File "22.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN VI PS/22.htm
File size: 8.57 KiB (8777 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật VI Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật VI Phục Sinh; Đường Giêsu; Đường hy vọng; Đường Tình yêu; Xao xuyến; Tình yêu; Đường; Chúc thư; Khuôn mặt Thiên Chúa, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật VI Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật VI Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		MÔ CÔI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi khi đi tham dự đám tang của một 
		người cha, hay của một người mẹ trẻ vừa mới nằm xưống, nhìn giải khăn xô 
		buộc hờ hững trên mái đầu xanh, chúng ta cảm động như muốn khóc lên 
		được. Đứa bé ngây thơ nhìn những nắm đất được ném xuống lòng huyệt lạnh. 
		Nó chẳng hiểu gì cả. Nó đâu có biết rằng chết là ra đi vĩnh viễn, hai bờ 
		bến ngàn trùng xa cách. Nó tưởng rằng ba nó hay mẹ nó đi thăm ông bà nội 
		ngoại, mai mốt sẽ về và cho nó thật nhiều quà. Người khác nhìn vào sẽ 
		cảm thấy chua xót và khóc thầm cho cuộc đời của nó. Ngày mai nó sẽ ra 
		sao? Lớn lên, nó mới hiểu được rằng: mất cha, mất mẹ là một nỗi bất hạnh 
		quá lớn không thể lalm cho vơi giảm, là một mất mát quá to không thể nào 
		bù đắp.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế, người Âu châu có một ngày lễ rất 
		đẹp vào Chúa nhật thứ hai trong tháng năm, đó là là ngày lễ của những 
		người mẹ. Ngày lễ này được tổ chức để ghi nhớ công ơn mẹ hiền. Và những 
		ai còn mẹ, khi đi ra ngoài đường sẽ được cài một bông hồng trên áo, để 
		nói lên rằng người ấy thật hạnh phúc vì còn được sống bên người mẹ của 
		mình.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Nếu có dịp ghé thăm một cô nhi viện, 
		chúng ta sẽ thấy những em bé mồ côi quấn quít bên chúng ta, mong muốn 
		được nói chuyện với chúng ta vì các em thiếu vắng một tình yêu thương 
		chăm sóc.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Từ những kinh nghiệm cụ thể ấy, chúng ta 
		dễ dàng hiểu được lời Chúa phán:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Thầy không bỏ các con mồ côi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thực vậy. Trước khi từ giã các môn đệ, 
		Chúa Giêsu đã cầu nguyện cho các ông, đã căn dặn các ông những điều cuối 
		cùng và nhất là đã trăn trối cho các ông bổn phận phải yêu thương nhau. 
		Ngài đã phác họa cho các ông thấy cả một tương lai đen tối:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Họ đã bắt bớ Thầy, thì họ cũng sẽ bắt 
		bớ các con.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, để các ông được yên tâm, 
		không hoảng sợ, không thất vọng, Ngài đã hứa ban Chúa Thánh Thần cho các 
		ông và nhất là đã hứa ở với các ông một cách mầu nhiệm:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Thầy không bỏ các con mồ côi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bây giờ, chúng ta đi vào lãnh vực cá 
		nhân của mỗi người. Thực vậy, đời sống giống như một mặt biển đầy bão 
		táp. Vậy bão táp ấy là gì? Đó là những tội lỗi, những khuynh hướng xấu 
		xa, những lo lắng về tiền bạc vật chất… Tất cả là như những con sóng mốn 
		nhận chìm con người bé bỏng chúng ta. Thế nhưng, người Kitô hữu không hề 
		hoảng sợ và thất vọng, bởi vì chúng ta không chiến đấu đơn độc một mình, 
		nhưng chúng ta chiến đấu bên cạnh những người anh em khác và nhất là 
		chúng ta chiến đấu cùng với Chúa Giêsu. Ngài luôn ở bên chúng ta. Có 
		Ngài, chúng ta sẽ làm được tất cả. Có Ngài, chúng ta sẽ vượt qua được 
		mọi gian nan thử thách. Có Ngài, chúng ta sẽ chiến thắng vẻ vang. Chúng 
		ta không phải là những đứa trẻ mồ côi, lạc lõng giữa chợ đời, nhưng 
		chúng ta bước đi trong tình thương của Chúa, một người Cha nhân từ và 
		giàu lòng xót thương.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Người ta kể lại rằng: Sau nghi lễ đăng 
		quang, Đức Piô XI đã trở về phòng riêng, ngồi vào chiếc ghế vị tiền 
		nhiệm là Đức Bênêdictô XV, tự nhiên một nỗi lo âu xâm chiếm. Ngài nhìn 
		thấy con đường trước mặt thật tăm tối: Một Giáo hội bị tấn công về mọi 
		mặt. Cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất vừa chấm dứt, nhưng chiếc 
		ngòi nổ vẫn còn âm ỉ. Trong lúc chán nản, ngài đã làm công việc duy nhất 
		mà một người lo âu có thể làm, đó là quì xuống cầu nguyện. Trong khi cầu 
		nguyện như thế, tay ngài đưa ra và chạm vào một bức ảnh còn lại trên bàn 
		giấy của đức Bênêdictô. Ngài cầm bức ảnh ấy lên xem và bổng nỗi lo sợ 
		tan dần. Tâm hồn ngài tràn ngập an bình. Đó là bức ảnh Chúa Giêsu đang 
		truyền cho sóng gió yên lặng. Từ đó, ngài luôn để bức ảnh ấy trên bàn và 
		mỗi khi lo âu chuyện gì, ngài liền nhìn vào và nhớ lại rằng: Chúa Giêsu 
		chỉ cần phán một lời là sóng yên biển lặng.</span></i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu ở trong chúng ta và Ngài đã 
		mang lại sự bình an cho tâm hồn. Bởi đó, giữa những cơn sóng gió của 
		cuộc đời, chúng ta hãy bắt chước các môn đệ, chạy đến với Ngài và nài 
		xin: Lạy Chúa, xin cứu chúng con, kẻo chúng con chết mất. Chắc chắn Chúa 
		sẽ không để chúng ta mồ côi, nhưng Ngài sẽ nâng đỡ để chúng ta vượt 
		thắng được những gian nan thử thách và luôn trung thành phụng sự Ngài.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager