File "04.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN V PS A/04.htm
File size: 11.4 KiB (11671 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Phục Sinh; Đường Giêsu; Đường hy vọng; Đường Tình yêu; Xao xuyến; Tình yêu; Đường; Chúc thư; Khuôn mặt Thiên Chúa, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật V Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		<span style="line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		ĐỨC GIÊSU PHỤC SINH LÀ ĐƯỜNG DẪN ĐẾN CHA</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style: italic">
		Lm. Phêrô Lê văn Chính</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đây là tường thuật những lời đối thoại cuối cùng của Chúa Giêsu 
		với các môn đệ trước khi Người bước vào cuộc khổ nạn. Chúa Giêsu nói với 
		các môn đệ Người sẽ ra đi nhưng không phải là để chia lìa vĩnh viễn các 
		môn đệ mà là để dọn chỗ cho các ông trong nhà Cha. Chúa Giêsu hình dung 
		cái chết của mình là một cuộc Vượt qua, đi từ thế gian để về cùng Cha. 
		Trong tâm tình của Chúa Giêsu, Người nghĩ nhiều về các môn đệ. Người 
		muốn các môn đệ luôn bình an, vững vàng tin tưởng khi Người không còn 
		hiện diện hữu hình giữa các ông. Người nói rõ cho các môn đệ Người đi về 
		với Cha để dọn chỗ cho các môn đệ để rồi Người sẽ trở lại đem các môn đệ 
		đi và ở với Người vì Người ở đâu thì các môn đệ cũng sẽ ở đó và vì trong 
		nhà Cha có nhiều chỗ ở. Giờ phút lìa xa các môn đệ là giờ phút trọng 
		đại, Chúa Giêsu cảm thấy cần chuẩn bị các môn đệ của người biết đối diện 
		những hoàn cảnh bi thảm sắp xảy đến với một sự hiểu biết sáng suốt và 
		nhận thức cách chắc chắn là Người chính là con đường dẫn đến Cha cũng 
		chính là mục đích thiết yếu của đời sống của mọi người. Chúa Giêsu giả 
		thiết là các môn đệ hiểu biết là người về với Cha nên nói: “nơi thầy đi 
		các con đã biết rồi”, bởi vì chính Chúa cũng vừa mới nói cho các môn đệ 
		biết là Người về với Cha và trong nhà Cha có nhiều chỗ ở. Có điều là các 
		môn đệ chưa thể hiểu gì về những điều Chúa Giêsu nói với các ông và các 
		môn đệ chưa hình dung là Chúa Giêsu nói tới cái chết của người cũng như 
		ý nghĩa của việc người ra đi về với Cha. Phản ứng của các môn đệ là 
		hoang mang và xao xuyến đứng trước những lời của Chúa Giêsu là những 
		điều quá mới mẻ đối với các ông, nên Tôma hỏi: “Thưa thầy, chúng con 
		không biết thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường?”. Vì thế, Chúa 
		Giêsu đã mạc khải : “Thầy là đường, là sự thật và sự sống. Không ai đến 
		được với Cha mà không qua thầy”. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đến với Cha là mục tiêu mà Chúa Giêsu xác định cho chính mình 
		cũng như cho các môn đệ. Trong khi Tôma và cách chung các môn đệ còn 
		hình dung rất cụ thể và vật chất với một tầm nhìn hạn hẹp về một nơi nào 
		đó mà Chúa Giêsu dự định đi tới thì Chúa hướng về một nơi chốn vượt khỏi 
		tầm nhìn của con người, người hướng về Cha. Ba yếu tố mà Chúa Giêsu trả 
		lời cho Tôma có một sự thống nhất chặt chẽ: Người là đường dẫn đến sự 
		thật và vì thế dẫn đến sự sống, hay Người cũng chính là sự thật nên 
		người là đường dẫn đến sự sống chân thực là Cha. Cha chính là nơi mà 
		Chúa Giêsu hướng tới và đi về. Cha là nơi chốn đích thật phải đi tới vì 
		Cha có sự sống, và Chúa Giêsu cũng muốn lôi kéo các môn đệ hướng về cuộc 
		hành trình này. Chúa Giêsu thực hiện một cuộc vượt qua quyết định, sức 
		mạnh để thực hiện cuộc vượt qua này là lòng tin và tình yêu đối với Cha. 
		Chúa Giêsu biết mình chính là đường và sự thật dẫn đến Cha, dù phải trải 
		qua cái chết bởi vì Chúa Cha hằng ở trong Người và Người hằng ở trong 
		Cha. Vì Chúa Giêsu hằng sống kết hợp mật thiết gắn bó với Cha nên người 
		chắc chắn sẽ đến với Cha bởi vì Cha hằng làm mọi sự nơi người. Câu hỏi 
		tiếp theo của tông đồ Philipphê làm cho chúng ta hiểu được sự mạch lạc 
		của cuộc đối thoại. Philipphê xin Chúa chỉ cho thấy Cha và như thế là 
		đủ. Trong câu hỏi nóng lòng của Philipphê hàm chứa ý tưởng mà có thể 
		tông đồ Philipphê không thấy hết tầm vóc của vấn đề, bởi vì như thế sẽ 
		dẫn tới chỗ phủ nhận hay không cần đến sự hướng dẫn của thầy Giêsu để 
		đến với Cha. Chúa Giêsu đã trả lời cho câu hỏi này như đã trả lời cho 
		Tôma trước đó: “Không ai đến được với Cha mà không qua thầy”. Vì thế lần 
		này Chúa Giêsu cũng trả lời cho Philipphê cùng một ý tưởng, nhưng được 
		diễn tả cách khác : “Ai thấy thầy là thấy Cha, sao con còn hỏi xin chỉ 
		cho chúng con thấy Cha. Con không tin thầy ở trong Cha và Cha ở trong 
		thầy sao?”. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 115%; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Chúa Giêsu là đường dẫn tới Cha, là sự thật cho người môn đệ nhận biết 
		Cha, và tới được với Cha thì người môn đệ nhận được sự sống thần linh 
		bất diệt. Thầy Giêsu là con đường cần thiết mà người môn đệ cần phải xác 
		tín để có thể đi đến với Cha. Mọi ý nghĩa của đời sống người môn đệ là 
		được đón nhận sự sống sung mãn của Chúa Cha và Chúa Giêsu là đường và sự 
		thật dẫn đưa&nbsp; đến sự sống này: kết hợp với Chúa Giêsu, người môn đệ sẽ 
		được dẫn đưa tới Cha. Niềm tin của Kitô giáo không phải chỉ là niềm tin 
		trí thức, nhưng còn là thực tại ân sủng dồi dào. Người tín hữu tin vào 
		Thiên Chúa và được mời gọi tham dự vào sự sống vĩnh cửu của Thiên Chúa. 
		Lời mời gọi này không phải là ảo tưởng hay chỉ là một dự phóng hoang 
		tưởng nhưng được thực hiện cụ thể bởi người con một của Thiên Chúa là 
		đường và sự thật dẫn chúng ta đến với sự sống là Cha. Cộng đoàn môn đệ 
		sau khi Chúa Giêsu Phục sinh đã bắt đầu dấn thân trên con đường đi theo 
		thầy Giêsu. Các tông đồ nhiệt tâm thi hành sứ vụ phục vụ Lời Chúa và rao 
		giảng và các ngài thấy rằng các ngài không thể chu toàn tất cả mọi công 
		việc phục vụ trong cộng đoàn. Vì thế, phải tìm kiếm và mời gọi thêm 
		nhiều người khác nữa để cộng tác vào công việc phục vụ cho cộng đoàn các 
		người tin càng lúc càng gia tăng. Người ta đã bầu chọn thêm bảy phó tế 
		đầy Thánh Thần, và rồi số các môn đệ càng lúc càng gia tăng ở 
		Giêrusalem, trong số đó có nhiều tư tế từ do thái giáo trở lại và tin 
		vào Đức Giêsu. Và thánh Phêrô đã có thể nói với những người do thái về 
		dự định của Thiên Chúa và về một đá góc tường quí giá mà Thiên Chúa 
		tuyển chọn để những ai tin vào đó sẽ không bị tủi nhục. Thánh Phêrô cũng 
		giải thích rõ rệt và không mập mờ đá góc tường này là chính Đức Giêsu mà 
		thợ xây đã loại bỏ nhưng đã trở nên đá góc tường. Mặt khác, đối với 
		những người tin, thánh Phêrô đã có thể nhìn thấy nơi họ một viễn ảnh tốt 
		đẹp, bởi vì họ thực sự hợp thành một dòng dõi tư tế thánh, chủng tộc 
		thánh thiện và là dân riêng của Chúa vì đã tin và chọn lựa đá góc tường 
		mà Thiên Chúa đặt lên cho họ là Đức Giêsu. Mùa Phục sinh, chúng ta được 
		mời gọi định hướng cho hành trình cuộc đời của mình. Hành trình này 
		không phải là vô định chơi vơi trong dòng đời nhiều cám dỗ nhưng với 
		Chúa Giêsu, chúng ta được định hướng đi về với Chúa Cha để được sống 
		hạnh phúc vĩnh cửu. Nhưng chúng ta chỉ có thể đến với Cha nhờ Đức Giêsu. 
		Kết hợp mật thiết với Đức Giêsu là chúng ta bắt đầu dấn thân trên con 
		đường và sự thật để đến với Cha là sự sống muôn đời. </span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager