File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN V PS A/12.htm
File size: 13.42 KiB (13739 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Phục Sinh; Đường Giêsu; Đường hy vọng; Đường Tình yêu; Xao xuyến; Tình yêu; Đường; Chúc thư; Khuôn mặt Thiên Chúa, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật V Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		TA LÀ ĐƯƠNG LÀ SỰ THẬT VÀ LÀ SỰ SỐNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc293429246">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Đường về với Chúa.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cũng giống như Chúa nhật tới, bài Phúc 
		âm Chúa nhật thứ 5 Phục Sinh hôm nay trích từ chương 14, diễn từ sau bữa 
		tiệc ly, với những từ như &quot;ra đi&quot;, &quot;đi tới&quot;, &quot;trở lại”, “con đường”. 
		A.Marchadour minh định chương này (&quot;được kết cấu xung quanh cuộc trở về 
		với Chúa Cha của Chúa Cha vai trò độc nhất của Chúa Con trong việc đưa 
		dẫn huynh đệ của mình về với Chúa Cha. (Tin Mừng Gioan, Centurion, 1992, 
		p. 190) những lời loan báo liên tiếp về việc Giuđa phản bội (“một trong 
		các con sẽ phản Thầy&quot;:14,2) về cuộc ra đi dứt khoát của riêng Ngài 
		(&quot;Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa” 13,38) và về việc Phêrô chối 
		thầy (trước khi gà gáy, con đã chối ta ba lần: l3,38) đã khiến các môn 
		đệ hoang mang - Dufour nhận xét &quot;sự hoang mang ấy không chỉ vì phải xa 
		cách Người thực sự cần thiết cho đời họ, mà cũng còn vì nỗi thất vọng 
		sâu xa khi lượng giá công việc của Chúa Giêsu mà họ đang trông mong kết 
		quả&quot; (Đọc Tin mừng theo thánh Gioan, tập 3, Seuil, 1993, tr 90). Do đó 
		mới có lời Đức Giêsu kêu gọi: &quot;Lòng anh em đừng xao xuyến, hãy tin vào 
		Thiên Chúa và hãy tin vào Thầy chớ gì họ cậy dựa vững vàng vào lời Ngài 
		và vào chính Ngài. Dufour viết tiếp: &quot;Đức Giêsu dựa trên niềm tin của 
		người Do thái, và những người không bao giờ tự coi mình độc lập trong 
		mối liên hệ với Thiên Chúa, Đấng ban cho thụ tạo sự kiên vững của đá 
		tảng, Ngài cũng dựa vào niềm tin vào chính mình Ngài, nếu họ còn có thể 
		theo Ngài, các môn đệ chỉ dựa vào Ngài, như dựa vào chính Thiên Chúa&quot;. 
		Vì thế nếu Ngài có ra đi, thì cũng chính là để trở lại nhà Cha, nơi Ngài 
		sẽ &quot;dọn chỗ sẵn cho họ&quot;. Từ chủ đề &quot;ra đi&quot; bài diễn từ sau bữa tiệc ly 
		bắt sang ‘đường đi’, Thầy ở đâu, anh em cũng sẽ ở đó. Thầy đi đâu thì 
		anh em biết đường rồi Đức Giêsu bảo họ như vậy bấy giờ Tôma mới hỏi: 
		&quot;Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu làm sao chúng con biết được 
		đường?&quot; Chúa long trọng đáp &quot;Thầy, Thầy chính là đường, là sự thật và là 
		sự sống. Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy! Dufour đã 
		diễn dịch câu nói ấy như sau: &#39;Tôma, nếu anh tin Thầy là chân lý và là 
		sự sống, chắc chắn anh sẽ tìm thấy nơi Thầy con đường đưa về với Cha, đó 
		là nơi Thầy đi đó là nơi Thầy ở. Đức Giêsu, trong đoạn 10,9, đã tự coi 
		mình như là &quot;cửa&quot; dẫn đến sự sống, ở đây, lại nói như mình đã ở nơi mà 
		các môn đệ muốn đến, bằng công thức vắn gọn này, Ngài thực sự công bố về 
		tính đồng nhất sẽ còn vang vọng mãi trong nên chiêm niệm Kitô giáo&quot; (p. 
		100)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">2. Bày tỏ Chúa Cha.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thấy thế, Philipphê mới lên tiếng: Thưa 
		Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn 
		nguyện rồi và Đức Giêsu đáp lại thấy Thầy, là thấy Chúa Cha rồi trong 
		cuộc sống, mọi lời nói và việc làm của Đức Giêsu là một biểu hiện hoàn 
		hảo hình ảnh của Chúa Cha vì người kết hợp mật thiết với Chúa Cha &quot;Anh 
		không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư?” cuộc sống của 
		Ngài, đó là Chúa Cha thực hiện qua Ngài, lời Ngài nói đó là tư tưởng của 
		Chúa Cha.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">3. Đức Giêsu tiếp tục làm việc qua các 
		môn đệ.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhắc lại lời mời gọi tin tưởng trên, Đúc 
		Giêsu bắt đầu mạc khải cho các môn đệ biết cuộc sống mới của họ sẽ ra 
		sao: &quot;Ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được việc Thầy làm. 
		Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, vì Thầy đến cùng Chúa Cha”. Cho 
		dù, hay đúng hơn Ngài về cùng Cha, mà các môn đệ sẽ sống cuộc sống Ngài 
		không ngần ngại đồng nhất với cuộc sống chính mình. Dufour còn minh định 
		thêm: Không phải vì cuộc sống của Ngài vẫn là gương mẫu, nhưng vì chính 
		Ngài sẽ là tác giả đích thực của những họ thực hiện, đọc kỹ bản văn, 
		người ta thực sự thấy rằng người tín hữu sẽ không làm những việc Đức 
		Giêsu đã làm, nhưng là những việc Ngài đang làm và sẽ làm: Chúa Cha tiếp 
		tục được tôn vinh nơi trần thế, từ đây, sứ mệnh Ngài đã hoàn tất phải 
		đơm bông kết trái trong thời gian và không gian: và điều ấy được thể 
		hiện nơi hành động của các tín hữu.&quot; (p.l07)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">1. Thiên Chúa thật gần&quot;.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Khi Phúc âm thứ tư được viết ra, chắc 
		chắn &quot;những biến cố&quot; đã xẩy ra hơn 60 năm, các cộng đoàn tín hữu ở 
		Palestine, Tiểu Á, và các nơi khác đã chịu rất nhiều đau khổ. Họ phải 
		chịu những cuộc tấn công dai dẳng trong các vùng có người Do thái. Họ đã 
		bị chính quyền Rôma bách hại triền miên. Đặc biệt niềm tin của các Giáo 
		Hội Tiểu Á lúc ấy đã rung động trước những luồng tư tưởng cho rằng mình 
		khiến người ta quá tin vào trời cao mà khinh chê trần thế, chỉ để ý đến 
		tâm hồn mà coi thường thân xác nhưng cuộc sống thề trần và sự phục sinh 
		có đối nghịch đến độ phải khước từ cuộc sống này để sống cuộc sống kia 
		không? Chẳng lẽ cứ phải trải qua cái chết mới được phục sinh hay sao?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tác giả Tin Mừng nhấn mạnh: người tín 
		hữu đã sống cuộc sống phục sinh ngay trên trần thế này. Niềm tin vào Đức 
		Kitô hằng sống đã xóa bỏ khoảng cách giữa những sự dưới đất và trên 
		trời. Niềm tin ấy giúp người ta sống ngay trên trần thế cuộc sống vĩnh 
		hằng của Thiên Chúa. Chân lý thật khó hiểu và khó chấp nhận, cũng thế, 
		Đức Giêsu nhà sư phạm đại tài, để dẫn đưa người nghe vào trong ánh sáng 
		của Thiên Chúa, đã lợi dụng sự cứng tin của Tôma và Philipphê &quot;Thưa Thầy 
		chúng tôi không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con được đường?&quot; Lầm 
		lớn? Đây không phải con đường tính được bằng kilômét. Khoảng cách giữa 
		cuộc sống trần thế và cuộc sống phục sinh không lớn hơn khoảng cách giữa 
		Chúa Cha và Chúa Con: Cha ở trong Con và Con ở trong Cha. Niềm hi vọng 
		về điều đã có và chưa có sẽ triển nở và đâm bông trong lòng người tín 
		hữu như vậy đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hoàn cảnh của cộng đoàn tín hữu giữa 
		cuộc sống trần gian của Đức Giêsu và ngày Ngài trở lại. (&quot;Célébrer&quot;, số 
		258, tr.34, tháng 3.l996)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đâu là vị trí của cộng đoàn tín hữu giữa 
		cuộc sống trần gian của Đức Giêsu và ngày Ngài trở lại?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trước tiên, cộng đoàn tín hữu sống trong 
		mềm hi vọng vô bờ một ngày kia sẽ được sống với Đức Giêsu rong nhà Cha 
		Ngài: &quot;Thầy ở đâu, anh em cũng sẽ ở đó”! Sau đó họ biết được đường đi: 
		&quot;Thầy là đường là sự thật và là sự sống; không ai đến được với Chúa Cha 
		mà không qua Thầy&quot; hơn thế nữa, họ còn biết được Chúa Cha, họ đã “thấy” 
		Ngài: “Ai thấy Thầy, là thấy Chúa Cha&quot; Thấy Đức Giêsu, dĩ nhiên là biết 
		được Ngài bằng niềm tin, là &quot;nhận ra Ngài là con duy nhất, là lời sáng 
		tạo vĩnh hằng đến độ khi Đức Giêsu nói, tôi biết rằng Ngài nói những lời 
		của Chúa Cha, khi Đức Giêsu hành động, chữa lành, tha tội, phó mình cho 
		đao phủ, tôi biết rằng Ngài làm theo ý Chúa Cha và Chúa Cha đã chữa 
		lành, tha tội, tự hiến hoàn toàn qua Ngài. Tôi biết Cha và Con là &quot;một”!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy, cộng đoàn tín hữu đã thực sự 
		biết Đức Giêsu bằng đức tin, đến lượt mình có thể nhận biết Chúa Cha và 
		hoàn thành những công việc của Người được không? được, Đức Giêsu nói thế 
		và còn hơn thế nữa, vì Thầy đến cùng Chúa Cha”. Qua những lời này, ta có 
		thể hiểu rằng Đức Giêsu phục sinh đã mặc lại trọn vẹn sức siêu nhiên mà 
		Ngài đã tự giới hạn khi mặc lấy thân phận tôi đòi mặc lấy nhân tính. 
		Cũng vậy, một khi đã được mời gọi tiếp tục sự nghiệp của Chúa Giêsu trên 
		trần gian cộng đoàn các Tông đồ, bằng đức tin của mình, thực sự thông 
		phần với Thiên-Chúa, họ là cộng đoàn những người con trong Đức Giêsu, 
		Thiên-Chúa Con.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager