File "06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/Le-Phuc-Sinh/06.htm
File size: 21.88 KiB (22403 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Phục Sinh - Mừng Chúa Sống Lại - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Phục Sinh - Mừng Chúa Sống Lại - Năm A"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
span.submitted
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Phục Sinh - Mừng Chúa Sống Lại - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Phục Sinh - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
PHỤC SINH, THỰC TẾ HAY HUYỀN THOẠI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif"><i> </i><em>JM.
Lam Thy ĐVD</em></span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Cho đến tận ngày nay biến cố Phục Sinh vẫn còn là một huyền thoại đối
với con người chỉ thích được “thực mục sở thị” (trông thấy nhãn tiền).
Không chỉ ở bên ngoài Ki-tô giáo, mà ngay trong Giáo Hội cũng vẫn còn
không ít Tôma-thời-đại cứ đòi được “xỏ ngón tay vào lỗ đinh, thọc bàn
tay vào cạnh sườn” Đức Giê-su mới chịu tin. Chuyện đó cũng dễ hiểu, vì
bản chất con người là thế. Nói về một chuyện cách xa cả 20 thế kỷ, mà cứ
đòi được trực diện quan sát thì quả là không tưởng! Đến ngay như người
đương thời, nhất là những kẻ ăn cùng mâm, ngồi chung chỗ với Đức Ki-tô,
được “thực mục sở thị” mà khi biến cố xảy ra cũng không thiếu những suy
nghĩ trái chiều.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Xin thử đặt mình vào thời điểm cách đây hơn 2000 năm, với một nhãn quan
của một trong những người-còn-hoài-nghi, để nhìn vào hiện tượng “Giê-su
Na-da-ret” qua biến cố Phục Sinh. Trước hết, ngay ở chính quê hương
Na-da-ret, chàng thanh niên Giê-su là con ông thợ mộc Giu-se khiêm tốn
và bà Maria nội trợ hiền lành, cũng không có tiếng tăm gì, chẳng mấy ai
biết đến, thậm chí sau một thời gian dài đi xa trở về, chẳng được ai đón
tiếp, đến nỗi chàng phải thốt lên: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ
là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi" (Mt 13, 57),
rồi còn nói: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không
có chỗ tựa đầu." (Mt 8, 20).</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Những lời phát biểu của chàng, nếu không là những câu chuyện dụ ngôn khó
hiểu, thì cũng chỉ là những lời tréo cẳng ngỗng, nếu không muốn nói là
nghịch thường, phi lý. Chẳng hạn như: “Hãy để người chết chôn người
chết” (Lc 9, 60); "Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm
giáo. Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con
gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng.” (Mt 10, 34-35); “Còn Thầy, Thầy
bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em”.
(Mt 5, 44); ”Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng
sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được” (Mt 10, 39). Đó là chưa kể –
nói theo đám kinh sư, luật sĩ Pha-ri-sêu – Người còn nói “phạm thượng”
nữa (Lc 5, 21), dám tự xưng mình là Con Thiên Chúa (Lc 22, 70; Ga 13,
34), rồi còn tự coi mình vừa là con lại vừa là Chúa của vua Đa-vit (Lc
20, 41-44 ). Chưa hết, về giao du, sinh hoạt, Người chỉ chuyên “ăn uống
với bọn thu thuế, và quân tội lỗi” (Mt 9, 10-11).</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nếu không được ở liền bên Đức Giê-su hàng ngày, mà chỉ được nghe thuật
lại những lời nói và hành động như nêu trên, chắc chắn sẽ cho Người chỉ
là một chàng trai tự phụ, đại ngôn vậy thôi. Đám kinh sư và luật sĩ
Pha-ri-sêu chống đối Người cũng là vì thế. Khoan thử nói đến những người
ở bên ngoài Giáo Hội, mà hãy nói thẳng vào những người đã tin và đi theo
Đức Giê-su như tìm đến một cứu cánh cho cuộc đời. Họ đi theo Đức Giê-su
vì tin rằng mình sẽ trở nên những kẻ "lưới người như lưới cá". Rồi thì
ngày ngày được nghe lời dạy bảo, được chứng kiến biết bao nhiêu phép lạ,
mà vẫn còn bán tín bán nghi (khi thì coi Thầy mình đúng là Con Thiên
Chúa, là Thiên Chúa thật; khi thì lại coi Thầy là ma, là bị quỷ ám – Mc
3, 22 ; Lc 24, 37-39 ; Ga 8, 52 ; 10, 20...). Theo Thầy ròng rã 3 năm
liền mà đến giờ phút quyết định, thì bỏ mặc Thầy mướt mồ hôi máu khi cầu
nguyện trên núi Cây Dầu, còn mình thì thản nhiên ngủ khì (Mt 26, 36-45).
Đến khi Thầy bị bắt giải đi thì chẳng thấy ai đi theo, ngoài một Phê-rô
lảng vảng bên ngoài nhà Cai-pha, để rồi thì chối phăng Thầy 3 lần liền
trong một đêm chỉ vì một đứa tớ gái vặn hỏi.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trên đường lên Núi Sọ, cũng chẳng thấy môn đệ nào đi gần bên (để được
như Si-mon – một dân quê xa lạ – vác đỡ thập giá, hoặc như một
Vê-rô-ni-ca trao khăn cho Người lau mặt đầy máu), nếu có đi theo cũng
chỉ ở xa xa hoặc lẫn trong đám người hiếu kỳ. Cho đến khi Đức Giê-su
chết trên thập giá và được mai táng, thì hầu như chẳng còn một ai tin
rằng Thầy mình sẽ sống lại. Ngay đến sáng ngày thứ ba, các phụ nữ – sau
khi được chứng kiến Đức Ki-tô Phục Sinh hiện ra – đến báo tin cho các
môn đệ (trong đó có Phê-rô) mà các ngài vẫn còn chưa tin hẳn và một lần
nữa lại tưởng Người là ma! (“Nhưng các ông cho là chuyện vớ vẩn, nên
chẳng tin… Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông
và bảo: "Bình an cho anh em!" Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy
ma” – Lc 24, 11…37). Thậm chí cho đến lúc trắng đen rõ ràng rồi, vậy mà
vẫn còn một Tô-ma "Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi
không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người,
tôi chẳng có tin." (Ga 20, 25).</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tuy nhiên, chính cái mâu thuẫn nội tại trong con người các môn đệ lại là
một bằng chứng sống động nhất cho biến cố Phục Sinh. Thật thế, khi người
ta mang một tâm trạng hoài nghi thì khó lòng làm cho người ta tin tưởng
được. Chẳng thế mà thế giới đã có cả một chủ thuyết hoài nghi hiện diện
(không tin vào bất cứ sự gì, nên sống hôm nay không cần biết đến ngày
mai). Nhưng nếu đến một lúc nào đó, được "nghe", được "thấy tận mắt""
("thực mục sở thị"), được "chiêm ngưỡng", tay được "chạm đến" (như
trường hợp Gio-an thánh sử – 1Ga 1, 1), tâm trạng hoài nghi thực sự được
gỡ bỏ; thì lúc đó niềm tin của họ sẽ kiên định không gì lay chuyển nổi.
Cho nên có thể nói: Nếu không vì cái tâm trạng hoài nghi đã từng dằn vặt
tâm trí trước đó, thì khi được gột rửa (được thanh tẩy "trong Thánh Thần
và lửa" – Mt 3, 11), niềm tin của các môn đệ tiên khởi không thể kiên
định được đến độ dám đem cả sinh mạng của mình ra để làm chứng cho mầu
nhiệm Phục Sinh. Nói cách khác, đức tin có vượt qua được thử thách mới
trở nên kiên định (Gc 1, 3), vàng được thử lửa (1Pr 1, 7) mới thật sự là
vàng ròng.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đến ngay như Đức Giê-su Thiên Chúa nếu không trải qua cuộc Khổ Nạn (với
những vết đòn roi trên thân xác, mão gai trên đầu, dấu đinh ở chân tay
và nhất là vết thương ở cạnh sườn bị lưỡi đòng tội ác đâm thấu con tim)
thì sự Phục Sinh của Người cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Vì thế, vấn đề đặt
ra với người Ki-tô hữu ngày hôm nay khi bước vào Tuần Thánh, chuẩn bị cử
hành Tam Nhật Vượt Qua, không chỉ là tưởng niệm cuộc khổ nạn của Đức
Giê-su Ki-tô và ăn mừng Lễ Phục Sinh đánh dấu mầu nhiệm Vượt Qua vinh
hiển của Người, mà còn là làm sao vượt qua được chính mình trên hành
trình dương thế, ngõ hầu tiến về được quê Trời vui hưởng hạnh phúc đời
đời. Một cách cụ thể, chúng ta chỉ có thể đạt được ước vọng đó khi chúng
ta được “cùng chết với Đức Ki-tô” (thử thách, thử lửa). Và chỉ có “cùng
chết với Đức Ki-tô” thì mới được “cùng sống lại với Người”. Cụ thể hơn,
cần phải vượt qua được bản chất “sợ chết” cố hữu của con người. Đức
Ki-tô đã chết vì tội lỗi loài người, vậy thì tại sao loài người lại
không sẵn sàng chết vì tội lỗi của chính mình, để hy vọng được thực sự
“sống lại” trong Nước Trời vinh quang?</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Mỗi năm chỉ có một Mùa Chay 40 đêm ngày hãm mình ép xác, ăn năn sám hối.
Mỗi Mùa Chay cũng lại chỉ có một lần cử hành Tam Nhật Vượt Qua. Ngoài ý
nghĩa trọng đại của Tam Nhật Vượt Qua như đã dẫn ở đầu bài viết, tôi cứ
muốn nghĩ thêm rằng tôi phải thực hành (không chỉ là cử hành) cho kỳ
được công cuộc vượt qua được Mùa Chay của bản thân tôi, của cuộc đời
tôi. Và nhất là làm thế nào để mỗi năm thêm một lần tôi ghi dấu được
cuộc vượt qua bằng một cái mốc thời gian trong cuộc đời. Tôi phải sống
làm sao cho đúng với ý nghĩa “sống là chấp nhận vượt qua, vượt qua mọi
cám dỗ ngọt ngào, mọi đam mê thấp kém, vượt qua mọi gian lao nguy hiểm,
mọi thử thách nghiệt ngã – vượt qua được chính mình”. Cuộc sống của tôi
không chỉ là mỗi năm một lần cử hành Tam Nhật Vượt Qua, mà phải là thực
hành liên lỉ cuộc “bách-niên-vượt-qua”, cho tới ngày tới được cùng đích
của cuộc đời. Ở đó, chính Người-đã-chết-cho-tôi, đã
Vượt-Qua-sự-chết-vì-tôi, sẽ dang rộng vòng tay đón nhận tôi để tôi được
cùng-sống-lại-với-Người.</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Có
thể ai cũng đã quen với lối diễn tả sống đức tin vào sự Phục Sinh là
chết đi con người cũ của mình để sống đời sống mới trong Thánh Thần. Tuy
nhiên, vấn đề đặt ra là: Nói thì thật dễ, và chính vì tưởng dễ như vậy
nên mới vênh vang tự đắc; nhưng làm thế nào để có thể “chết đi con người
cũ của mình” mới là thiên nan vạn nan. Và vì thế, để thực hiện sống niềm
tin Phục Sinh cách thực tế và sống động, chỉ có một bí quyết, đó là: “Lý
do khiến anh em vênh vang chẳng đẹp đẽ gì! Anh em không biết rằng chỉ
một chút men cũng đủ làm cho cả khối bột dậy lên sao? Anh em hãy loại bỏ
men cũ để trở thành bột mới, vì anh em là bánh không men. Quả vậy, Đức
Ki-tô đã chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta. Vì thế, chúng
ta đừng lấy men cũ, là lòng gian tà và độc ác, nhưng hãy lấy bánh không
men, là lòng tinh tuyền và chân thật, mà ăn mừng đại lễ.” (1Cr 5, 6-8).</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Vâng, người Ki-tô hữu “ăn mừng đại lễ Phục Sinh” cũng có nghĩa là sống
mầu nhiệm Phục Sinh, sống với “lòng tinh tuyền và chân thật”. Cuộc đời
Ki-tô hữu là một tiến trình “loại bỏ men cũ để trở thành bột mới”. Cuộc
loại bỏ và trở thành ấy diễn ra trong mọi quyết tâm và nỗ lực là “trở
nên đồng hình đồng dạng với Chúa Ki-tô” (“Vấn đề là được biết chính Đức
Ki-tô, nhất là biết Người quyền năng thế nào nhờ đã phục sinh, cùng được
thông phần những đau khổ của Người, nhờ nên đồng hình đồng dạng với
Người trong cái chết của Người, với hy vọng có ngày cũng được sống lại
từ trong cõi chết.” – Pl 3, 10-11).</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Tóm lại, để sống trọn hảo Mùa Chay thánh 2014, người Ki-tô hữu hãy mau
mắn đáp lại mong ước của vị Cha Chung (ĐTC Phan-xi-cô): “Anh chị em thân
mến, ước gì Mùa chay này thấy được toàn thể Giáo Hội sẵn sàng và mau mắn
làm chứng cho những người đang sống trong tình trạng lầm than vật chất,
luân lý và tinh thần: làm chứng về sứ điệp Tin Mừng, được tóm tắt trong
việc loan báo tình thương của Chúa Cha từ bi, sẵn sàng ôm lấy mỗi người
trong Chúa Ki-tô. Chúng ta có thể thi hành điều ấy theo mức độ chúng ta
được trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô, Đấng đã trở nên nghèo và
làm cho chúng ta được giàu sang bằng cái nghèo của Ngài. Mùa Chay là mùa
thích hợp để cởi bỏ, làm cho chúng ta tự hỏi đâu là điều chúng ta có thể
chịu thiếu để giúp đỡ và làm cho người khác trở nên phong phú nhờ cái
nghèo của chúng ta.”</span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif"> </span></p>
<p style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 0cm; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Quả thật “Vì được dìm vào trong cái chết của Người, chúng ta đã cùng
được mai táng với Người. Bởi thế, cũng như Người đã được sống lại từ cõi
chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống
một đời sống mới. Thật vậy, vì chúng ta đã nên một với Đức Ki-tô nhờ
được chết như Người đã chết, thì chúng ta cũng sẽ nên một với Người, nhờ
được sống lại như Người đã sống lại.” (Rm 6, 4-5). Và chỉ đến khi đó,
tôi mới thật sự vui mừng mà hoà chung tiếng hoan ca với mọi người: Chúa
đã sống lại hiển vinh! Alleluia! Alleluia! Ôi, lạy Chúa! Con đã tự ru
mình vào những cám dỗ ngọt ngào của ba thù, đã tự kết án mình, đã chết
vì chính tội lỗi của con. Xin cho con vượt qua được mọi nỗi thống khổ
trần ai, vượt qua được chính mình, để được cùng sống lại với Ngài trong
ngày sau hết. Amen. Alleluia! Alleluia!</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>