File "13.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN V PS A/13.htm
File size: 19.14 KiB (19596 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Phục Sinh; Đường Giêsu; Đường hy vọng; Đường Tình yêu; Xao xuyến; Tình yêu; Đường; Chúc thư; Khuôn mặt Thiên Chúa, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật V Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		AI TIN VÀO THẦY THÌ SẼ... </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc293429247">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Giáo Hoàng Học Viện Đà 
		Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">c.1: <b><i>“Lòng chúng con đừng xao 
		xuyến”</i></b>: Sau lời loan báo Giuđa sẽ nộp Thầy (13,18-30), lời loan 
		báo Phêrô sẽ chối Thầy (13,36-38) và lời loan báo Đức Giêsu sẽ ra đi 
		(13,33), lòng các môn đệ rất hoang mang bối rối. Do đó Đức Giêsu an ủi 
		họ đừng xao xuyến.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">“Cứ tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">: 
		Động từ tin được dùng tới 6 lần trong phần này. Điều kiện để khỏi hoang 
		mang xao xuyến là phải tin: tin vào Thiên Chúa và tin vào Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">c.2-3: Đức Giêsu giải thích lý do Ngài 
		ra đi: đi để về nhà Cha và để dọn chỗ cho các môn đệ. Xong xuôi rồi Ngài 
		sẽ trở lại đón các môn đệ cùng đi đến nhà Cha, khi đó thầy trò sẽ sum 
		hợp.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- <b><i>“Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ 
		ở”</i></b>: Irénée, Clément d’Alexandrie và Origène dựa vào câu này để 
		nghĩ rằng trên thiên đàng có nhiều cấp bậc hạnh phúc. Thực ra câu này 
		chỉ đơn giản nghĩa là thiên đàng có đủ chỗ cho mọi người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Sau khi dọn chỗ xong thì Ngài trở lại 
		cùng đi và thầy trò sum hợp.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- <b><i>“Thầy ở đâu, chúng con cũng ở 
		đó”</i></b>: “Đức Giêsu nói với các môn đệ “Thầy sẽ trở lại đem anh em 
		về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó”. Trái lại Người nói với 
		dân Do thái: “Tôi ở đâu, các ông không thể đến được” (7,34) Thế cũng bởi 
		vì Đức Giêsu ở đâu, kẻ phục vụ Người cũng sẽ ở đó (12,26). Mà các môn đệ 
		chấp nhận làm môn đệ của Người, còn dân Do thái thì không. Nên đúng theo 
		định nghĩa của người môn đệ là “người đi theo”, các môn đệ sẽ được đi 
		theo Đức Giêsu và ở với Người” (Lm Tanila Hoàng đắc Ánh, sđd, trang 210)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Như thế là Thầy trò sẽ sum hợp. Nhưng 
		khi nào? Có người nghĩ là đến ngày Tái lâm (Parousia); kẻ khác nghĩ là 
		ngày chết của mỗi người. Cả hai lối giải thích đều đúng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">* Nếu các môn đệ phải xa cách Thầy mãi 
		mãi thì các ông xao xuyến là phải. Nhưng đây chỉ là xa cách tạm thời, 
		sau đó thầy trò lại sum hợp, mà sum hợp vĩnh viễn hạnh phúc trong nhà 
		Cha, thì có gì mà xao xuyến!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">c.4-7: Câu hỏi của Tôma:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Tôma là người đa nghi. Dù Đức Giêsu đã 
		nói Ngài đi về nhà Cha, nhưng đối với Tôma, cái “nhà Cha” ấy còn mù mờ 
		xa xôi quá. Ông chưa dám dấn thân vào một tương lai không chắc chắn như 
		vậy, nên ông hỏi lại cho rõ: cụ thể Đức Giêsu sẽ đi đâu và các môn đệ sẽ 
		dùng con đường nào để theo Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Đức Giêsu giải đáp cả hai thắc mắc của 
		Tôma: cứ đi theo Ngài là đúng đường và sẽ tới đích, vì Ngài là đường (Le 
		chemin), con đường duy nhất dẫn tới Chúa Cha. “Đức Giêsu đã ví mình với 
		con đường, vì “đường” là một trong những tượng trưng của Thánh Kinh. 
		Theo Cựu Ước, nghe lời Thiên Chúa gọi là tin tưởng vào Người, dân Israel 
		ra đi và phải trải qua một con đường dài và cực nhọc để tới Đất Hứa. Do 
		đó “đường” là tượng trưng cho cuộc Xuất Hành (Đnl 1,3-33; 2,1-2; 8,2-10 
		Tv 77,20. 136). Một khi đã vào Đất hứa, dân Israel cũng còn phải ăn ở 
		theo đường Thiên Chúa bảo mới được lãnh phần thưởng muôn đời (Đnl 32,4; 
		Tv 25,10; 128,1; 147,19-20; Br 3,13-14.37; 4,1). Mà Thiên Chúa đã mặc 
		khải những đường hướng ấy trong Luật Môsê. Do đó, “đường” còn là tượng 
		trưng cho Luật Môsê. Trong Tân Ước, Thiên Chúa mặc khải những đường 
		hướng của Người qua trung gian Đức Giêsu. Vị trung gian tuyệt đẳng và 
		sau hết. Do đó, “đường” vẫn còn là tượng trưng. Nhưng đối tượng của 
		tượng trưng đã thay đổi, không còn phải là đường trong sa mạc, cũng 
		không phải là luật Môsê, mà là Đức Giêsu (Mc 8,34 Mt 16,24 Lc 9,23 Dt 
		10,20)” (Lm Tanila Hoàng đắc Ánh, sđd, trang 211)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Sở dĩ Ngài là con đường duy nhất dẫn 
		tới Chúa Cha vì Ngài là sự thật (chân lý). “Thánh Gioan thường mượn ngôn 
		ngữ của Cựu Ước và của Do thái giáo. Trong ngôn ngữ ấy, chân lý (hay sự 
		thật) có nghĩa là tiếng nói của thánh ý Chúa liên quan đến loài người và 
		đời sống chân lý của loài người. Chân lý ấy, xưa kia, được truyền đạt 
		cho loài người qua trung gian ông Môsê và các ngôn sứ; nhưng ngày nay, 
		chân lý ấy được mặc khải qua trung gian Đức Giêsu (Ga 1,17). Một cách 
		sâu rộng hơn, chúng ta có thể nói rằng Đức Giêsu và Chân lý mà Người mặc 
		khải là một, vì, khác với ông Môsê và các ngôn sứ, Người là Chúa Con 
		nhập thể và, vì thế, Người là Lời tuyệt hảo của Chúa Cha (1,1.14), là 
		chân lý được Chúa Cha phát biểu bằng cuộc sống và lời nói của Đức Giêsu 
		(17,8.14 1,18)” (Lm Tanila Hoàng đắc Ánh, sđd, trang 211). Nói cách 
		khác, Đức Giêsu là sự thật về Chúa Cha nghĩa là: cứ nhìn vào Ngài là 
		biết Chúa Cha. Tất cả mặc khải Cựu Ước chỉ là chuẩn bị và dọn đường cho 
		mặc khải trọn vẹn và đích thực nằm trong bản thân Đức Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Và cũng vì Đức Giêsu là đường, là sự 
		thật như thế, nên Ngài cũng là sự sống: “Muốn sống vĩnh cửu, loài người 
		phải nghe và làm theo lời Thiên Chúa phán. Mà Thiên Chúa phán qua trung 
		gian Đức Giêsu (12,50). Hơn nữa Đức Giêsu không phải chỉ nói lời của 
		Thiên Chúa như ông Môsê hay các ngôn sứ. Người chính là Lời tuyệt đẳng 
		của Thiên Chúa. Vì thế chẳng có gì lạ khi Người là “sự sống” (Lm Tanila 
		Hoàng đắc Ánh sđd, trang 212)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">c.8-10: Câu hỏi của Philipphê:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Philipphê hơi ấu trĩ, khi nghe nói về 
		Chúa Cha thì nghĩ đến một cảnh thần hiện theo kiểu ngày xưa Thiên Chúa 
		hiện ra cho Môsê, Êlia, Isaia v.v… và ông muốn mình cũng được thấy cảnh 
		đó như vậy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">- Đức Giêsu đáp <b><i>“Ai thấy Thầy tức 
		là thấy Chúa Cha rồi đấy”</i></b>: Thiên Chúa không còn hiện ra trên đám 
		mây hay trong những thị kiến. Từ nay Thiên Chúa tỏ mình cho loài người 
		qua hình dáng nhân loại của Đức Giêsu. Đức Giêsu là hình ảnh mặc khải 
		trọn vẹn Chúa Cha. Thực vậy Đức Giêsu chính là Lời mặc khải trở thành 
		xác thịt và ở giữa loài người (1,14). Khi Lời đã ở giữa loài người thì 
		tất cả những nơi xưa nay người ta thường đến để gặp Thiên Chúa như đền 
		thờ Giêrusalem hoặc đền thờ Garizim hay bất cứ nơi nào khác cũng đều trở 
		thành vô ích, vì nơi duy nhất để gặp Thiên Chúa chính là Đức Giêsu. Tại 
		sao? Vì “Thầy vốn ở trong Cha và Cha ở trong Thầy”: Chúa Cha và Đức 
		Giêsu không thể tách rời nhau, cả hai chỉ là một. Tất cả những lời Ngài 
		nói và những việc Ngài làm đều là những lời nói và việc làm của Chúa 
		Cha.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">c.11: Đức Giêsu khuyến khích các môn đệ 
		tin rằng Chúa Cha và Ngài luôn ở trong nhau và là một với nhau. Nếu họ 
		chưa thể tin bằng lời của Ngài thì ít ra hãy tin vì thấy những việc Ngài 
		làm, tức những phép lạ, những “dấu chỉ” cho thấy có Chúa Cha hoạt động 
		trong Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">c.12: <b><i>“Ai tin vào Thầy thì sẽ làm 
		được các việc Thầy làm, lại còn làm được việc to hơn nữa”</i></b>: a/ 
		Các môn đệ được Đức Giêsu thông ban quyền lực của Ngài, nhờ đó họ cũng 
		làm được những phép lạ như Ngài; b/ Nước Trời mà Đức Giêsu lập hiện còn 
		rất nhỏ bé, nhưng Đức Giêsu thông quyền giúp các môn đệ mở mang Nước 
		Trời ấy “cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1,8). Không phải các ông giỏi 
		hơn Ngài, nhưng hoạt động của các ông sẽ triển khai mầm mống đã được 
		Ngài đặt sẵn. Điều kiện duy nhất để các ông làm được như vậy là phải tin 
		vào Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">KẾT LUẬN</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Giêsu nhắn gởi lời khuyến dụ này 
		cho các môn đồ Người thuộc mọi thời đại. Người kêu gọi họ giữ vững lòng 
		tin vào Người trong những bước đường tối tăm và trong các cơn dông tố 
		thiêng liêng của cuộc đời, đồng thời hãy dâng cho Người một tình yêu 
		quảng đại và vâng phục, tình yêu sẽ đặt họ vào trong tình yêu thân mật 
		của Ba Ngôi Thiên Chúa và sẽ làm cho họ sống trong bình an và hoan lạc 
		của Chúa Giêsu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">1) Bản văn này tóm tắt sứ điệp Tin Mừng 
		Gioan. Nó diễn tả cách gián tiếp điểm đặc trưng và sâu xa nhất của đời 
		sống Kitô hữu. Nó là một phần trong toàn bộ các lời nói của Chúa Giêsu 
		giải thích về chính mình Người. Cùng một trật nó trình bày cho thấy 
		Người là gì đối với chúng ta và chúng ta phải trở nên nhất thế nào đối 
		với Người. Chúa Giêsu là một người thật, hoàn toàn giống chúng ta trong 
		mọi sự, ngoại trừ tội lỗi, nhưng đồng thời được tràn đầy thực tại thần 
		linh sống động đến nỗi trở nên duy nhất và đồng hóa với Chúa Cha trong 
		hữu thể, trong bản chất và trong đời sống: Người mặc khải Chúa Cha cách 
		đích thực, Người mặc khải chúng ta là những kẻ Cha đã ban cho Người và 
		Người muốn rằng Người ở đâu, chúng ta cũng ở đó. Người cầu nguyện và 
		hành động để trong Người chúng ta được thông phần vào sự sống Chúa Cha 
		ban. Ở đây, chúng ta đứng trước một mầu nhiệm dày đặc đối với tâm trí 
		nhưng sáng tỏ cho những ai dấn thân cách sống động nhờ đức tin.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">2) <b><i>“Lòng các con chớ xao xuyến. 
		Các con tin vào Thiên Chúa, thì cũng hãy tin vào Ta&quot;</i></b>. Đây là một 
		cách Chúa bảo rằng nòng cốt đức tin của chúng ta là chính Người, bản 
		thân của Người, sứ điệp Người. Ta có thể tự hỏi: Làm sao Chúa Giêsu 
		Kitô, vốn là Thiên Chúa, lại có thể nói về Thiên Chúa như nói về một 
		Đấng khác với chính Người. Ở đây chúng ta đụng đến một trong những khía 
		cạnh của mầu nhiệm Nhập thể. Nghĩa là mầu nhiệm Thiên Chúa xâm nhập vào 
		thời gian, vào không gian và vào trong những giới hạn của con người. Con 
		Thiên Chúa, có thể nói, là đã tự giới hạn mình vào trong những chiều 
		kích của thực tại nhân loại, mà vẫn không thôi là chính Người. Chúa 
		Giêsu muốn bảo điều này: Con người hữu hình của Người dễ gần gũi với 
		hành động đức tin của chúng ta hơn là Thiên Chúa vô hình; sự kiện lạ 
		lùng là lòng tin của chúng ta vào Người làm cho chúng ta đụng đến Đấng 
		không thể nào tới gần được. Khi tin vào người là Chúa Con, chúng ta có 
		thể tin vào Chúa Cha. Mà tin vào Chúa Cha là nguyện vọng và tiếng gọi 
		sâu xa nhất của con người vốn thường bị đau khổ làm cho xao xuyến. Niềm 
		tin tưởng ấy làm cho sự xao xuyến tách ra khơi chúng ta và mang lại bình 
		an, sức mạnh, niềm vui.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">3) <b><i>&quot;Ta là Đường, là Sự Thật, là Sự 
		Sống&quot;</i></b>. Trong cuộc sống của người-không-có-Thiên-Chúa, dường là 
		một hệ thống tư tưởng hay là sự khôn ngoan, sự thật là một chọn lựa giữa 
		nhiều ý kiến, sự sống là một sinh hoạt, một tình yêu suy nhược, và 
		thường là một sự chịu đựng. Đối với người-có-Chúa-Kitô, thì sự sống là 
		một sự thông hiệp mà những khám phá có sức làm được điều ta tưởng là bất 
		kham. Trong Chúa Kitô, người Kitô hữu tìm được đường đi, lối về, nhờ đó 
		họ vượt qua những biên giới của thế gian. Mà tự bản chất là một cánh cửa 
		đóng kín tuyệt vọng. Hơn nữa con đường này, tức là Chúa Kitô, là một lời 
		mời gọi ra đi, tiến tới đằng trước, vươn mình lên mãi. Người Kitô hữu 
		khám phá nơi Chúa Kitô câu trả lời cho nhu cầu bí mật mà con người cảm 
		thấy, là phải nương tựa vào một cái gì vửng chắc để luôn có thể tìm kiếm 
		mãi. &quot;Con sẽ không tìm Ta, nếu con đã không gặp Ta&quot; (Th. Augustin). Sự 
		thật sống động không bao giờ là một cái gì hoàn toàn đạt được, nhưng nó 
		bảo đảm với ta rằng nó xác thực. Càng gặp Chúa Giêsu, ta càng tìm kiếm 
		để biết Người hơn. Khỏi phải nói là biết Chúa Kitô là trước tiên sống 
		bởi Người. Khi ta sống bởi Chúa Kitô, phải chăng các thực tại tự nhiên 
		của đời sống đ.eu thay đổi. Không? người Kitô hữu có một sinh hoạt nhân 
		sinh và thực tế như tất cả mọi người, nhưng sinh hoạt ấy được một cái 
		hồn. Có một cách suy nghĩ, một cách chọn lựa mục đích, một cách gặp gỡ 
		con người... được hướng dẫn bởi sự hiện diện của Chúa Kitô trong cuộc 
		đời. Chúng ta có biết ngạc nhiên về điều không thể làm được lại trở nên 
		có thể được cho chúng ta trong Chúa Kitô không?</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager