File "11.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN III MC A/11.htm
File size: 19.67 KiB (20139 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm A; Bên bờ giếng Giacob; Nhịp cầu thiêng liêng; Cho xin chút nước; Nước hằng sống; trong tinh thần chân lý; Đổi thay; Gặp gỡ; Nguồn nước;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật III Mùa Chay - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	III Mùa Chay - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		BIẾT ĐẤNG MÌNH THỜ PHƯỢNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"><a name="_Toc288591610">
	<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quession</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đến một thành xứ Samari, tên là Xy 
	kha gần thửa đất ông Giacóp đã cho ông là ông Giuse. ở đấy có giếng của ông 
	Giacóp. Người đi đường mỏi mệt, ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng 
	mười hai giờ, trưa. Có một người phụ nữ Samari đến lấy nước.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Những trang viết lớn của Gioan thì không ai 
	quên được. Ta có thể đọc chúng ở nhiều mức độ không đối lập nhau: 1. Một báu 
	vật văn chương và thi ca. 2. Một ý nghĩa nội sinh từ diễn tiến kịch tính của 
	các màn diễn. 3. Một sự nêu bật giá trị tâm lý tinh tế của Đức Giêsu. 4. Một 
	sự phong phú những kỷ niệm Kinh Thánh được sử dụng lại. 5. Một cách sử dụng 
	các ý nghĩa biểu tượng sâu xa của loài người. 6. Và, bên trong tất cả những 
	thứ đó, một nền thần học nhiệm tích và Kitô học cực kỳ cụ thể.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Vâng hãy nếm trước hết ý nghĩa hiện thực của 
	cảnh tượng: Đức Giêsu mệt nhọc, vật vã, kiệt sức vì một chuyến đi dài dưới 
	ánh nắng ban trưa. Người lại ăn chay, ngay trước bữa ăn không thể làm được 
	gì nữa, Người ngồi xuống đất, lưng tựa vào thành bờ giếng. Người khát nhưng 
	không có thùng múc nước. Một phụ nữ tới, đội một vò nước, theo kiểu phương 
	Đông. Khi tôi kiệt lực, và tôi không thể làm được gì nữa, tôi có thể cầu ông 
	Giêsu này, Người biết chuyện đó là gì.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu nói với chị ấy: &quot;Chị cho tôi xin 
	chút nước uống&quot;. Lúc đó các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn. Người 
	phụ nữ Samari liền nói: &quot;Ông là người Do Thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ 
	Samari, cho ông uống nước sao?”. Quả thế người Do Thái không được giao thiệp 
	với người Samari, Đức Giêsu trả lời: &quot;Nếu chị nhận ân huệ của Thiên Chúa 
	ban, và ai là người nói với chị xin cho tôi chút nước uống thì hẳn chị đã 
	xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống”.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu, con người tự do, ở đây vi phạm ba 
	điều cấm kị: về chủng tộc, về tôn giáo, về giới tính. Ở Phương Đông, người 
	ta cấm nói với với một người đàn bà ở chỗ công khai.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Những tín đồ Do Thái tốt đều khinh miệt 
	những người Samari; cho là những kẻ rối đạo và sùng bái thần tượng. Từ tám 
	thế kỷ, người Samari và Do Thái đã hết sức thù hằn nhau một cách dữ tợn. 
	Nhưng Đức Giêsu tự do Người không tin vào những cấm cản dứt khoát, những 
	nhãn hiệu nẩy lửa, những khẩu hiệu quá đơn giản của những cách phân loại 
	chính trị hay tôn giáo giữa người tốt và kẻ xấu.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Người phụ nữ ấy nói: “ Thưa ông, ông không 
	có gầu mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống? Chẳng lẽ ông lớn 
	hơn tổ phụ chúng tôi là Giacóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính 
	Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng 
	vậy”. Đức Giêsu trả lời: &quot;Ai uống nước này sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi 
	cho sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một 
	mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời”. Người phụ nữ nói với Đức Giêsu: 
	&quot;Thưa ông, xin cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi đến đây lấy 
	nước&quot;.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta bắt đầu đoán về tất cả nghệ thuật 
	tâm lý của Đức Giêsu (và của Gioan). Đây không phải chỉ là một ngụm nước mà 
	một người nước ngoài đầy bụi bặm xin Đức Giêsu mang đến, ở chỗ sâu thẳm nhất 
	của sinh thể mình, một thứ khát khao khác. Người đốt cháy lên nỗi khát khao 
	làm cho những nguồn nước chảy vọt lên ở trong lòng những người đàn ông và 
	đàn bà... Nước! Nước là một thực tại của sự sống. Không có một sự sống nào 
	mà không có nước! cái yếu tố xem ra tầm thường và quá đơn giản này, lại là 
	quí giá nhất. Ngay trong những vùng trên địa cầu mà ở đó có nước dồi dào, 
	thì ngày nay, người ta lại phát hiện được giá trị thiết yếu của nó: người ta 
	bảo vệ, người ta để nó sang bên cạnh để nó không thiếu, người ta thanh lọc 
	nó. Thế thì chẳng ngạc nhiên gì khi nước đã có một giá trị biểu tượng phổ 
	biến trong tất cả mọi nền văn minh và tôn giáo trong Kinh Thánh. &quot;Nước hằng 
	sống&quot; là chính hình ảnh Thiên Chúa ban sự sống (Gr 2,13; Is 12,3; 55,1; Ed 
	47,1; Dc 14,8). Biểu tượng nước đầy dẫy trong sách Tin Mừng Gioan; nước hóa 
	rượu của Cana (Ga 2,7); nước mà trong đó người ốm muốn lặn xuống ở chỗ giếng 
	Bết-da-tha (Ga 5,7); nước mở mắt cho người mù ở giếng Si-lô-ê (Ga 9,7), con 
	sông nước hằng sống chảy từ ngực Đức Kitô được loan báo trên bậc thềm của 
	Đền Thờ (Ga 7,38), nước của sự sống cho những ai muốn sinh lại bởi nước và 
	Thánh Linh, được loan báo cho Ni-cô-đê-mô (Ga 8,5), sau cùng, nước chạy vọt 
	ra từ cạnh sườn của Đấng chịu khổ hình thập giá (Ga 13,39). Bạn có một nguồn 
	nước nơi bạn, bạn biết đó, từ ngày bạn chịu phép Thánh Tẩy.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu bảo chị ấy: &quot;Chị hãy gọi chồng 
	chị, rồi trở lại đây&quot;. Người phụ nữ đáp: &quot;Tôi không có chồng&quot;. Đức Giêsu 
	bảo: Chị nói tôi không có chồng là phải, vì chị đã năm đời chồng rồi, và 
	người đang sống với chị không phải là chồng chị. Chị đã nói đúng.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Biểu tượng miền Samari “bán mình làm đĩ” cho 
	các thần tượng... mà cũng là người phụ nữ có thật. Đó là thân bèo giạt hoa 
	trôi, cái đồ thừa thãi đáng thương, bị chìm xuống vực thẳm làm một thứ đồ 
	chơi cho cả một nửa lố đàn ông. Thế thì ông là ai, anh chàng nước ngoài mệt 
	phờ này, cái anh chàng Do Thái bị tẩy chay này, mà lại đoán ra vết thương 
	lòng của tôi? Thế thì ông là ai, cái anh chàng dò xét cõi lòng phụ nữ với 
	một sự tế nhị đến độ không làm người ta phải ngượng ngùng? ông là ai, cái 
	người mà đã đoán được cả lòng tôi khát khao hạnh phúc mà những thứ tình qua 
	đường của tôi không làm nguôi được ông là ai, cái anh bạn vô danh có vẻ muốn 
	chìa tay cho tôi biết rằng, dù kinh nghiệm tôi trải qua có đau đớn thật, 
	nhưng cuộc đời tôi có lẽ không phải là một thất bại?</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Người phụ nữ nói với Người: &#39;Thưa ông, tôi 
	thấy ông thật là một ngôn sứ... Cha ông chúng tôi đã thờ phượng Thiên Chúa 
	trên núi này còn các anh lại bảo: Giêrusalem mới chính là nơi thờ phượng 
	Thiên Chúa&quot;. Đức Giêsu nói: “Này chị, hãy tin tôi. Đã đến giờ các người thờ 
	phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay ở Giêrusalem. Các người thờ 
	phượng Đấng các người không biết, còn chúng tôi thờ Đấng chúng tôi biết, vì 
	ơn cứu độ phát xuất từ dân Do Thái. Nhưng giờ đã đến và chính lúc này đây 
	giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong Thần Khí 
	và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế Thiên 
	Chúa là Thần Khí và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí 
	vô sự thật”. Người phụ nữ thưa: tôi biết Đấng Mê-si-a, gọi là Đức Kitô, sẽ 
	đến. Khi Người đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự Đức Giêsu nói: 
	&quot;Đấng ấy chính là tôi, người đang nói với chị đây&quot;.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Ôi đàn bà, cuộc đời của chị không phải đã 
	hết, đã hỏng. Ôi, loài người, nỗi khát khao của người còn xâu xa hơn người 
	tưởng. Ôi tội nhân, sự thất bại của người có lẽ sắp trở thành một nguồn 
	suối.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Thờ phượng! Đấy là mục tiêu của Người! Ngươi 
	không nghĩ đủ đâu. Nhưng tôi, tôi nhắc lại mười lần tiếng này: Thờ phượng. 
	Ngươi được tạo thành cho Thiên Chúa. Ôi, đàn bà, tấm lòng ngươi quá lớn lao, 
	nên không chỉ bằng lòng với những hạnh phúc rời rạc và tạm bợ! Tất cả những 
	gì tận cùng đều ngắn ngủi.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Thờ phượng! Dù muốn hay không, con người đã 
	được lập trình cho chuyện này. Chỉ một mình Thiên Chúa mới thanh thỏa được 
	nhu cầu về vô hạn nơi chúng ta. Nỗi khát không những tái phát.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Thờ phượng! Thái độ huyền nhiệm của người 
	đứng trước mặt Thiên Chúa, cõi lòng được ngoạm vào, hít vào, xoa dịu, no 
	thỏa bởi Đấng trên cao!</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Người phụ nữ Samari vẫn còn có nhiều vấn đề 
	tôn giáo có tranh cãi: phải thờ phượng Thiên Chúa ở đâu?... trên núi 
	Garizim, miền Samari, hay trên núi Si-on ở Giêrusalem? Câu trả lời của Đức 
	Giêsu là một sự vi phạm Truyền Thống: dám nói rằng Đền Thờ và các nghi thức 
	phụng vụ không còn quan trọng gì cả! Thật là phạm thượng! Sự thờ tự Thiên 
	Chúa đích thực là điều đã được thúc đẩy trong cuộc đời chúng ta nhờ chính 
	&quot;Thần Khí&quot;. Đền Thờ Thiên Chúa đích thực là đền thờ mà Chân lý của Chính Đức 
	Kitô đến khánh thành: đó là thân xác Người; và Đức Giêsu nhận được sự đón 
	tiếp tốt nhất không phải chính tại miền Giu-đê, nhưng tại ngay giữa miền 
	Samari: “Các ông thờ phượng điều mà các ông không biết!&quot;. Chính người &quot;Do 
	Thái&quot; biết sự thật. Nhưng chính &quot;anh rối đạo&quot; lại được phụ quyền. Lạy Chúa, 
	xin cho chúng con sự yêu thích thờ phượng trong Thần khí và trong sự thật.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Vừa lúc đó, các môn đệ trở về. Các ông ngạc 
	nhiên vì Người nói chuyện với một phụ nữ. Tuy thế không ai dám hỏi Người 
	&quot;Thầy cần gì vậy?” hoặc &quot;Thấy nói gì với chị ấy thế?&quot;. Người phụ nữ ấy để vò 
	nước lại, vào thành và nói với người ta: &quot;Đến mà xem, có một người đã nói 
	với tôi tất cả những gì tôi đã làm, ông ấy không phải là Đấng Kitô sao?&quot;. Họ 
	ra khỏi thành và đến gặp Người.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Tấm lòng của người phụ nữ đã được cứu thoát. 
	Trong cuộc đời bị khô héo, một cuộc sống thấp lè tè dưới đất, hời hợt (tiêu 
	thụ đủ loại), một nguồn nước đã vọt ra nơi chị ta. Chị không còn gì làm về 
	cái giếng và cái vò nước này. Chị chạy đi thông báo về nước hằng sống mà chị 
	vừa khám phá ra. Làm sao mà không kêu lên tin mừng cho cả làng nghe! Và 
	chính cái quá khứ nặng nề tội lỗi của chị đã khiến cho chị thấy quá hợp để 
	nói về Thiên Chúa: &quot;Hãy đến xem có người đã yêu tôi với lòng xót thương&quot;. 
	Câu chuyện này không phải là câu chuyện của bạn sao?.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Trong khi đó các môn đệ thưa với Người rằng: 
	&quot;Ráp-bi, xin mời Thầy dùng bữa&quot;. Người nói với các ông: &#39;Thầy phải dùng một 
	thứ lương thực mà anh em không biết&quot;. Các môn đệ mới hỏi nhau: &quot;Đã có ai 
	mang thức ăn đến cho Thầy rồi chăng?&quot;. Đức Giêsu nói với các ông: lương thực 
	của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của 
	Người. Nào anh em chẳng nói: Còn bốn tháng nữa mới đến mùa gặt?&quot; Nhưng này. 
	Thầy bảo anh em: &quot;Ngước mắt lên mà xem, đồng luá đã chín vàng đang chờ ngày 
	gặt hái. Ai gặt thì lãnh tiền công và thu hoa lợi đễ được sống muôn đời, và 
	như thế cả người gieo lẫn người gặt đều hớn hở vui mừng. Thật vậy câu tục 
	ngữ “kẻ này gieo người kia gặt&quot; quả là đúng. Thầy sai anh em đi gặt những gì 
	chính anh em đã không phải vất vả làm ra. Người khác đã làm lụng vất vả; còn 
	anh em được vào hưởng công lao vất vả của họ.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">Có nhiều người Samari trong thành đó đã tin 
	vào Đức Giêsu, vì lời người phụ nữ làm chứng: Ông ấy nói với tôi mọi việc 
	tôi đã làm. Vậy khi đến gặp Người dân Samari xin Người ở lại với họ và Người 
	đã ở lại đó hai ngày. Số người tin vì lời Đức Giêsu nói còn đông hơn nữa. Họ 
	bảo người phụ nữ: &quot;Không còn phải lời chị kể mà chúng tôi tin. Quả thật 
	chính chúng tai đã nghe và biết rằng Người thật là Đấng Cứu Độ trần gian&quot;.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Vâng, từng nấc một, Gioan đã đưa chúng ta 
	xuống chiếc giếng sâu, chính là huyền nhiệm về bản vị Đức Giêsu: một người 
	nước ngoài đáng thương mệt nhoài và khát đến cháy cổ… một người Do Thái 
	&quot;biết Đấng mình thờ phượng&quot; nhưng còn lớn hớn cả Giacóp, người sáng lập nước 
	Israel, một ngôn sứ đọc được trong lòng người ta và đoán được những âu lo bị 
	che khuất Đấng Mêsia được trông đợi đã làm chảy vọt lên nước hằng sống của 
	cuộc sống muôn đời; và dạy cho loài người biết sự khát khao đích thực: Thờ 
	phượng Thiên Chúa trong Thần khí và trong sự thật, tóm lại Đấng Cứu Độ trần 
	gian.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Bao lâu còn chưa khám phá ra cái suối này, 
	Đức Giêsu mà tất cả thức ăn của Người là thực hiện ý muốn của Chúa Cha, thì 
	thế gian chết vì đói và khát cũng một thứ đồ ăn và thức uống đó luôn ở trong 
	thực đơn nơi bàn tiệc của Giáo Hội. Phục sinh đến gần: phải chăng bạn sẽ ngã 
	quỵ vì bệnh thiếu máu thiêng liêng ở gần ngay suối nước và bàn ăn? Và này 
	bạn khát khao cái gì?</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager