File "08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN le la 2014/08.htm
File size: 19.25 KiB (19712 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A; Con đường Chúa đi; Ông này là ai vậy? Cành lá phản bội; Hoan hô; Đả đảo; Cuộc thương khó; Bạc bẽo."><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật
Lễ Lá - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
CUỘC KHỔ NẠN</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc290389828">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quession</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong khi viết câu truyện về Cuộc Khổ
Nạn, Matthêu trước hết không thực hiện một bài phóng sự, hay một biên
niên xử án, về hai mươi bốn giờ sau cùng của Đức Giêsu. Ông thực hiện
một giải thích thần học về một biến cố chính yếu. Khi ông biên soạn, thì
ông biết rằng người chịu khổ hình thập giá là người được sống lại. Ông
nêu ra, trong truyện kể nhiều trích dẫn Kinh Thánh để chứng minh rằng
Thiên Chúa hướng dẫn tất cả lịch sử ông không tìm cách làm cho chúng ta
xúc động, nhưng làm cho chúng ta thờ phượng: chịu biết bao tủi hổ Đức
Giêsu vẫn là Đức Chúa uy nghi và chủ tể là người làm chủ các biến cố.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày thứ nhất trong Tuần Bánh không men,
các môn đệ thưa với Đức Giêsu: 'Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ
Vượt Qua ở đâu?" Người bảo: "Các anh đi vào thành đến nhà một người kia
và nói với ông ấy: Thầy nhắn, thời của Thầy đã gần đến. Thầy sẽ đến nhà
ông ấy để ăn mừng Lễ Vượt Qua với các môn đệ của Thầy."</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuộc giáo đầu thật trang trọng. Sự thấy
trước thuộc về Thiên tính của Đức Giêsu được nhấn mạnh: "thời giờ của
Thầy đã gần" Người biết rằng điều gì đang đến; đó là Lễ Vượt Qua. Cuộc
đi qua.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tính vô danh của ngôi nhà này, ngôi nhà
của một ai đó, mời chúng ta trở nên "người đó". Đức Giêsu ước ao ăn lễ
Vượt Qua với các môn đệ của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Thầy bảo thật anh em, một người trong
anh em sẽ nộp Thầy" "Có phải con không, Thưa Thầy?" "Chính anh là người
đã nói điều đó."</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu không phán đoán, không kết án:
Chính anh là người đã nói điều đó. Người có tội tự chỉ mình. Đức Kitô
chỉ khiến người ta trở về với lương tâm mình. Hai lần khác chúng ta sẽ
nghe từ miệng Chúa nói ra câu này: Chính anh là nói đã nói điêu ấy; về
chuyện thượng tế (Mt 26,64), và về Philatô (Mt 27,11). Mỗi người phải
nhận lấy trách nhiệm của mình. Bạn phải thấy, bạn phải nhận lấy trách
nhiệm của mình. Bạn phải thấy, bạn phải quyết định! Điều đó được nhắc
lại cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Trong bữa ăn, Đức Giêsu cầm lấy bánh,
dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho môn đệ và nói: ‘Anh em hãy cầm
lấy mà ăn, đây là mình Thầy’. Rồi Người lấy chén, dâng lời tạ ơn trao
cho môn đệ và nói: ‘Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là máu Thầy,
máu Giao ước, đổ ra cho muôn người được tha tội’. Thầy bảo cho anh em
biết: từ nay Thầy không còn uống thứ sản phẩm này của cây nho, cho đến
ngày Thầy cùng anh em uống thứ rượu mới trong Nước của Cha Thầy.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu hoàn toàn biết Người sắp chết:
đó là bữa ăn cuối cùng của Người; ly rượu tình bạn hữu cuối cùng, Người
nói: Thầy không còn uống thứ sản phẩm của cây nho này nữa. Thế mà cái
chết gần kề này lại không gây nên nơi Người một tình cảm hồi hộp hay sợ
hãi nào; Người chúc tụng Cha, cảm tạ. Người “cử hành lễ Thánh Thể",
Người cám ơn Cha. Tại sao? Trong khoảnh khắc này, nội dung của lời cảm
tạ này là gì? Những tiếng được nhấn mạnh trong câu Đức Giêsu thốt ra cho
chúng ta đối tượng của lời khen ngợi này, lời được phát ra từ cõi lòng
Người vào giờ phút cô đọng ngoại lệ này, và cũng chính là lời, trong các
nghi thức Thánh Thể Chúa nhật, mãi mãi được thực hiện. Đức Giêsu cảm tạ
vì Giao ước kỳ diệu giữa Thiên Chúa và loài người; vì sự phong nhiêu
trong cái chết của Người sẽ cứu giải nhiều người; vì sự tha tội mà thập
giá của người tác động; vì sự hoàn tất của Nước Chúa, một ngày kia,
trong ánh sáng của Thiên Chúa, khi sẽ không còn nước mắt, kêu khóc và
tang chế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tiệc Thánh Thể, chính là bữa ăn của
những người tội lỗi, chính là sự thứ tha được dành cho mọi người. Đức
Giêsu biết rằng tất cả mọi người đều là những tội nhân (tất cả họ sắp bỏ
Người trong ít phút nữa, ngay sau lễ hiệp thông đầu tiên của họ). Đức
Giêsu biết rằng cộng đoàn Giáo Hội của Người gồm có những đàn ông và đàn
bà không trung tín, một tập đoàn những tội nhâ, thực như thế. Các Kitô
hữu không phải là những người tốt hơn những người khác, họ chỉ có một cơ
may duy nhất, là đến dùng bữa ăn và lễ hiến tế được dâng lên để tha tội,
để tha thứ tội lỗi của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Hát Thánh Vịnh xong, Đức Giêsu và các
môn đệ ra đi lên núi Ôliu.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bằng tình yêu có lẽ chúng ta phải hát
Thánh Vịnh, những bài Thánh ca được linh ứng mà chính Đức Giêsu đã hát:
chiều tối hôm ấy, tôi nghe thấy tiếng thật hay của Người đang hát; và
tôi ngâm nga lập lại những tiếng Ngài đã hát. Giờ lệnh Thánh Vịnh, chính
là lời cầu nguyện của Đức Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói với các ông: “Đêm nay tất
cả anh em sẽ vấp ngã vì Thầy... Nội đêm nay, gà chưa gáy, thì anh đã
chối Thầy ba lần."</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả những ai theo Đức Giêsu đều được
thử thách. Thử thách đặc biệt của các môn đệ Đức Giêsu, chính là thử
thách về Đức Tin ngã xuống, vấp té trên những đau khổ của Đức Kitô.
Chính ông Phêrô, cho dù vai trò của ông và sự vững vàng của ông, không
thoát khỏi thử thách này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đi cùng với các ông một thửa
đất tên là Ghết-sê-ma-ni. Người nói với các môn đệ: “Anh em ngồi lại
đây, Thầy đến đàng kia cầu nguyện". Rồi Người đưa ông Phêrô và hai người
con ông Zêbêđê đi theo. Người cảm thấy buồn rầu xao xuyến. Bấy giờ Người
nói với các ông: "Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà
canh thức với Thầy " Người đi xa hơn một chút, sấp mặt xuống đất mà cầu
nguyện rằng: "Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén
này. Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha."</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cơn hấp hối của Đức Giêsu tại Vườn Ôliu
chỉ là lời nguyện lâu dài; theo Thánh Matthêu. Năm lần, người nói lên
tiếng: cầu nguyện. Đức Giêsu hấp hối đang lúc cầu nguyện. Đức Giêsu hấp
hối trong lúc sống kết hợp mãnh liệt với Cha Người. Nhưng vì thế, Đức
Giêsu cũng sống cơn hấp hối với những thân thuộc của Người: ba lần Người
trở lại với họ để mời họ cùng cầu nguyện với Người, canh thức với Người
(Mt 26,36; 88,40).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Khi đó Giuđa, một người trong Nhóm Mười
Hai đã đến… cùng với đám đông người mang theo gươm giáo gậy gộc... "Này
bạn, bạn đến đây làm gì thì cứ làm đi"... Anh tưởng là Thầy không thể
kêu cứu với Cha sao? Người sẽ cấp ngay cho Thầy hơn mười hai đạo binh
thiên thần. Nhưng như thế thì lời Kinh Thánh ứng nghiệm sao được? Vì
theo đó mọi sự phải xảy ra như vậy."</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Và Matthêu đã đan dệt chuyện ông kể bằng
những đoạn trưng dẫn Kinh Thánh. Không, cuộc Khổ Nạn của Đức Giêsu không
phải là một tai nạn lịch sử bất hạnh. Đó là hoàn tất một dự tính huyền
nhiệm của Thiên Chúa, đã được tiên liệu và lưu ý từ lâu. Thiên Chúa
không bị bất ngờ bởi thập giá. Chính Người đã muốn và đã quyết định như
thế. Người sẽ không phái các cơ binh thiên thần đi, người cũng không cần
đến phép lạ. Như thế, làm sao chúng ta có thể nghĩ rằng tất cả mọi
chuyện có thể phải diễn ra một cách khác trong cuộc đời chúng ta. Lạy
Chúa, xin giúp chúng con sống những thử thách của chúng con, những bó
buộc chúng con, ngõ hầu chúng con tuân phục một cách tự do ý chí nhiệm
mầu của Chúa Cha. Đấng không ngừng yêu thương chúng con; không ngừng yêu
mến Con của Người trên thập giá; Đấng chịu đau khổ với Người, Đấng Cứu
Độ cùng với Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ các môn đệ bỏ Người mà trốn đi
hết. Họ bắt Đức Giêsu rồi điệu đến thượng tế Caipha. Các kinh sư và kỳ
mục tề tựu sẵn ở đó.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phêrô theo xa xa, và bước vào trong sàn
để xem sự việc kết thúc thế nào. Những nhân chứng gian trá cáo giác Đức
Giêsu đã nói rằng Người có thể phá huỷ Đền Thờ và xây lại trong ba ngày.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng Đức Giê sư vẫn làm thinh. Vị
thượng tế nói với Người: "Nhân danh Thiên Chúa hằng sống, tôi truyền cho
ông phải nói cho chúng tôi biết ông có phải là Đức Kitô Con Thiên Chúa
không?” Đức Giêsu trả lời: "Chính Ngài vừa nói. Hơn nữa tôi nói cho các
ông hay: từ nay, ông sẽ thấy Con Người ngự bên hữu Đấng Toàn Năng và ngự
giá mây trời mà đến..”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vâng đấy vẫn là một câu trích dẫn Kinh
Thánh. Người ta trịnh trọng khẩn khoản xin Người đừng nhận căn tính của
mình, Đức Giêsu đã dùng một câu trích từ ngôn sứ Đanien (7,13) để trả
lời. Người nhận mình là Đấng Mêsia được người ta trông đợi, nhưng Người
cũng làm cho người ta cảm thấy rằng Người không phải là Mêsia theo các
chuẩn mực của các phán quan về Người: chính trong tư thế của người bị
cáo tử hình, mà Người dám tuyên bố rằng từ nay trở đi sự hiện tỏ của
người, sự Quang lâm của Người gần đến. Chính khi đó xảy đến việc Phêrô
chối Chúa và ông đã sám hối. Rồi đến việc Giua tuyệt vọng; sắp tự treo
cổ vì lòng hối hận khi thấy Đức Giêsu bị kết án, và anh thú nhận: "Tôi
đã phạm tội giao nộp một người vô tội cho cái chết." Giuđa thật đáng
thương! Đức Giêsu có lẽ đã quá tốt với anh, nếu anh đã biết khóc lóc
thảm thiết, như Phêrô đáng thương. Huyền nhiệm tự do của con người, có
thể tự nhận mình có tội, và đó là một điều trọng đại khi nói được tôi đã
phạm tội; nhưng cũng có thể tuyệt vọng, nghĩa là không tin vào lòng
thương xót của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau vụ kiện thứ nhất về tôn giáo, trước
thượng tế Caipha và Thượng Hội Đồng. Bây giờ là vụ kiện thứ hai, về dân
sự, trước viên tổng trấn Roma là Philatô. Khác với các nhà chức trách Do
Thái, viên chức ngoại giáo này, đã làm mọi cách để cứu Đức Giêsu: ông ta
cố thả Đức Giêsu bằng cách đánh đổi một tù nhân khác, là Baraba.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người vợ của Philatô đến biện hộ với
chồng bà để ông ta không nhúng tay vào cái chết này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau cùng, Philatô rửa tay, để có ý nói
rằng ông ta không chịu trách nhiệm về tội ác (của giới lãnh đạo tôn
giáo).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thực sự trong chính cơn tuyệt vọng không
làm cho Đức Giêsu miễn tố mà viên tổng trấn cuối cùng phải thuận theo
những tiếng kêu gào của đám đông. Trong cuộc Khổ Nạn, chính Đức Giêsu là
trung tâm điểm. Dầu vậy cũng cần phải lưu ý về những danh hiệu được
người ta đặt cho Người. Bốn mươi lần, người đã được gọi tên Giêsu. Như
muốn nói cho chúng ta, vào thời điểm đặc biệt này, ý nghĩa theo nguyên
tự của tiếng này (Yeshoua, tiếng Do Thái) và đó cũng là tên mà các thiên
thần đã đặt ngay từ đầu: Thiên Chúa Cứu Độ (Mt 1,23). Và về sau, người
ta cũng đặt tên Người bằng danh hiệu Con Thiên Chúa (Mt 26,63;
27,40-43.54) và hai tiếng “Cha Tôi" có tác dụng nhấn mạnh đến sự hiệp
thông trọn vẹn với ý muốn của Thiên Chúa, tức là tập trung ý nghĩa vào
Cuộc Thụ Nạn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau hết, nạn nhân bị nhạo báng bởi con
người lại được chào bằng "Đức Chúa" (Mt 26,22). Và Đức Giêsu, thực sự,
không ngừng hành xử theo phẩm giá thần thánh này. Người biết, Người ra
lệnh, Người thống trị hoàn toàn các biến cố (Mt 26,10.19.25.50.52.54).
Matthêu, muốn gợi cho chúng ta thấy sự vĩ đại khôn tả của Đấng chịu đau
khổ và chết, đã khiến xảy ra một hiện tượng địa chấn, cuộc động đất, và
nhấn mạnh đến chiều kích vũ trụ của sự cố diễn ra (Mt 27,51-54). Ba lần
khác, ông xử dụng từ địa chấn này (Mt 8,24; 21,10; 28,2). Khi nghe đọc
về cuộc khổ nạn khi suy niệm một cách cá nhân, ta đừng nên chỉ dừng lại
mức độ nhạy cảm và đau khổ của con người mà thôi. Ta hãy để cho tâm tình
thờ phượng và cảm tạ hồng ân cuốn hút chính ta đi nữa!</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>