh nở thì để các ông đau
đớn cho biết mùi. Thượng đế xét thấy cũng hợp lý và chấp thuận. Từ đó,
mỗi khi các bà sinh đẻ, thì đức lang quân quằn quại kêu la; nhưng khổ
một nỗi, không thiếu những trường hợp vợ ông A sinh, mà ông B lại quằn
quại đau đớn. Phu nhân nhà sinh, đức lang quân hàng xóm đau, ấy mới kẹt!
Thế là các bà lại lũ lượt kéo lên xin Thương đế cho “ai đẻ thì người ấy
đau”. Kể cũng thú vị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Cứ tưởng ở cái thời đại được gọi là văn minh
phù phiếm này mới có nhiều cảnh cười ra nước mắt, thực không ngờ cách
đây hơn 2.000 năm, ngoại tình đã làm xốn mắt Đấng Cứu Thế, và còn xa hơn
thế nữa, bởi đến ngay như vua Đa-vit (cách Đức Giê-su tới 42 đời – Mt 1,
17-18) đã vợ con đùm đề (Sb 3, 1-9), mà cũng cầm lòng không được trước
cảnh vợ của U-ri-gia, người Khết – một tướng quân thuộc quyền nhà vua –
đang tắm, rồi thì cướp vợ và đầy chồng người ta ra biên ải, để mượn tay
quân thù sát hại (2Sm 11, 10-26). Thế đấy! Quả thực, vấn đề ngoại tình
là truyện dài từ xưa tới nay không có hồi kết. Bệnh ngoại tình đã trở
thành bệnh mãn tính cổ kim thời đại, và có lẽ hơn ai hết, Đức Ki-tô biết
rõ con người là như thế, nên Người đã không kết án người đàn bà ngoại
tình; chẳng những thế, Người còn cứu chị ta thoát khỏi nhục hình “ném đá
cho tới chết” như lụât Mô-sê thời đó (Ga 7, 2-11).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Rồi cũng từ cái “văn mình, vợ người” đi tới
chỗ “chán cơm thèm phở” cũng chẳng bao xa và tếch thêm một bước nữa mấy
hồi, khoái rẫy vợ là cái chắc! Ngày xưa thì còn hiếm chứ ngày nay thì
đầy rẫy, mà cũng không thiếu những quốc gia chấp nhận, khuyến khích việc
ly dị, khiến xảy ra biết bao thảm cảnh nhà tan cửa nát. Chia của, chia
con, chia đủ thứ, rồi thì “Anh đi đường anh, tôi đường tôi. Tình nghĩa
đôi ta có thế thôi” (Thế Lữ). Rốt lại, cũng không đi ra ngoài Lời dạy
của Đức Giê-su: “Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ngoại trừ trường
hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ là đẩy vợ đến chỗ ngoại tình; và ai
cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm tội ngoại tình” (Mt 5, 32).
Chung quy cũng lại là ngoại tình, vậy mà còn được đời khen là ông ấy (bà
ấy) có số đào hoa nữa cơ đấy!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Đến như thề thốt thì xưa và nay cũng rứa, đều
coi đó như một cách minh hoạ cho lời nói chứng tỏ sự thật. Nói về một
vấn đề gì, phải thề mới được người ta tin. Người chân chính mà thề thì
chẳng nói làm gì, mà có lẽ cũng vì thế nên Luật Mô-sê mới khuyên “Chớ
bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa” (Mt 5, 33). Nhưng phần lớn
– không, phải nòi là hầu hết mới đúng – những người dối trá, lươn lẹo,
mới hay thề thốt, phần thì để che giấu cái xấu của mình, phần thì có thể
lợi dụng lòng tin của người khác để lừa phỉnh, lường gạt. Ấy cũng bởi
con người thích sự dối trá hơn là sự thật, thích khen hơn là chê, nên
mới khoái thề thốt. Tuy nhiên, thề mà “thề cá trê chui ống” (tục ngữ VN)
thì cũng trớt quớt (*) và… huề cả làng. Đó mới chỉ nói về mặt nhân sinh,
nhưng còn mặt chính trị, kinh tế, xã hội, thì chẳng cần nói đâu xa, mà
ngay ở cái nước VN lắm chuyện này, cũng nhan nhan cảnh ấy. Thực không
thể ngờ được đến những người cầm cân nảy mực, quyết sách quốc gia, cũng
đặt tay lên hiến pháp mà thề nhăng, hứa cuội! Ôi chao! Chỉ trời, chỉ
đất, chỉ lên đầu, còn chỉ cả vào thần thánh mà thề nữa kia. Khiếp chưa?
Chính vì thấy con người là như thế, nên Đức Ki-tô mới dạy: Đừng thề
thốt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Suy nghĩ cho kỹ Lời dạy của Đức Ki-tô trong
bài TM hôm nay, rút ra được một bài học tuyệt vời: đó là Người vẫn luôn
tôn trọng sự tự do mà Thiên Chúa đã ban cho con người (như sách Huấn ca
viết: “Trước mặt con, Người đã đặt lửa và nước, con muốn gì, hãy đưa tay
ra mà lấy. Trước mặt con người là cửa sinh cửa tử, ai thích gì, sẽ được
cái đó” – Hc 15, 16-17). Vì thế, Đức Ki-tô không hề bắt buộc, mà chỉ
khuyên bảo, răn đe. Đáng lý ra, với quyền năng Thiên Chúa, Người sẽ
“cấm” chớ không “khuyên”. Thay vì Người nói “Cấm không được…”, hoặc nhẹ
nhàng hơn “Không được…” (Vd : Không được giận ghét, không được ngoại
tình…), thì Người chỉ khuyên “Đừng…”, “Chớ… ” (Đừng giận ghét, Chớ ngoại
tình…). Đến Lời khuyên bảo thứ tư (Đừng thề thốt), Người chốt lại:
“Nhưng hễ “có” thì phải nói “có”, “không” thì phải nói “không”. Thêm
thắt điều gì là do ác quỷ” (Mt 5, 37). Như vậy là Đức Giê-su dạy phải
nói, mà nói đúng sự thật (dù cho sự thật ấy có làm mất lòng thiên hạ).
Sự thật là thước đo chân lý mà!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Đức Giê-su muốn các môn đệ cũng như những kẻ
tin theo Người hiểu rằng việc tuân giữ Lề Luật để làm đẹp lòng Thiên
Chúa, cốt ở hành động chớ không phải chỉ lý thuyết suông. Thật vậy, “khả
năng phục vụ Giao Ước Mới, không phải Giao Ước căn cứ trên chữ viết,
nhưng dựa vào Thần Khí. Vì chữ viết thì giết chết, còn Thần Khí mới ban
sự sống. Nếu việc phục vụ Lề Luật – thứ Lề Luật chỉ đưa đến sự chết và
được khắc ghi từng chữ trên những bia đá – mà được vinh quang đến nỗi
dân Ít-ra-en không thể nhìn mặt ông Mô-sê được, vì mặt ông chói lọi vinh
quang – dù đó chỉ là vinh quang chóng qua – thì việc phục vụ Thần Khí
lại không được vinh quang hơn sao? Vì việc phục vụ án chết mà còn được
vinh quang như thế, thì việc phục vụ đức công chính lại chẳng vinh quang
hơn lắm sao? So với vinh quang tuyệt vời này, thì vinh quang xưa kia
chẳng vinh quang gì. Thật vậy, nếu cái chóng qua mà còn được vinh quang,
thì cái còn mãi lại chẳng vinh quang hơn sao?” (2Cr 3, 6-11). Đức Giê-su
“không bãi bỏ mà chỉ kiện toàn Lề Luật” chính là vì thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Nói tóm lại, giữ luật là để biểu lộ tâm tình
con thảo đối với Thiên Chúa là Cha, Đấng muốn cho chúng ta cũng được trở
nên hoàn thiện như chính Người. Do đó, giữ luật là sống mối quan hệ yêu
thương, chứ không phải là việc làm vì ép buộc. Tình yêu đích thực không
bao giờ là áp đặt, vì thế Lời dạy của Đức Ki-tô chỉ “khuyên” chớ không
“buộc”. Chúa luôn mong muốn người tín hữu hôm nay hãy thành thực xét lại
vấn đề tuân giữ Giáo luật. Ôi! “Lạy Chúa Giêsu, “Chúa đến không phải để
hủy bỏ lề luật, nhưng để kiện toàn”. Xin cho chúng con ngày càng tuân
giữ luật Chúa cách trọn hảo, để được vào Nước Chúa hưởng phúc muôn đời.
Chúng con cầu xin nhờ Danh Chúa Giê-su Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.”
(Lời nguyện Giáo dân Thánh lễ CN.VI/TN-A).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">————————</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
<span style="color: black">Chú thích : (*) “Trớt quớt” là tiếng nói địa
phương (miền Nam VN), ngụ ý: Lời nói vừa ra khỏi miệng đã trôi tuột đi
mất tăm. Ngu mỗ rất thích dùng tiếng này, vì cũng chẳng tìm được tiếng
tương đương thay thế.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>