File "11.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN IV PS/11.htm
File size: 16.07 KiB (16453 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Phục Sinh</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Phục Sinh; Mục tử; Cửa chuồng chiên;; Chúa chiên lành; Chủ chăn; tiếng gọi yêu thương; Sồng dồi dào; Người mục đồng; Chúa chiên lành;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật IV Phục Sinh"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật IV Phục Sinh</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
MỤC TỬ NHÂN LÀNH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
JKN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1) Đức Giêsu nói: "Ai không đi qua cửa
mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm,
kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử". Từ câu này, ta
có thể suy ra phong cách của người mục tử chân chính phải như thế nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2) Người mục tử chân chính phải có đức
tính cốt yếu nào khiến mục tử khác hẳn kẻ chăn chiên thuê hay bọn trộm
cắp chiên?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3) Qua bài Tin Mừng này, Đức Giêsu muốn
nói với chính bạn điều gì? Ngài muốn bạn làm gì và có thái độ nào đối
với Ngài?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Suy tư gợi ý:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Người mục tử trong nếp sống của người
Do Thái xưa</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Để hiểu được ý nghĩa của bài Tin Mừng
hôm nay, chúng ta cần trở về với nếp sống của người Do Thái thời Đức
Giêsu. Thời ấy, chiên được nuôi theo bầy hàng trăm con tại những đồng cỏ
xanh. Mục tử hay người chăn chiên đi theo bầy chiên và cùng sống với
chiên ngày này qua ngày khác. Ban ngày, mục tử dẫn đàn chiên đi từ đồng
cỏ này đến đồng cỏ khác để chiên ăn cỏ. Ban đêm, để tránh trộm cướp hay
thú hoang, và để tránh mưa tránh rét, mục tử đưa chiên vào một nơi an
toàn được gọi là "ràn chiên", thường là một hang đá hay một khu đất
trống có hàng rào bằng đá hoặc bằng cây bao quanh. Người chăn chiên ngủ
ngay trong ràn chiên để bảo vệ chiên, và thường ở ngay cửa ràn. Mục tử
và đàn chiên vì thế gắn bó với nhau rất mật thiết. Mục tử chỉ biết có
chiên của mình, và chiên cũng chỉ biết và chỉ đi theo mục tử của mình,
không chịu theo bất kỳ ai khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2) Ý tứ của Đức Giêsu khi nói dụ ngôn
này</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói dụ ngôn này với người
Pharisiêu, sau khi đối chất với họ về việc Ngài chữa lành người mù từ
thuở mới sinh (Ga 9). Nên nhớ: những người Pharisiêu là những người lãnh
đạo tinh thần trong Do Thái giáo, tức đóng vai trò mục tử đối với đàn
chiên. Qua dụ ngôn này, Ngài muốn cho họ thay hai thái độ trái nghịch
nhau giữa Ngài và họ trong cách đối xử với dân chúng hay các tín đồ tôn
giáo. Sự trái nghịch nhau đó được thể hiện qua cách ứng xử với người mù
bẩm sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">* Cách ứng xử của người Pharisiêu:</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi thấy người mù được chữa lành, thay
vì mừng cho anh ta đã thoát khỏi điều bất hạnh vô cùng lớn lao, những
người Pharisiêu lại có một thái độ thù nghịch và bực tức. Họ tỏ ra không
có một chút tình yêu, lòng thương xót hay sự cảm thông nào đối với người
mù được Đức Giêsu chữa lành. Trái lại, họ đã dùng lề luật để bắt bẻ vị
ân nhân đã chữa lành bệnh cho anh ta, đồng thời gây khó dễ cho anh và
gia đình anh vì việc được chữa lành ấy. Đối với dân chúng, họ không
giống như người mục tử đích thực đối với đàn chiên, mà giống như người
chăn chiên thuê. Kẻ chăn chiên thuê không yêu thương gì chiên, vì chiên
không phải là của hắn (x. Ga 10,12-13).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế, trong tôn giáo, những người
Pharisiêu lợi dụng chức vụ lãnh đạo, hướng dẫn để ăn trên ngồi trốc, đè
đầu đè cổ dân chúng (x. Mt 23,5-6). Họ giảng dạy toàn những điều tốt
nhưng chỉ để cho dân chúng làm chứ không phải họ làm (x. Mt 23,2-3). Họ
giảng dạy điều tốt vì chức vụ họ đòi buộc phải làm như vậy, chứ không
phải vì lòng yêu mến sự thiện mà giảng dạy. Đức Giêsu đã tố cáo việc họ
lợi dụng tôn giáo để bóc lột người nghèo, người cô thân cô thế trong xã
hội (23,4.14). Nhưng họ vẫn muốn được mọi người tôn trọng, ca tụng, suy
tôn, nên phải giả bộ đạo đức, phải làm những việc tốt để khoa trương
(23,5), và muốn mọi người gọi mình là "Rabbi" hay "Thầy" (23,6).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">* Cách ứng xử của Đức Giêsu</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu có một thái độ khác hẳn, một
thái độ nhân từ đầy yêu thương đối với mọi người, được thể hiện một cách
cụ thể trong việc Ngài chữa lành người mù. Ngài sống và hành động vì
tình yêu chứ không vì lề luật. Tình yêu và lòng thương xót của Ngài đã
thúc bách Ngài bất chấp luật sa bát, bất chấp sự phản đối và bực tức của
người Pharisiêu về việc lỗi luật của Ngài, bất chấp những hậu quả rất
bất lợi có thể xảy đến cho Ngài. Ngài sẵn sàng hy sinh bản thân để xoa
dịu đau khổ, để làm mọi người hạnh phúc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Qua dụ ngôn này, Đức Giêsu muốn cho
người Pharisiêu thấy thái độ của họ đối với dân chúng, với các tín đồ
tôn giáo mà họ dẫn dắt chẳng khác gì thái độ của kẻ trộm cướp, của kẻ
chăn thuê đối với đàn chiên: chỉ muốn lợi dụng đàn chiên chứ không hề
yêu thương chúng. Còn thái độ của Ngài mới là thái độ người mục tử đích
thật: Ngài yêu thương đàn chiên đến nỗi sẵn sàng "hy sinh mạng sống mình
cho đàn chiên" (Ga 10,11). Nhưng rất tiếc là "họ không hiểu những điều
Người nói với họ".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3. Mục tử nhân lành (mục tử thật) và kẻ
trộm cướp (mục tử giả)</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu
đưa ra một tiêu chuẩn để phân biệt mục tử và kẻ trộm cướp. Mục tử thì đi
vào ràn chiên bằng cửa ràn, nghĩa là với phong thái "đường đường chính
chính". Còn kẻ trộm hay kẻ cướp thì không qua cửa nhưng trèo qua lối
khác mà vào, với phong thái lén lút, giả dối, không đàng hoàng. Mà cửa
ràn chiên, theo bài Tin Mừng hôm nay, lại cũng chính là Đức Giêsu: "Tôi
bảo thật các ông: Tôi là cửa cho chiên ra vào". Vậy để là mục tử đích
thật, người mục tử phải qua Đức Giêsu mà đến với đàn chiên, nghĩa là
phải là người yêu mến Thiên Chúa, và phục vụ đàn chiên vì Ngài, không vì
một động lực nào khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật vậy, đã là mục tử chân chính thì tư
tưởng, lời nói, hành động lúc nào cũng phải bộc lộ được tính "quang minh
chính đại", hay "đường đường chính chính", luôn luôn thẳng thắn, trung
thực, đáng tin. Người mục tử chân chính ít ra phải là một người quân tử.
Nếu tư tưởng, lời nói và hành động như một kẻ tiểu nhân, thích quanh co,
lén lút, dối trá, sợ sự thật… thì không xứng đáng làm mục tử. Hơn thế
nữa, người mục tử chân chính phải có một tình yêu to tát, để có thể hy
sinh đến tận cùng cho những người mà mình lãnh đạo, hướng dẫn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đương nhiên để thực hiện ý định của
mình, kẻ trộm cướp - những kẻ không có tình yêu đối với chiên nhưng lại
muốn hưởng những quyền lợi của người mục tử - phải giả làm mục tử. Hắn
tìm đủ mọi cách để chiên đi theo mình. Nhưng chiên "không chịu theo
người lạ, mà chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ", không
cảm nhận được tình thương của hắn. Vì mục tử giả hay kẻ chăn thuê chỉ
biết nghĩ đến bản thân mình, đến cái lợi của mình, không nghĩ gì đến
chiên, nên "khi thấy sói đến, hắn bỏ chiên mà chạy. Sói vồ lấy chiên và
làm cho chiên tán loạn" (Ga 10,12). Người mục tử đích thực thì yêu
thương chiên, sống vì chiên, và sẵn sàng "hy sinh mạng sống mình cho đàn
chiên" (Ga 10,11) "để cho chiên được sống và sống dồi dào" (10,10).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">4. Đức Giêsu là mục tử tốt lành</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngoài mục đích đối chất với bọn
Pharisiêu, Đức Giêsu còn dùng hình ảnh rất quen thuộc ấy đối với người
Do Thái để diễn tả sự yêu thương gắn bó giữa Ngài và chúng ta, những kẻ
theo Ngài. Như mục tử tốt lành yêu thương và chăm sóc chiên mình thế
nào, Ngài cũng yêu thương chăm sóc chúng ta như vậy. Ngôn sứ Ê-dê-ki-en
đã dùng hình ảnh người mục tử với đàn chiên để diễn tả tương quan giữa
Đấng Mê-si-a và dân của Ngài: "Ta sẽ cho xuất hiện một mục tử để chăn
dắt chúng; nó là tôi tớ của Ta: chính nó sẽ chăn dắt chúng; chính nó sẽ
là mục tử của chúng" (Ed 34,23). Ngài chính là người mục tử được Thánh
Vịnh mô tả: "Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong
đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước
trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì
danh dự của Người. Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì
có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm. Chúa dọn sẵn
cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu
thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa. Lòng nhân hậu và tình thương Chúa
ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng,
những năm dài triền miên" (Tv 23).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vì thế, khi ý thức được Đức Giêsu luôn
chăm sóc mình như người mục tử tốt lành chăm sóc đàn chiên, người Ki-tô
hữu có thể hết sức an tâm trước tất cả mọi giông tố, thử thách trong
cuộc đời. Chúng ta hãy tin tưởng vào tình thương vô biên và chân thật
của Ngài, và an tâm phó thác mọi sự cho Ngài, kể cả mạng sống, hạnh phúc
của mình. Nhờ đó cuộc đời ta luôn luôn bình an, vui tươi, hạnh phúc, và
Tin Mừng chúng ta rao giảng mới đúng là tin mừng đích thực (=tin thật sự
đem lại vui mừng!)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">CẦU NGUYỆN</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Cha, xin cho con nhận thức được tình
thương vô bờ và quyền năng vô biên của Cha, của Đức Giêsu, để con có thể
hoàn toàn tin tưởng và phó thác mọi sự cho Cha, cho Đức Giêsu. Nhờ đó,
con luôn luôn bình an, hạnh phúc bất chấp cuộc đời có sóng gió đến đâu.
Vì con luôn luôn tin tưởng rằng, con được một bàn tay quyền uy và yêu
thương bảo vệ. Mọi biến cố xảy ra, dù thế nào, cuối cùng đều ích lợi cho
con. Amen.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>