File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2020/Mua-Chay & Phuc-Sinh/CN II MC A/12.htm
File size: 16.27 KiB (16664 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm A</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm A; Chúa biến hình; Đổi hình dạng; Đời sống ta là gì; Con yêu dấu; Khuôn mặt vinh quang; Chúa vinh quang; Thập giá; Cõi phúc; Phêrô."><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Mùa Chay - Năm A"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">Chúa Nhật 
	II Mùa Chay - Năm A</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		NGƯỜI CON YÊU DẤU</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"><a name="_Toc287902359">
	<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">ĐỨC GIÊSU BIẾN HÌNH TRÊN NÚI MẠC KHẢI VỀ MẦU 
	NHIỆM “NGƯỜI CON YÊU DẤU” VÀ BÁO TRƯỚC VINH QUANG PHỤC SINH</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI:</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">l. Mối liên lạc chặt chẽ với lời báo trước 
	khổ nạn:</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Bị đám đông lòng dạ thất thường ở Galilê trở 
	mặt và thường xuyên bị những kẻ thù kiếm chuyện gây rối, Đức Giêsu phải liên 
	tục di chuyển. Người lên tận miền Césarée Philipphe, nơi đầu nguồn sông 
	Giođan, và ở lại đó tập trung vào việc huấn luyện các môn đệ của mình.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">“Người ta nói Con Người là ai?”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt"> 
	Đức Giêsu thăm dò trước. Sau đó Người mới hỏi ngay họ: “Còn anh em, anh em 
	bảo Thầy là ai. Phêrô lên tiếng thay cho nhóm anh em: “Thầy là Đấng Kitô, 
	Con Thiên Chúa hằng sống”. Đức Giêsu đáp lại bằng một lời chúc phúc: “Này 
	anh Simon, con ông Giona, anh thật là người có phúc. và đồng thời một uỷ 
	thác sứ mạng: “Anh là Phêrô, nghĩa là tảng đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây 
	Hội Thánh của Thầy”. Rồi “từ lúc đó”, thánh sử Matthêu ghi rõ, Đức Giêsu bất 
	đầu báo cho các ông biết trước điều khiến Phêrô phải lấy làm xúc phạm, và 
	phải lãnh nguyên lời quở trách của Chúa: “Satan, lui lại đằng sau Thầy. Đó 
	là con đường đau khổ mà Con Người sẽ phải đi: “Người phải đi Giêrusalem, 
	phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và các kinh sư gây ra, 
	rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại” (16,21). Và Chúa tiếp tục cho 
	biết con đường của các môn đệ cũng không thể là gì khác: “Ai muốn theo Thầy, 
	phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (16,24).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Đúng vào thời điểm quan trọng này, thánh 
	Matthêu cho biết rõ: “sáu ngày sau” - chúng ta liên tưởng đến chuyện ông 
	Môsê dẫn theo ba người bạn lên núi Sinai (Xh 24,9), để nhận lãnh mạc khải 
	của Thiên Chúa “sáu ngày sau” đó (Xh 24,16), và cuối cùng diện mạo ông biến 
	đổi khác thường (Xh 34,29) - Theo các tác giả Tin Mừng đó là lúc xảy ra biến 
	cố biến hình trên núi. Jean Potin viết: đây là một câu chuyện “chắc chắn dựa 
	vào sự kiện xác thực”, và được ba thánh sử nhất lãm ghi chép lại “bằng một 
	thứ ngôn ngữ biểu tượng, vay mượn một số những yếu tố chính từ cuộc thần 
	hiện (Thiên Chúa tỏ bày thần tính) trên núi Sinai” (“Giêsu, lịch sự thật”, 
	Centurion, trang 330).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">2. Cuộc biến hình trên núi cao:</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">a. Ba nhân chứng được tách riêng trên núi:</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">“Chỉ có ‘các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan là 
	em ông Giacôbê’ được Đức Giêsu gọi riêng đi theo Người. Là chứng nhân mục 
	kích cuộc biến hình của Chúa hôm nay, rồi đây, cũng chính họ sẽ được chứng 
	kiến cảnh khuôn mặt Chúa bị “biến dạng” tàn tạ trong vườn Cây Dầu (26,37). 
	Chi tiết “ngọn núi cao”, nơi sẽ xảy ra cuộc biến hình, mang ý nghĩa thần học 
	hơn là tính chất địa lý. Trong Kinh Thánh, núi thường là cho cho những cuộc 
	mạc khải của Thiên Chúa. Ở đây nó khiến nhớ lại núi Sinai, ngọn núi lẫy lừng 
	nhất trên trái đất, vì là nơi xưa kia Thiên Chúa đã hiện ra và phán truyền 
	cho con người. J.Potin nhắc nhớ lại: “Chính trên ngọn núi này Môsê đã được 
	đám mây bao phủ, khiến dung mạo ông ngời sáng. Đây cũng là núi mà vị ngôn sứ 
	vĩ đại Êlia đã đặt chân tới để dưỡng sức, lấy lại can đảm trong cuộc chiến 
	đấu chống lại tội thờ ngẫu tượng của dân chúng. Đến lượt chính Đức Giêsu 
	cũng lên núi này” (Sđd trang 330).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">2. Đức Giêsu biến hình, đứng giữa Môsê và 
	Êlia:</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">“Như ông Môsê khi xuống núi Sinai, sau khi 
	đã có cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa của Giao ước, “dung mạo Đức Giêsu bỗng rực 
	rỡ như mặt trời, và y phục Người trắng tinh thư ánh sáng”. Trong trường hợp 
	của Môsê, thì đó chỉ là sự phản chiếu trong chốc lát ánh hào quang của Thiên 
	Chúa; còn đối với Đức Giêsu, thì lại là sự lan toả của chính hữu thể của 
	Người, là sự chiếu giãi của “vinh quang” Người (xem Lc 9,32). Cả 3 Phúc âm 
	nhất lãm đã ghi nhận có hai nhân vật cùng hiện ra đàm đạo với Đức Giêsu. Đây 
	là hai con người đầy uy lực là hiện thân cho cả Cựu ước Môsê là biểu tượng 
	của Lề Luật; Êlia đại diện cho hàng ngũ các ngôn sứ. Người ta tin rằng ông 
	này sẽ trở lại vào thời sau hết, để đi trước dọn đường cho Đấng Messia ngự 
	đến. Hai nhân chứng hiện ra rồi chợt biến mất, muốn chỉ rằng giáo ước cũ nay 
	đang được hoàn thành nơi Đức Giêsu Kitô. Vào khoảnh khắc tái diễn lại cảnh 
	thần hiện Xuất Hành, J.Potill giải thích, có sự tham dự của hai nhân vật lớn 
	của lịch sử Israel, cả hai đều đã từng đặt chân trên ngọn Sinai. Họ chính là 
	hiện thân cho Lề Luật và các ngôn sứ, và từ bao thế kỷ, đã loan báo và chuẩn 
	bị cho Con Người đến. Hai vị đã trò chuyện với Đức Giêsu và qua đó nhìn nhận 
	Người là Đấng phải đến (Sđd trang 330-331).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Cũng với ý chống lại cuộc khổ nạn của Đấng 
	rnà ông xưng là “Messia”, Phêrô chỉ muốn giây phút này trở thành vĩnh cửu: 
	“Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, Ngài một cái, ông Môsê một 
	cái, và ông Êlia một cái.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">3. Từ đám mây có tiếng phán:</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Người môn đệ còn đang nói thì bản thân ông 
	và hài môn đệ kia bị bao phủ trong một “đám mây sáng ngời”. Trong Cựu ước đó 
	chính là dấu chỉ sự hiện diện của Thiên Chúa ở giữa Dân Người qua sa mạc (Xh 
	13,21). Từ nay, Đức Giêsu sẽ là sự hiện diện đích thực ấy của Thiên Chúa 
	giữa loài người. Từ đám mây, vang lên một “tiếng phán”. Ở dây chúng ta thấy 
	lặp lại từng chữ trong tiếng phán với một mình Đức Giêsu khi người chịu phép 
	rửa tại sông Giođan: “Đây là Con Yêu Dấu của Ta, Ta hài lòng về Người, nhưng 
	thêm: “Hãy vâng nghe lời Người. Điều này gợi nhớ lại lời kêu gọi của Thiên 
	Chúa đối với dân chúng khi loan báo vị Môsê mới sẽ ngự đến (Đnl 18,15). 
	J.Potin giải thích: “Đức Giêsu không chỉ là vị ban lề luật không chỉ là ngôn 
	sứ, Người chính là Con Yêu Dấu của Thiên Chúa, là Con Người đứng ở bên ngai 
	Thiên Chúa. Từ nay, phải vâng nghe lời Người. Điều Người nối làm ứng nghiện 
	những gì, Lề Luật và các ngôn sứ đã tiên báo xưa” (Sđd trang 331).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
	<span style="font-size: 14.0pt">4. Xuống núi:</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Biết mình đang chứng kiến một cuộc hiển linh 
	của Thiên Chúa, các môn đệ “sấp mặt xuống đất”. Đức Giêsu “lại gần”, “chạm 
	vào các ông”, và trong một cử chỉ như để cứu chữa, Người thúc giục các ông 
	hãy “chỗi dậy” (động từ mà những thế hệ Kitô hữu đầu tiên dùng dể chỉ sự 
	phục sinh): sức mạnh phục sinh của Chúa đã khởi đầu trong cuộc sống và đức 
	tin của các môn đệ.</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">Bây giờ chỉ còn lại “một mình Đức Giêsu”. 
	Khi xuống núi, Chúa truyền cho các ông phải giữ kín những điều vừa xảy ra, 
	“cho đến khi Con Người từ cõi chết chỗi dậy”. Cuộc tiếp xúc của các ông với 
	Thiên Chúa chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, J.Potin kết luận liền sau đó, họ 
	thấy Đức Giêsu đã trở lại với trạng thái bình thường của phận làm người phải 
	chết. Tuy nhiên, cốt lõi của sứ điệp đã được công bố, phải vâng nghe lời của 
	Người Con Yêu Dấu, cho dù đôi khi lời ấy xem ra rất nghịch thường. Bóng đen 
	u ám của cuộc khổ nạn đã đè nặng ngay trên ánh quang của cuộc Biến hình. 
	Thánh sử Luca đã cho: thấy rõ điều đó khi thêm chi tiết là Môsê và Êlia hiện 
	ra đàm đạo với Đức Giêsu về “cuộc xuất hành Người sắp hoàn thành tại 
	Giêrusalem” (Lc 9,31), nghĩa là về cái chết của Người. Máccô (và Matthêu) 
	cũng hướng sự chú ý của các nhân chứng tới cuộc hy sinh sắp tới của Đức 
	Giêsu khi đề cập đến lệnh Người truyền cho các ông ‘đừng nói cho ai hay 
	những gì mình thấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết chỗi dậy’. Mặc dù cuộc 
	biến hình dường như loại trừ khả năng phải chết của Đức Giêsu, bởi nó mặc 
	khải Người là Con Người đến từ trời, nhưng các môn đệ chỉ nắm bắt được ý 
	nghĩa của nó sau khi Chúa đã sống lại (Sđd trang 331).</span></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
	<span style="font-size: 14.0pt">“Trên đường đời ta đi, Thiên Chúa vẫn ở bên”</span></b></p>
	<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
	<span style="font-size: 14.0pt">“Cuộc biến hình của Chúa dạy cho chúng ta 
	nhiều bài học: Thứ nhất, chúng ta đừng thích mơ tưởng đến những mặc khải lạ 
	lùng của Thiên Chúa. Người dành cho ai Người muốn: ở đây Đức Giêsu chỉ đem 
	theo ba môn đệ, và dặn họ không được tiết lộ cho ai về thị kiến cho đến khi 
	Người sống lại. Vậy mà đến giờ phút khổ nạn, các ông này vẫn là những môn đệ 
	bỏ Thầy, thậm chí chối Thầy như thường! Thứ đến, đó là con đường bình thường 
	người môn đệ của Chúa phải đi, luôn ngang qua bóng tối Đức Tin của đời 
	thường. Phêrô cảm thấy quá sung sướng được ở trên núi. Ông đề nghị dựng ngay 
	ba lều và định cư ở đây chúng ta cũng thường thích ở lại nơi đâu mọi sự xảy 
	ra cỏ vẻ như ý, nơi đâu đức tin và đời sống đạo của mình xem ra an toàn, vô 
	sự, và chúng ta cảm thấy như Thiên Chúa rất gần. Chúng ta nghĩ rằng chính 
	khi đó chúng ta mới thực sự là Kitô hữu. Thực ra Thiên Chúa không kém gần 
	gũi với chúng ta trong giờ phút khó khăn của sa mạc hơn là trong những lúc 
	dịu êm dưới bóng mát của ốc đảo! Hơn nữa, sự ham muốn tìm kiếm một sự hiện 
	diện khả giác của Thiên Chúa thực ra rất hàm hồ và chính Đức Giêsu cũng 
	chẳng muốn ba môn đệ mình kể lể về thị kiến họ được hưởng. Nhưng lần hiện ra 
	của Chúa sau khi Người phục sinh, cũng giống như cuộc biến hình này, đều chỉ 
	là chút ánh sáng vụt tắt. Chúng ta cần phải bước đi trên con đường mà Đức 
	Giêsu đã đi qua để đạt tới hoàn toàn và vĩnh viễn sự mạc khải của Thiên 
	Chúa, chúng ta hãy đối diện với cuộc sống và cái chết của mình. Môsê và Êlia 
	là những kẻ đi tìm Thiên Chúa và đã từng được thấy hôm nay họ là nhân chứng 
	của Đức Giêsu biến hình, chính họ đã chẳng từng phải vất vả lê bước trong sa 
	mạc? Sứ điệp của Biến hình chính là trên đường đời ta đi Thiên Chúa vẫn ở 
	bên.</span></p>
	</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager