File "16.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/Le-Phuc-Sinh/16.htm
File size: 18.24 KiB (18681 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Phục Sinh - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		ĐỨC GIÊSU PHẢI TRỖI DẬY</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc352013803">
		<span style="font-size: 8pt; font-weight:400; font-style:italic">Chú giải của 
		Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cả bốn Tin Mừng đều đồng ý về điểm lịch 
		sử này. Đó là biến cố Phục sinh xảy ra vào hôm sau ngày Sabát, hôm sau 
		ngày Lễ Vượt qua của người Do Thái. Là người rất nhạy cảm với các biểu 
		tượng, Gioan cho rằng, &quot;ngày thứ nhất&quot; trên đây gợi lên một thế giới mới 
		đang khởi đầu; một cuộc tạo dựng mới, một tuần lễ sáng thế mới.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đau khổ và cái chết là những chứng cớ 
		hiển nhiên chống lại sự hiện diện của Thiên Chúa: Làm sao lại xảy ra 
		việc Thiên Chúa có thể tạo dựng một thế giới đầy bất hạnh như thế?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vấn nạn đó không thể trả lời được, nếu 
		ta phủ nhận biến cố Phục sinh. Các giáo phụ cũng như những người quen 
		suy niệm Kinh Thánh, đều nghĩ rằng, Thiên Chúa có thể không bao giờ &quot;dựng 
		nên&quot; công cuộc sáng tạo đầu tiên (mọi tạo vật đều phải chết), nếu Người 
		đã không tiên liệu từ thuở đời đời công cuộc sáng tạo thứ hai của Người, 
		nhờ đó sẽ không còn sự chết, cũng không còn tang tóc, kêu than và đau 
		khổ nữa, vì những điều cũ đã biến mất&quot; (Kh 21,4).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi 
		đến mộ</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bốn Tin Mừng đều nhất trí về sự kiện 
		lịch sử trên. Đó là các phụ nữ là những người đầu tiên đã khám phá ra 
		“biến cố&quot;. Là người ở trong cuộc, Gioan đặc biệt quan tâm tới một người 
		phụ nữ, chị Maria Mácđala. Ông gán cho chị là Người đã được Đức Giêsu 
		hiện ra đầu tiên (Ga 20,11-18).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền 
		chạy về gặp ông Simôn Phêrô và người môn đệ Đức Giêsu thương mến</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chi ta &quot;chạy&quot;. Chi tiết này rất có ý 
		nghĩa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chị chưa gặp Đức Giêsu. Chị chưa tin. 
		Chị mới chỉ đứng trước sự kiện ngôi mộ mở ngỏ! Đó là điều bất thường. 
		Chị không ngờ được việc đó. Chị cảm thấy hốt hoảng. Chị chạy đi báo tin 
		cho các vị có trách nhiệm. Ở đoạn văn trên, ta nên ghi nhận một tên gọi 
		đặc biệt được gán cho &quot;môn đệ&quot; không nêu rõ danh tánh: &quot;Người môn đệ Đức 
		Giêsu thương mến&quot;. Truyền thống vẫn thừa nhận Gioan, tác giả của trình 
		thuật trên, là chính người môn đệ đó. Ngoài ra, trong nhóm Mười Hai, 
		không phải là không có sự ghen tị, vì Gioan vẫn thường được Đức Giêsu 
		quan tâm cách hết sức đặc biệt. Chi tiết này cũng rất quan trọng. Ta nên 
		ghi nhận điều đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Bà nói: &quot;Người ta đã đem Chúa đi khỏi 
		mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lúc này, chị mới chỉ đưa ra giả thuyết: 
		Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ. Người ta không giải thích sự kiện theo 
		lý trí: Vì quá mong ước Người sống lại, nên không tránh khỏi một ảo giác. 
		Đúng ra, tất cả các bản văn đều nói ngược lại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng, trình thuật trên được kể lại để 
		giúp ta cảm thấy rằng, sự kiện ngôi mộ trống không là một bằng chứng, tự 
		nó có khả năng khiến ta tin. Tuy nhiên, ngôi mộ trống kỳ diệu đó là một 
		đối tượng đòi hỏi ta phải thắc mắc. Chỉ vỏn vẹn trong một trang, mà từ &quot;ngôi 
		mộ” được nhắc tới bảy lần! Cho đến lúc này, mới chỉ có thế!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. 
		Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã 
		tới mộ trước</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Gioan nhớ lại, ông đang ở đó. Nhưng giải 
		thích chi tiết hơn, chỉ nguyên dựa vào sự kiện chưa đủ. Còn một yếu tố 
		khác Gioan nhận ra một biểu tượng: Phêrô có thể tự để cho kẻ khác vượt 
		qua mình, để cho các môn đệ hăng say hơn đi trước ông. Và đó không phải 
		là trường hợp duy nhất Gioan đã đi trước Phêrô (Ga 13,24; 18,12-16; 
		21,20-23). Nhưng tại sao ở đây lại nhấn mạnh đến điểm bất
		<a name="VNS000B">thường</a> này?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng 
		vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simôn Phêrô theo sau cũng đến nơi. 
		Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức 
		Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng 
		ra một nơi.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cách dịch sát nhất bản văn Hy Lạp, do 
		Gioan đã mục kích và viết lại có thể như sau: &quot;ông nhìn thấy băng vải 
		bung ra, và khăn quấn đầu Ngài, không tuột ra cùng với băng vải, nhưng 
		được cuốn lại riêng biệt, đặt đúng chỗ của nó”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tóm lại, không có bàn tay bên ngoài nào 
		đã tham dự vào. Chỉ thấy thân xác đã biến mất, và những khăn liệm tuột 
		bung ra tại chỗ. Gioan cũng ghi nhận rằng, khăn quấn đầu (đó là thứ băng 
		vải quấn chung quanh đầu để giữ quai hàm, theo như tập quán tẩm liệm của 
		người Do thái) vẫn còn ở đó, được cuốn lại đặt đúng chỗ, bên trong băng 
		vải.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới 
		mộ trước, cũng đi vào</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Gioan nhấn mạnh: chính ông cũng bước 
		vào!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đó không thể là một chi tiết không quan 
		trọng, không ý nghĩa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Ông đã thấy và đã tin</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Phêrô vẫn chưa hiểu gì. Khi thuật lại 
		cảnh Phêrô đến thăm mộ, Luca nói rõ ràng, ông ta chỉ chứng kiến, nhưng 
		trở về nhà rất đỗi ngạc nhiên, không hiểu gì hết” (Lc 24,12).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Maria Mácđala đã giải thích theo kiểu 
		nhân loại: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Phêrô thì không hiểu gì hết.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Còn Gioan sáng suốt hơn, &quot;ông đã thấy và 
		đã tin&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vây ông đã thấy những gì?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ông đã chứng kiến cũng một sự việc như 
		Phêrô, nhưng Phêrô không biết giải thích.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Để tin, cần phải có đôi mắt của tâm hồn. 
		Cần những con mắt của tình yêu. Giờ đây chúng ta mới hiểu rõ, tại sao 
		Gioan lại nói đến &quot;người môn đệ Đức Giêsu thương mến&quot;. Vì tình yêu này 
		mà Gioan đã chạy nhanh hơn! Vì tình yêu này mà ông là người đầu tiên đã 
		tin sau này, trên bờ hồ Galilê, chính &quot;người môn đệ Đức Giêsu thương 
		mến&quot; sẽ nhận ra Đức Giêsu trước Phêrô (Ga 21,7).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây chúng ta lại nhận thấy tình yêu 
		luôn tác động tới đức tin. Những người nắm giữ quyền bính trong Giáo hội 
		chưa hẳn đã có đặc ân này. Thay vì ganh tị nhau &quot;quyền bính&quot;, trong Giáo 
		hội, tất cả chúng ta được mời gọi trở nên những người đi tiên phong &quot;trong 
		tình yêu”. Đó là điều quan trọng hơn cả.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ông đã thấy và đã tin.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đối với Gioan, sự kiện khăn liệm được 
		sắp xếp gọn gàng là một dấu chỉ còn ý nghĩa hơn ngôi mộ trống. Khi vừa 
		nhìn thấy &quot;băng vải tuột ra” và &quot;khăn quấn đầu vẫn ở nguyên tại chỗ&quot;, 
		nhờ một thứ trực giác soi sáng, ông đã nhận ra ngay rằng, Người đã không 
		thể dùng tay chân mà di động thân xác ra khỏi mộ, nhưng chỉ có thể Người 
		đã hết hiện hữu cách thể lý bên trong những khăn băng tẩm liệm vẫn còn y 
		nguyên.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thế mà những dấu chỉ đó đã không nói lên 
		điều gì với Phêrô.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Dấu chỉ không có khả năng &quot;trao ban đức 
		tin&quot; cho một ai. Dấu chỉ không tuyệt đối thúc ép ta. Cần phải vượt qua 
		“cái thấy được”, để đi tới &quot;điều tin nhận&quot;. Chính Đức Giêsu sắp tuyên 
		bố: &quot;Phúc thay những người không thấy mà tin&quot; (Ga 20,29). Như thế, Gioan 
		đã tỏ ra là một môn đệ tuyệt vời: Ông tin, dù không thấy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đức tin cũng tương tự như những thực tại 
		thâm sâu của con người. Chúng ta không bao giờ thấy được tình yêu mà 
		những người yêu chúng ta. Chúng ta chỉ nhận được những dấu hiệu của tình 
		yêu. đó. Do đó, những dấu chỉ trên đây chỉ thông tỏ ý nghĩa cho những ai 
		biết đoán nhận ra chúng. Một cử chỉ, một lời nói, một sự vật là những cử 
		chỉ còn hàm hồ, bấp bênh! Chúng cần phải được giải thích, nhưng không 
		phải là không có nguy cơ sai lầm: &quot;Sự việc đó muốn nói với tôi điều gì 
		đây? Tôi cần phải hiểu cử chỉ đó thế nào?&quot; Đó là điều rất cảm động trong 
		mọi cuộc gặp gỡ của con người. Cuộc gặp mặt nào cũng đòi buộc những kẻ 
		tham dự phải ở trong tình trạng cởi mở và quan tâm chú ý. Tất cả chúng 
		ta đâu có kinh nghiệm chua xót, vì đã ra một dấu hiệu mà không được hiểu 
		biết, đã phát biểu một lời mà không được đón nhận, đã làm một cử chỉ mà 
		người ta giải thích sai. Hai người cần phải yêu thương nhau hết tình thì 
		sứ điệp trao đổi mới được nhận biết trọn vẹn ý nghĩa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế, sự kiện “mộ trống&quot; và &quot;những 
		khăn liệm được sắp xếp gọn gàng”, chỉ những ai yêu nhiều, mới có thể 
		hiểu được.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ta cũng cần hiểu các bí tích, như những 
		dấu chỉ giống thế.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu 
		rằng: theo Kinh Thánh, Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đúng hơn, ta nên dịch câu trên như sau: 
		&quot;Các ông không hiểu Kinh Thánh nói rằng, Ngài phải Phục sinh kẻ chết&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thực vậy, các sự kiện chưa đủ! &quot;Ngôi mộ 
		trống&quot; chỉ là một dấu chỉ đối với Gioan, trước khi ông gặp Đức Giêsu 
		trong những lần hiện ra, bởi vì ông đã để cho Thánh Thần lay chuyển, mạc 
		khải cho ông ý nghĩa của dấu chỉ. Trước những chứng cớ ông ghi nhận, 
		Gioan còn biết nhớ lại những đoạn Kinh Thánh của Đức Giêsu đã trích dẫn 
		cho các ông (Hs 6,2; Tv 2,7; Gn 2,I).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ta cũng nên hành xử như thế, trước những 
		biến cố của đời sống. Chúng ta chỉ có thể hiểu sâu sắc các biến cố đó, 
		nếu ta làm sáng tỏ chúng, nhờ việc luôn suy niệm Lời Chúa, trong Thánh 
		Thần.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chính tình yêu làm cho ta hiểu rõ chân 
		lý: Muốn tin, cần phải yêu mến.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager