File "05.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN thang-thien/05.htm
File size: 19.79 KiB (20260 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VII Phục Sinh - Chúa Thăng Thiên</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VII Phục Sinh - Chúa Thăng Thiên; Bằng chứng tình yêu; Chuyển sang một giai đoạn mới; Đờthường; Và đây Thầy ở cùng anh em; Galilê; Anh em hãy đi; Lời Chúa; Hiện ra cùng anh em;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VII Phục Sinh - Chúa Thăng Thiên"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật VII Phục Sinh - Chúa Thăng Thiên</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
HIỆN RA TẠI GALILÊ<br>
VÀ BAN SỨ MỆNH PHỔ QUÁT</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Chú giải của Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
GIẢI THÍCH BẢN VĂN</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- 11 tông đồ: Ta biết Đức Giêsu có tất cả 12 tông đồ. Nhưng trong biến
cố thụ nạn, Giuđa đã hư mất và sau đó đã tự vẫn; các tông đồ kia thì
chạy trốn tán loạn. Bây giờ, trước lúc về trời, Đức Giêsu đã tập họp số
còn lại được 11 người. Họ là hình ảnh của Giáo Hội. Giáo Hội là những
người được Chúa tập họp lại, đúng ý nghĩa của chữ Hy Lạp Ekklêsia.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Xứ Galilêa: Địa điểm tập họp sao không phải là Giêrusalem, nơi từ
trước tới giờ vẫn được coi là trung tâm của niềm tin? mà lại là Galilêa
là vùng có nhiều người lương? Hẳn là Đức Giêsu có chủ ý: Giáo Hội theo
quan điểm của Matthêu phải là Giáo Hội truyền giáo, Giáo Hội của thế
giới.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Lên núi: Matthêu không quan tâm đến vị trí địa dư chính xác cho bằng
quan tâm đến ý nghĩa thần học của vị trí ấy. Vì thế đừng mất công tìm
hiểu xem "núi" này là núi gì. Ngày xưa Môisen đã gặp Thiên Chúa trên
núi; rồi Êlia cũng đi tìm gặp Thiên Chúa trên núi; Đức Giêsu cũng biến
hình trên núi; Hiến Chương Nước Trời cũng được Đức Giêsu công bố trên
núi. Các dữ kiện Thánh Kinh trên cho thấy "núi" là nơi Thiên Chúa công
bố luật. Vậy cũng như ngày xưa Thiên Chúa gặp Môisen "trên núi" để ban
Luật cho dân Israel, thì nay Đức Giêsu cũng hẹn gặp 11 tông đồ trên núi
để ban Luật mới cho Giáo Hội, Israel mới.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Thờ lạy: Chỉ một mình Thiên Chúa là Đấng đáng thờ lạy (xem Mt 4,10
trích Đnl 6,13). Vậy khi các tông đồ thờ lạy Đức Giêsu phục sinh thì có
nghĩa là các ông nhìn nhận Ngài là Thiên Chúa.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Vẫn còn nghi nan: Giáo Hội mà Đức Giêsu tập họp tuy là Giáo Hội đã tin
Ngài là Thiên Chúa nên đã "thờ lạy" Ngài, nhưng đức tin vẫn còn yếu kém,
vẫn là "những kẻ hèn tin" (xem 6,30; 8,26; 14,31; 16,18).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Đức Giêsu lại gần: Nếu dịch thật đúng, phải là "Đức Giêsu đến với họ".
Nếu như Matthêu cố tình dùng động từ "đến" thì ngụ ý của Matthêu là Đức
Giêsu thực hiện đúng tước hiệu mà Cựu Ước vẫn gán cho Đấng Messia, "Đấng
đang đến" (Celui qui vient) (xem Đaniel 7,13; Tv 118,26; Mt 21,9;
23,39). Trước tòa án xét xử Ngài, chính Đức Giêsu đã xưng mình bằng tước
hiệu đó (Mt 26, 54).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Được mọi quyền: Trong Đaniel 7,14 "Con Người" (Đấng Messia) sẽ được
Thiên Chúa ban cho mọi quyền. Như vậy, ở đây Đức Giêsu tự giới thiệu
mình chính là Con Người Messia.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Vậy các con hãy đi: Đức Giêsu sai các tông đồ (Giáo Hội) đi truyền
giáo. Nên chú ý rằng ở chương 10, Đức Giêsu cũng đã sai như thế, nhưng
các ông chưa đi, khi đó chính Chúa Giêsu đi và các ông đi theo. Bây giờ
lúc Đức Giêsu sắp về trời rồi, thì chính thức tới lúc Giáo Hội phải ra
đi truyền giáo.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Ở khắp muôn dân: Tính đại đồng của Giáo Hội. So sánh với 10,5 ("Đừng
vào nhà lương dân....."), ta thấy câu nói này khó mà tưởng tượng nổi
ngay buổi bình minh của Phục sinh. Sách Tông đồ Công vụ cho thấy các
tông đồ đã tốn hàng chục năm trời mới mở được chân trời hướng về phía
lương dân, và mãi 20 năm sau, công đồng Giêrusalem mới quyết định hướng
truyền giáo ấy. Cho nên câu nói này không phải là câu nói của Đức Giêsu
lúc ấy, mà đúng hơn là câu nói của Đức Giêsu sống trong Giáo Hội sau
công đồng Giêrusalem (TđCv 15,5-12).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Thanh tẩy họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần: Giáo đoàn Matthêu đã
có một nề nếp phụng vụ đàng hoàng với phép Rửa nhân danh Ba Ngôi. Lúc
ban đầu người ta chỉ biết làm phép rửa nhân danh Đức Giêsu. Các thư của
Phaolô cũng cho thấy những bước dò tìm chậm chạp của niềm tin vào Ba
Ngôi.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Dạy bảo người ta: Matthêu tỏ ra quan tâm đến "mục vụ trí năng": phải
hiểu những gì mình tin (Mt 18,15-18), cho nên Matthêu nhấn mạnh lời Đức
Giêsu dặn Giáo Hội phải "dạy bảo".</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
- Thầy ở với các con: Chỗ dựa và nơi an toàn duy nhất của Giáo Hội là
Đức Giêsu. Ở đây Ngài tự xưng mình là Emmanuel. Lưu ý: khi hiện ra cho
Giuse, Thiên sứ đã bảo tên đứa con của Maria sẽ là Emmanuel, vậy mà khi
đứa trẻ ấy sinh ra thì Giuse lại đặt tên là... Giêsu! Bây giờ Đức Giêsu
đã phục sinh mới thực là Emmanuel, Ngài đã sống lại rồi và sẽ mãi mãi ở
với Giáo Hội "hết mọi ngày tới khi tận thế".</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
CHÚ GIẢI CHI TIẾT</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
“Đi Galilê": Ở đây tầm quan trọng của Galilê có tính cách thần học: Đấng
Phục sinh gặp lại các môn đồ mình tại địa điểm hoạt động chủ yếu của
Người trên trần gian (nhất là theo Matthêu và Marcô); điều đó giả thiết
có sự liên tục giữa Chúa Kitô tại thế với Chúa Kitô phục sinh, sự liên
tục mà câu 20a nhấn mạnh cách minh nhiên ("dạy họ giữ những gì Thầy đã
truyền cho các con"). Cuộc Phục sinh ban cho lời vị Thầy xứ Galilê một
uy quyền vô song; thay vì làm các môn đồ quên lời Chúa Giêsu Nagiaret để
thế bằng thứ kinh nghiệm cao hơn về một cách thức hiện diện mới, cuộc
Phục sinh thúc họ tuân giữ những gì Người đã truyền cho. Nếu thánh sử đã
chẳng có ý niệm về mối tương quan giữa Chúa Giêsu-giảng dạy với Chúa
Kitô-phục sinh ấy, có lẽ ông đã không mất công thu thập vào tác phẩm của
mình tất cả những lời Chúa Giêsu mà ông đã "giữ" lại cho giáo đoàn của
ông. Tóm lại, ở đây Matthêu muốn nhấn mạnh sự đồng nhất giữa "Chúa Giêsu
của lịch sử” và "Chúa Giêsu của niềm tin".</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
“Mọi quyền năng đã được ban cho Ta": Công thức này rõ ràng ám chỉ đến
những gì nói về Con Người trong Đanien 7,14: "Vương quốc, vinh dự đã
được ban cho Người, và mọi dân nước, ngôn ngữ sẽ phục vụ Người". Chúa
Giêsu hoàn tất lời Người đã hứa trước Công nghị (26,64): "Từ đây các
ngươi sẽ thấy Con Người ngồi bên hữu Quyền năng". Đấng đã ban một uy
quyền như thế cho Chúa Giêsu, đương nhiên phải là Chúa Cha (“đã được
ban": thể thụ động chỉ hoạt động Thiên Chúa: passif divin).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
“Dạy họ tuân giữ": dịch sát chữ; "dạy dỗ họ" (didaschontes). Sự nghiệp
của Chúa Giêsu đã được Matthêu trình bày như một việc dạy dỗ, giảng
thuyết, chữa lành bệnh tật (4,23 và 9,35). Chúa Gỉêsu đã truyền cho các
môn đồ chữa lành bệnh tật trong 10, 1.8 và rao giảng trong 10,7; lệnh
dạy dỗ được để dành cho đến cuối Tin Mừng, có lẽ vì Matthêu nghĩ rằng
phận vụ dạy dỗ là quan trọng nhất trong Giáo Hội.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
“Những gì Thầy đã truyền cho các con”: Mấy chữ này phát xuất trực tiếp
từ Cựu Ước (Xh 7,2; 29,35; Đnl 1, 41; 4, 2...); chúng tương ứng với
thành ngữ của Gioan: "giữ lệnh truyền của Người" (Ga 14, 15; 15, 10; 1
Ga 3, 22tt...). Trong Matthêu, từ “giảng dạy" mang một màu sắc luân lý;
không phải là dạy dỗ những bí mật kỳ diệu của một thứ kiến thức bí
truyền như người Essêni, cũng chẳng phải là dạy người ta lý luận đúng về
sự vật và về chính mình, nhưng tiên vàn là rao giảng, loan truyền, làm
cho người ta nhận biết Chúa Kitô và lời Người giải thích thánh ý Chúa
Cha. Sứ mệnh Kitô hữu do đó không nhắm mục đích cho người ta "biết" (một
sự hiểu biết thuần lý) một Chúa Kitô hoàn toàn thiêng liêng, nhưng là
một Chúa Kitô như ta thấy trong Tin Mừng, một Chúa Kitô đang mời gọi mọi
người "nghe theo" lời Người giải thích luật Thiên Chúa.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
“Thầy ở với các con": Đoạn kết của Tin Mừng đối đáp lại phần mở. Nơi
phần mở, Chúa Giêsu được trình bày như là Đấng có tên là Emmanuel,
Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta (1,23) từ lúc mới sinh. Đúng là một lối đóng
khung vĩ đại, phô bày tất cả chiều kích phổ quát của con người Chúa
Giêsu trên toàn lịch sử nhãn loại, đồng thời đánh dấu việc Người nhập
thể vào thời gian và không gian.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
KẾT LUẬN</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
Công cuộc vĩ đại: mang ánh sáng đến cho mọi dân nước không thể là công
cuộc của con người. Tin Mừng, mỗi lần đề cập đến sự yếu tin của các sứ
đồ đã cho thấy họ bất lực đến chừng nào. Nhưng trong công cuộc trên, các
môn đồ không bị bỏ rơi một mình với các phương tiện yếu đuối của riêng
họ. Chính Chúa đỡ nâng, cứu giúp họ: “Thầy ở với các con mọi ngày cho
đến tận thế”. Cái nhìn nhắm rất xa, đến những thế kỷ tương lai của một
lịch sử dài đang bắt đầu. Chân trời nằm nơi cái biên giới mà thời hiện
tại sẽ được thay bằng một thời mới. Thời cánh chung trước khi tái giáng
cách hữu hình 'để phán xét’, Con Người sẽ ở với môn đồ mình để nâng đỡ
hoạt động của họ. Người đang hiện diện và hoạt động giữa họ cách thiêng
liêng, chẳng những khi họ tụ họp quanh bàn tiệc, tưởng niệm cái chết của
Người, và ăn uống thần lương, nhưng luôn mãi và khắp nơi. Cộng đoàn cứu
độ mới không chỉ tuyên xưng Chúa trong khắp vũ trụ, song chính Chúa đang
hiện diện giữa cộng đoàn.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
1) Ngay từ đầu bài Tin Mừng hôm nay ta nghe nói đến 11 môn đồ chứ không
phải 12 như thường lệ. Như vậy ta thấy ngay trong ngày Thăng Thiên, lúc
Chúa Giêsu xuất hiện nơi chóp đỉnh vinh quang của Người và lúc các môn
đồ nhận lãnh ủy nhiệm trọng đại nhất, cái hạt nhân đầu tiên của Giáo Hội
vẫn mang trong mình thương tích gây nên do sự bội phản của Giuđa. Sẽ
luôn như thế, cho đến tận cùng thời gian. Dù thánh thiện đến đâu, Giáo
Hội cũng là một dân tội lỗi, là Hôn Thê đầy tì vết mà Phu Quân chỉ sẽ
làm cho hoàn toàn thanh khiết trong ngày thế mạt (Kh 19, 7-8; 21,2).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
2) Chúa Giêsu muốn gặp các môn đồ mình tại Galilê để cho họ thấy: dù đã
trở nên Chúa vinh quang, Người vẫn là Giêsu Nagiaret mà họ đã thân quen.
Chúa Giêsu luôn như thế, chỉ tình trạng của Người thay đổi thôi. Không
có hai Giêsu: Giêsu thợ mộc (Mc 6,3) và Chúa Kitô hiển vinh đã lên trời.
Chỉ có một Chúa Giêsu, Giêsu Kitô, Giêsu-Kitô nhân-thần. Vận mạng chúng
ta giống vận mạng của Chúa Giêsu, Đầu chúng ta. Chúng ta cũng chỉ có một
cuộc sống gồm hai tình trạng: tình trạng trần thế và tình trạng vinh
hiển mai sau. Cái thống nhất hai tình trạng thành một chính là tình yêu.
Trên trời, chúng ta vẫn tiếp tục làm điều chúng ta đã tập lúc còn tại
thế là Yêu. Và nếu ngay bây giờ, trong Galilê thường nhật của chúng ta,
chúng ta đã là môn đồ của Chúa Giêsu-thợ mộc, thì sau này chúng ta mới
có thể hy vọng được thống trị với Chúa Kitô vinh hiển.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
3) Đấng lên trời luôn luôn là chính Đấng đến với chúng ta, gặp chúng ta
trong cuộc sống Kitô hữu của mọi ngày. Sở dĩ Người đã lên trời cách hữu
hình và thôi tỏ mình cho các môn đồ trong hình hài thể xác, là để từ đây
luôn hiện diện từng giây phút cách vô hình với họ. Nhờ trở nên thân xác
vinh hiển, Chúa Giêsu không còn bị giới hạn vào một điểm không gian và
thời gian. Từ đây Người có thể gặp chúng ta, tất cả và mỗi người, bất cứ
giờ nào, nơi đâu. Nhờ Phục sinh và Thăng thiên, Chúa Giêsu hiện diện như
vậy với mọi người trong lịch sử nhân loại. Chúng ta chỉ cần lợi dụng sự
hiện diện vô hình nhưng thực sự ấy của Chúa Giêsu để sống với Người
trong mọi giây phút đời ta: Và Người vẫn đến với ta, dù ta hoài nghi, dù
ta chểnh mảng phục vụ Người; dù ta tội lỗi đến đâu, Người biết ta vẫn có
thiện chí trong đáy tâm hồn, vẫn ao ước phụng sự Người, vẫn muốn sám hối
đổi đời. Dù ta bất tín bất trung, người vẫn mời gọi ta trở nên sứ giả
Tin Mừng trong môi trường sống.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px; margin-top: 0cm">
4) "Hãy thâu nạp môn đồ khắp muôn dân": Không phải chỉ có vấn đề học
giáo lý như học bản cửu chương, phương pháp gia chánh hay cách sử dụng
máy móc... Điều chủ yếu là đi vào trong mối tương giao thân mật và cá
nhân với Chúa Kitô, là thực sự trở nên môn đồ, anh em (28, 10), bạn hữu
của Người (Ga 15, 15). Và con đường tốt nhất để đi vào tình thân ái ấy
với Chúa Giêsu là bắt chước Người, là trở nên như Người: hoàn toàn tận
hiến cho Chúa Cha và nhân loại, là yêu mến. Chính lúc yêu mến mà ta hoàn
tất điều Chúa Giêsu truyền dạy, vì tất cả giáo huấn của Người chỉ thu
gọn vào điểm này: "Giới luật của Thầy là các con hãy yêu thương nhau”
(Ga 13, 14). </p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>